Môi của anh dán sát tai cô, mang đến xúc cảm như có như không. Hô hấp nóng hổi không ngừng đập vào làn da của cô khiến tim cô tựa như bị một bàn tay nào đó vuốt ve, lại tựa như đùa nghịch làm Tang Trĩ không biết làm sao, chỉ đành lùi lại phía sau. Nhưng lưng cô đã dán sát vào ghế, chằng còn khoảng không nào để lùi nữa.Truyện được Edit bởi Sắc - Cấm Thành. Re-up vui lòng xin phép và up sau page 5 chương. Không up 10 chương cuối và ngoại truyện. Cám ơn.
Luôn có cảm giác đang làm chuyện xấu vì vậy Tang Trĩ trong lòng cực kì khẩn trương, dựng hết tất cả giác quan lên nghe ngóng động tĩnh xung quanh, một tay khác thì đặt trên ngực Đoàn Gia Hứa muốn đẩy anh ra.
Một khắc sau, Đoàn Gia Hứa nắm lấy cổ tay cô, giữ trước ngực mình, đồng thời anh hơi nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Trong chốc lát, trời đất như đảo lộn. Một cái tay khác lại không ôn nhu lắm, nắm cằm cô, bóp nhẹ. Tang Trĩ thuận theo lực đạo của anh, mở cánh môi. Chiếc lưỡi mềm mại của anh khẽ luồn qua hàm răng của cô, đưa sâu vào trong... Đầu lưỡi vừa chạm, nụ hôn khi nồng nàn như lửa cháy, lúc nhẹ nhàng tựa như mưa phùn, dịu dàng tinh tế mà trằn trọc, tràn đầy sự thương yêu và trìu mến, lại có chút khát khao không che giấu. Nụ hôn của Đoàn Gia Hứa vừa dịu dàng vừa mãnh liệt lại cảm giác chiếm hữu không thể cưỡng lại, cứ như vậy khơi lên ngọn lửa dục niệm, dần dần nụ hôn biến thành thế chiếm thành đoạt đất không thương tiếc như muốn khảm cô vào cơ thể.
Trong phòng chiếu, ánh sáng lúc mờ lúc tỏ, âm thanh đinh tai nhức óc từ hệ thống loa như đánh bật tất cả các âm thanh khác.
Đầu óc Tang Trĩ quay cuồng, dùng tất cả sức lực còn lại cố chống đỡ thân thể đang mềm nhũn chẳng còn tâm trí quan tâm đến những cái khác.
Khoảng cách hai người thật gần, tựa hồ không có khe hở, Tang Trĩ thậm chí có thể cảm nhận được tần suất nhịp tim của Đoàn Gia Hứa qua lớp quần áo. Anh dường như cũng hồi hộp như cô.
Thật lâu sau, Đoàn Gia Hứa mới lưu luyến buông cánh môi Tang Trĩ ra, lòng bàn tay ấm áp của anh đặt bên má, ngón cái khẽ chà sát môi cô, ánh mắt sâu thẳm, khóe mắt cong cong nhìn bộ dáng sững sờ của cô. Anh cười khẽ, lại lần nữa dán sát vào tai cô, thứ giọng khàn khàn nhiễm tình ý đầy mê hoặc, thì thầm: "Đừng sợ."
Tang Trĩ ngồi yên bất động, giống như người mất hồn.
Đoàn Gia Hứa lại hôn lên cằm cô, giọng nói lưu luyến như chưa thỏa mãn nói: "Chúng ta nhỏ giọng chút."
Khúc dạo nhạc này khá ngắn, tính ra cũng chỉ có mấy phút, nhưng nội dung phim tiếp theo thế nào Tang Trĩ hoàn toàn không thể bỏ vào đầu được, tất cả lực chú ý của cô rơi hết vào bờ môi vẫn còn vương hơi ấm của Đoàn Gia Hứa và động tĩnh của Tang Diên ở cách vách.
Không biết qua bao lâu. Màn hình hiện tên diễn viên và tổ sản xuất, đèn trong phòng chiếu đồng loạt sáng lên. Đôi tình nhân ngồi phía trước không đồng đậy, dường như đợi kết thúc hết nhạc dạo cuối phim mới ra về.
Tang Trĩ không cảm thấy hứng thú, đứng lên: "Chúng ta đi thôi."
Đoàn Gia Hứa cũng đứng dậy theo.
Thấy ghế bên cạnh Tang Diên không có động tĩnh, Tang Trĩ đi qua. Kính 3d bị ông anh cô ném ở bên cạnh, cả người dựa vào thành ghế ngủ ngon lành, không biết đã thϊếp đi từ lúc nào.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?