🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Vụng Trộm Không Thể Giấu

Vụng Trộm Không Thể Giấu


Chương 64: RẤT LÀ GỢI CẢM

Xe không đi thẳng vào khu chung cư mà dừng lại ở lề đường. Hai người xuống xe.

Đoàn Gia Hứa vươn vai, nhẹ nhàng xoay cổ, đưa tay xoa xoa bả vai. Anh tiến vào tiệm thuốc gần đó, tùy tiện chọn vài lọ thuốc trị thương.

Tang Diên chậm chạp đi theo phía sau, tựa ở cạnh cửa chờ. Trên mặt anh không có biểu tình gì, lúc này bởi vì tâm tình khó chịu, ánh mắt càng trở nên lạnh lùng, lại thêm một bộ quần áo đen từ đầu chí cuối, nhìn qua có chút dọa người.

Nhân viên cửa hàng thuốc nhìn qua chỗ anh, không tự chủ được đề phòng.Rất nhanh, Đoàn Gia Hứa đã cầm thuốc ra quầy tính tiền.

Nhân viên cửa hàng vừa quét mã vạch vừa ngước mắt nhìn thương tích to nhỏ, tím bầm trên người Đoàn Gia Hứa. Cô nhíu lông mày, hạ giọng hỏi: "Muốn tôi báo cảnh sát giúp anh không?"

Tang Diên nghe thấy được, ánh mắt lập tức liếc qua cảnh cáo, mang theo sự ầm trầm, lạnh lùng.

Nghe thấy thế, Đoàn Gia Hứa sửng sốt một lúc, lại có chút buồn cười, nhưng sợ động đến vết thương. Anh cầm điện thoại di động thanh toán, ôn hòa nói: "Không cần, cám ơn cô."

Tang Diên bước lên trước, giương mắt nhìn Đoàn Gia Hứa, thấp giọng nói: "Mấy vết thương bé như muỗi cắn thế này, còn chưa đến đồn cảnh sát đoán chừng đã khép miệng ấy chứ."

"..." Đoàn Gia Hứa không muốn so đo với ông anh vợ tương lai này, chỉ về hướng tòa chung cư nhà mình, "Nhà mình ở bên kia."

Hai người bước vào nhà Đoàn Gia Hứa.

Anh sống một mình, ngoại trừ Tang Trĩ, căn bản không có người nào khác vào qua.

Giày trên kệ rất đơn giản, chỉ có một vài đôi giày của anh, cùng hai đôi dép lê.

Nhìn màu sắc đoán chừng đôi dép màu hồng kia là của Tang Trĩ. Tang DIên liếc mắt nhìn Đoàn Gia Hứa, cười lạnh một tiếng.

"..."

Đoàn Gia Hứa không có ý định chiếu cố quả bom nổ chậm này, lười biếng nói: "Câu đi chân trần đi."

Vừa bước vào nhà, Tang Diên đã coi đây như nhà mình, tự nhiên đi về hướng tủ lạnh, cầm 1 lon coca. Ánh mắt quét qua mấy thứ đồ ăn vặt ngăn tủ một vòng, rất nhanh liền khép tủ lại.

Tang Diên trở lại phòng khách.

Đoàn Gia Hứa bước từ phòng ngủ ra, trên tay cầm một bộ quần áo mới, thấy đồ uống trên tay anh, đuôi lông mày khẽ nâng, nhạt giọng nhắc nhở: "Là vậy."

Tang Diên: "?"

"Đồ ăn vặt và nước uống trong tủ lạnh," Đoàn Gia Hứa ngữ khí nhã nhặn, lễ phép, chậm rãi nói, "Mình hi vọng, cậu đừng động vào."

Tang Diên mí mắt cũng không thèm nhấc nói: "Coca nhà cậu trộn vàng bên trong hay sao?"

"Vàng thì không có," Đoàn Gia Hứa cười, "Nhưng là đồ của bạn gái tôi."

"..."

Cái thân phận từ trên trời đáp xuống này khiến Tang Diên phi thường khó chịu.

Anh talành lạnh lườm Đoàn Gia Hứa một cái, không thèm để ý, tiếp tục uống coca.

Đoàn Gia Hứa đi vào phòng tắm, cởi y phục xuống, quay qua soi gương.Lúc này mới nhìn rõ bộ dáng nhếch nhác của bản thân. Khóe môi rách một đường, khóe mắt trái sưng tím, gương mặt bầm dập đủ các mảng màu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...