"Rõ ràng là anh..." Tang Trĩ im lặng, hít một hơi, đứng lên, "Em đang ngồi yên lành, tự nhiên anh áp mặt lại gần làm gì?"
Đoàn Gia Hứa rũ mắt xuống, nắm lấy tay cô, cười nói: "Cố tình."
Lòng bàn tay anh nóng hổi, lực cầm không nặng, không nhẹ, đôi khi sẽ không tự chủ bóp bóp đầu ngón tay cô. Tang Trĩ nhìn anh.
Đoàn Gia Hứa kéo cô ra khỏi quán coffee: "Muốn nhân cơ hội này để em hôn anh một cái."
Tang Trĩ nhấp môi dưới, trầm giọng nga một tiếng.
"Chờ bao nhiêu lâu rồi?" Đoàn Gia Hứa cúi đầu, nhìn xuống Tang Trĩ, thuận miệng nói: "Đã uống hẳn một cốc coffee to như vậy, chắc cũng đến sớm rồi đúng không?"
"Không lâu, em mải chơi điện tử quên cả thời gian." Tang Trĩ nói, "Sao anh biết em ngồi đây?"
Đoàn Gia Hứa chỉ vào cửa kính của quán coffee: "Anh nhìn thấy em. Lần sau nếu tới rồi thì cứ trực tiếp lên văn phòng tìm anh, hoặc trực tiếp gọi anh xuống cũng được."
Tang Trĩ gật đầu.
Hai người đến cửa hàng thịt nướng, tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống.
Đoàn Gia Hứa cầm khăn nóng xoa xoa tay, sau đó lấy bình nước rót cho Tang Trĩ: "Còn phải thi một môn nữa đúng không? Bao giờ em thi?"
Tang Trĩ: "Thứ năm ạ."
"Ba ngày nữa?"
"Vâng." Tang Trĩ đưa tay dụi dụi mắt, "Cho nên em định buổi chiều về ký túc xá ngủ bù, mấy hôm nay thức đêm liên tục, em sắp sập nguồn rồi."
Đoàn Gia Hứa cười: "Vậy mà vừa rồi còn uống cốc coffee lớn như thế?"
Tang Trĩ nghiêm trang nói: "Thì vì muốn ngủ nên em mới uống coffee đó, em cứ uống coffee vào sẽ buồn ngủ."
"Sao thể chất em kì quặc thế," Đoàn Gia Hứa buồn cười nói, "Mấy ngày nữa còn phải thức đêm không?"
"Không cần." Tang Trĩ nói. "Còn ba ngày nữa mới thi, em vẫn đủ thời gian ôn."
"Vừa rồi phỏng vấn thế nào?"
"Khá ổn, em có cảm giác có thể được nhận. Công ty kia hình như đang rất cần người." Tang Trĩ gãi đầu một cái, đột nhiên hỏi, "Gia Hứa, anh hai em có liên lạc với anh không?"
Nghe cô nói vậy. Đoàn Gia Hứa kiểm tra điện thoại: "Không. Sao thế?"
"..."
Lần cãi nhau này xem ra có chút nghiêm trọng.
Nhưng nghĩ đến ai đó thậm chí còn từ chối nhận tin nhắn của cô, Tang Trĩ lên cơn cáu bẳn, không muốn nói tốt cho Tang Diên, bực mình uống một hớp trà, mặt không biểu cảm đáp: "Cãi nhau."
"Nhưng mà tại sao?"
"Anh ấy không đồng ý cho em ở lại trường kì nghỉ hè, sau đó còn nói..." Tang Trĩ không nói hết câu, do dự một chút bèn hỏi dò, "Đúng rồi, anh có nói với anh trai em về quan hệ của chúng ta không?"
"Không." Đoàn Gia Hứa thản nhiên trả lời: "Vốn dự định hè em về Nam Vu, anh cũng xin công ty cho nghỉ phép mấy ngày đến nhà em, thuận tiện nói chuyện này với Tang DIên."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?