Bên ngoài nhà vệ sinh rất nhiều người, phải xếp hàng theo thứ tự.
Tang Trĩ không có ý định đi vệ sinh chỉ muốn rửa tay và mặt, liền xuyên qua hàng người đi thẳng đến bồn nước.
Đột nhiên nhìn vào gương thấy đôi mắt mình đỏ lên, khóe môi kéo thẳng một đường, nhìn không giống như vừa hùng hổ cà khịa với người mà giống như vừa bị người ta mắng một trận.
Tang Trĩ bất giác nhớ lại chính mình bực tức mắng mỏ Tang Diên rồi lại tự mình khóc thấy có chút mất mặt. Cô thở hắt ra, rút khăn giấy lau mặt.
Nghĩ đến hôm qua cô đã vắt óc hết lời khuyên nhủ, dặn dò, lại thêm thái độ điềm nhiên của Đoàn Gia Hứa, Tang Trĩ càng khẳng định trình độ nói đạo lý của ông anh trai mình hoàn toàn bằng không.
Cơn tức giận vừa hạ nhiệt lại lần nữa bùng lên.
Tang Trĩ ném tờ giấy vào thùng rác, rời khỏi nhà vệ sinh, xụ mặt quay lại bàn ăn.
Đây là một bàn bốn người. Lúc này Đoàn Gia Hứa đang ngồi hai phía đối diện nhau, còn hai ghế trống: 1 cái ở cạnh cửa sổ, 1 cái ở cạnh lối ra vào.
Tang Trĩ nhìn vị trí ngồi, đang nóng nảy nên không muốn ngồi cùng phía với Tang Diên, chỉ có thể đẩy vai Đoàn Gia Hứa, cứng rắn nói: "Anh ngồi vào bên trong đi."
"Đồ đầu bò," Tang Diên mặt gợi đòn, giọng điệu lười biếng nói, "Đã bao nhiêu tuổi rồi còn chơi có trò tuyệt giao trẻ con này."
Chờ Đoàn Gia Hứa chuyển vào bên trong, Tang Trĩ an nhiên ngồi xuống, coi như không nghe thấy ai đó nói. Nhưng ngẫm lại cảm thấy uất ức quá lại đáp trả: "Chúng ta đoạn tuyệt quan hệ."
"Quan hệ nào?" Tang Diên cười nhạo, "Nhắc nhở cô nương này một chút, Tang Gia chúng tôi 18 đời đơn truyền."
"..." Tang Trĩ nhìn ông anh mình, "Chốc nữa em sẽ gọi điện cho cô."
"Khụ." Tang Diên đổi giọng, "Một đời, độc đinh."
Thấy hai anh em nhà này chí chóe đã thành cơm bữa, Đoàn Gia Hứa cảm thấy cũng không có chuyện gì lớn, chỉ vui vẻ ở bên cạnh xem hài. Rất nhanh, anh đem menu đưa đến trước mặt Tang Trĩ, bên này cuộc khẩu chiến vẫn sặc mùi thuốc súng: "Trước tiên gọi món ăn đã."
Tang Trĩ mấp máy môi, kìm nén lửa giận quay qua lật menu.
Tang Diên bên này thì nhất định phải cà khịa với em gái đến cùng, không ngừng đổ thêm dầu vào lửa: "Hừ mới yêu nhau được bao lâu mà đã thiên vị người ngoài rồi."
"Anh có thể nói chuyện có lý tí được không hả?" Tang Trĩ lập tức nổi trận lôi đình, dùng sức khép menu lại, "Sau này về nhà, em nhất định tìm ra cô bạn gái kia của anh đánh cho một trận, gặp một lần đánh một lần, anh nghĩ thế nào?"
"Hai việc này sao có thể giống nhau được?" Tang Diên nói, "Đồ vô ơn."
"Em làm gì mà anh bảo em là đồ vô ơn? Còn nữa, không giống chỗ nào?" Tang Trĩ lại cùng anh khẩu chiến, "Dù sao anh đánh người là không đúng, nói chuyện phải trái không được à? Cũng không phải chuyện gì nghiêm trọng?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?