"..."
Lời này như tiếng sấm nổ bên tai Tang Trĩ.
Tay chân như khựng lại, cái thìa cầm trên tay cũng không được chắc, miếng thạch cứ thể rơi xuống sàn.
Tang Trĩ cúi xuống nhặt lên, rút mấy tờ giấy ra lau rồi vo lại. Tầm mắt cô chuyển đến ngón tay vẫn đang đặt trên nút áo của anh, dừng lại mấy giây, ngại ngùng hỏi lại: "Tự anh không có tay à?"
Đoàn Gia Hứa khẽ cười, rất lưu manh nói: "Người bạn nhỏ à, em có biết cái gì gọi là tình thú không?"
"..." Tang Trĩ làm như không nghe thấy, tay cầm điều khiển điều hòa, hạ thấp nhiệt độ xuống, "Em cho xuống 23 độ nhé!"
"Lạnh đấy."
Tang Trĩ im lặng quan sát, thấy anh trông không có vẻ đùa như ban nãy, lại chỉnh nhiệt độ về như cũ. Cô tiếp tục cúi đầu xé túi giấy, nhưng không hiểu chỗ mở được dính keo cường lực hay gì mà mở mãi không được.
Kéo mãi chỗ mở mới rách ra một lỗ nhỏ.
Đoàn Gia Hứa đưa tay ra lấy túi giấy, xé đầu còn lại rồi đưa trả lại cô.
Tang Trĩ nhận lấy, dùng thìa nhựa đảo đảo đồ ăn bên trong. Cô cứ cảm thấy thế này không đúng lắm, tự hỏi bây giờ mình mà đột nhiên đi vào phòng có đột ngột quá không.
Cô nam quả nữ chung một phòng.
Tivi không mở, hai người đều không ai nói gì, trong phòng không có bất kì âm thanh nào khác. Cô có thể cảm nhận được, ánh mắt Đoàn Gia Hứa không hề che giấu nhìn cô chăm chú.
Ánh sáng trong phòng khách hơi mờ, đèn lớn không bật, chỉ có chiếc đàn bàn đặt cạnh ghế salon đang sáng. Những tia sáng vàng yếu ớt càng làm không khí nhuốm một màu kiều diễm lạ lỳ, lại thêm mấy phần mập mờ.
Ánh đèn cứ như có nhiệt độ, Tang Trĩ không hiểu sao lại cảm thấy hơi nóng.
Nhưng Đoàn Gia Hứa vẫn một mực im lặng, Tang Trĩ cũng dần buông lỏng. Cô ăn xong thạch, đứng dậy vứt vỏ vào thùng rác: "Vậy em về —"
Chưa chờ cô nói hết cậu, Đoàn Gia Hứa đột nhiên có động tĩnh. Anh ngồi dậy, đưa tay níu lấy cánh tay cô, kéo vào trong ngực mình.
Lực không quá lớn nhưng Tang Trĩ không hề phòng bị nên ngay lập tức mất trọng tâm ngã xuống. Hô hấp của cô như muốn ngừng lại, vô thức thuận theo dựa vào người anh.
Quần áo mùa hè mỏng manh, cả hai đều chri đang mặc áo ngắn tay quần đùi.
Tang Trĩ có thể cảm nhận được rất rõ ràng làn da săn chắc của anh dưới lớp áo, nhiệt độ cơ thể anh còn cao hơn cô, còn có khí tức mát lạnh quen thuộc kề cạnh trong gang tấc.
Toàn thân cô cứng đờ, không dám động bừa, nhỏ giọng hỏi: "Anh làm gì..."
Lòng bàn tay Đoàn Gia Hứa cọ vào cổ tay cô, đặt tay cô lên áo mình. Đôi mắt khép hờ, mờ mờ ảo ả, giọng nói thật trầm: "Ăn xong rồi?"
"..."
"Thật khéo."
Đối diện với đôi mắt đầy mê hoặc kia, đầu óc Tang Trĩ trống rỗng, tựa như bị thôi miên. Dừng lại mấy giây, ngón tay của cô giật giật, vô thức làm theo, chậm rãi mở cúc trên cùng giúp anh.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?