Nói xong lời này, Tang Trĩ giống như chưa từng có việc gì phát sinh, cầm đèn pin đi về hướng bục giảng. Nửa ngày sau cũng không nghe thấy Đoàn Gia Hứa ở phía sau có động tĩnh gì, cô nhịn không được quay đầu lại. Phát hiện anh vẫn đứng ở chỗ cũ, thấp mắt nhìn xuống cây đèn pin trong tay, sau đó nói: "Hôn?"
Vốn gian phòng này đã tối như hũ nút, lại càng lộ vẻ lờ mờ.
Cả người anh chìm trong bóng đêm, mông lung không nhìn rõ biểu hiện trên mặt.
Tang Trĩ cảm thấy chuyện này dù sao cũng nên sớm nói ra, không đích thân đến đứng trước mặt anh, cô cảm thấy hành vi thiếu tôn trọng người đối diện vì vậy để công bằng, cô cũng không để Đoàn Gia Hứa nhìn thấy nét mặt mình, chỉ ngồi xổm trên bục giảng: "Ừ."
Đoàn Giá Hứa thập giọng cười: "Muốn nói cho anh biết điều này?"
Tang Trĩ chúc đèn pin xuống, bên dưới bục giảng cũng có một dòng mật mã. Cô nhanh chóng ghi lại manh mối, lại suy nghĩ trả lời anh: "Anh cảm thấy hôm nay không thích hợp, không nguyện ý cũng không sao."
"Anh cảm thấy hôm nay rất phù hợp," Đoàn Gia Hứa rất lịch sự, "Em chủ động hay để anh?"
Tang Trĩ đứng lên, chân thành nói: "Đương nhiên là em."
"Được." Đoàn Gia Hứa suy tư, thẳng tanh, lễ phép hỏi, "Có thể dùng lưỡi?"
"..." Tang Trĩ trượt tay làm rớt đèn pin xuống đất, cô nhặt lên, trấn định tinh thần, tự nhiên đáp lại: "Không được."
Đoàn Gia Hứa không có dị nghị gì chỉ nói: "Vì."
"Đây là nơi công cộng." Tang Trĩ cường điệu, "Hiện tại mình còn đang chơi trò chơi. Trò này không rẻ nha, 50 tệ hai người đó. Hơn nữa ở đây có camera, nhân viên trực phòng đều nhìn thấy hết đó."
"Vậy tại sao em còn nói sớm cho anh như vậy làm gì?" Đoàn Gia Hứa mở đèn pin, ngân nha nói. "Cố tình để người ta sốt ruột à?"
"..."
Tang Trĩ giả vờ không nghe thấy: "Em tìm thấy thêm manh mối này."
Đoàn Gia Hứa bước đến, tiếp lấy tờ giấy trong tay cô, nhạt giọng nói: "Em lấy mật mã này, và mật mã vừa này quay ngược ghép lại với nhau, chỉ lấy số thứ hai của dãy số, là ra mật mã."
"..." Tang Trĩ cảm thấy anh như đang hack game vậy, "Sao anh biết?"
Đoàn Gia Hứa cười: "Cái này không khó lắm."
Tang Trĩ thuận tay nhìn vào bản đồ tìm vị trí ổ khóa: "Vậy sao lúc nãy anh không nói với em."
"Nhìn em có vẻ thích trò này," Đoàn Gia Hứa lo lắng nói, "Lúc đầu nghĩ cứ chậm rãi chơi, thi thoảng cho em chút gợi ý để em tận hưởng cảm giác chơi trò này một chút, nhưng hiện tại anh nghĩ mình nên sớm phá giải trò chơi rồi đi thôi."
Giải ra được mật mã, Tang Trĩ mở đèn, có chút ngạc nhiên: "Anh biết cách đi ra rồi?"
Đoàn Gia Hứa nhàn nhạt gật đầu.
"Mới vào chưa được 20p." Tang Trĩ cảm thấy không còn tí sức lực nào, bỗng nhiên đi đến, đẩy anh ngồi xuống một cái ghế, "Được rồi, anh đừng đùa nữa, an vị ở đây. Để tự em chơi, không được nhắc bài em."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?