Chương 58: NẮM TAY VẪN LÀ NẮM TAY
Hiển nhiên anh không nghĩ đến cô sẽ lấy cái cớ này ra, vì vậy Đoàn Gia Hứa có chút sửng sốt, sau đó rất nhanh anh liền cười thành tiếng, giọng điệu giống như thể nghe thấy cái gì đó cực kì hoang đường.
Lời vừa nói ra miệng, Tang Trĩ lập tức ý thức được sự xuẩn ngốc của bản thân, cô đúng là nhất thời đầu óc u mê mà. Tang Trĩ có chút quẫn bách, cuối cùng đành im lặng, vịn giường định đứng lên.
Chú ý đến cử động của Tang Trĩ, Đoàn Gia Hứa cúi người, bắt lấy cổ tay cô, dùng sức kéo cô lại phía mình, rồi rất nhanh xoay người cả hai ngã xuống giường.
Tang Trĩ đâm đầu vào l*иg ngực anh, hơi ngẩng đầu đã nằm gọn trong lòng anh, không hiểu tại sao trong lòng có chút khẩn trương, cô đành vô thức nắm chặt tay, chống trước l*иg ngực Đoàn Gia Hứa. Cách một lớp quần áo Tang Trĩ có thể cẩn nhận rõ ràng độ rung của l*иg ngực Đoàn Gia Hứa, tâm tình anh vô cùng tốt, trong cổ họng phát ra tiếng cười có phần khắc chế.
Cô không tự nhiên, lui người lại đằng sau nói: "Anh làm gì ...?"
Ánh mắt Đoàn Gia Hứa sâu thẳm, giữa đôi lông mày nhuộm một chút đa tình. Đuôi lông mày anh hơi nhấc, không hề báo trước cứ vậy ép sát cô đến bên giường, giọng nói khàn khàn: "Thích kí©h thí©ɧ?"
"..."
Trời đất trước mắt Tang Trĩ như quay cuồng, nháy mắt lưng cô đã chạm vào đệm, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy đôi môi của Đoàn Gia Hứa. Đệm thật êm, tay của anh vòng qua ôm lấy thắt lưng cô, cô không cảm thấy đau, chỉ là bởi hành động đột ngột này mà đầu óc cô có chút choáng váng, trong lúc nhất thời không hiểu ẩn ý trong lời nói của Đoàn Gia Hứa.
Đoàn Gia Hứa đắc ý cười: "Ừm?"
Tang Trĩ chậm rãi chớp mắt, lấy lại tinh thần, cô hít một hơi thật sâu, dùng chân đạp lão hồ ly nào đó ra, thẹn quá hóa giận hét: "Đoàn Gia Hứa!"
Anh hoàn toàn không bị ảnh hưởng, bờ môi ghé sát tai cô, hạ xuống thật gần, thật gần,mờ ám thì thầm: "Hai chúng ta làm gì đó kí©h thí©ɧ một chút?"
"..."
Hô hấp của Tang Trĩ như ngừng lại, nháy mắt, từ cổ đến mặt cô đều nhuộm một màu đỏ rực, như một trái cà chua chín mọng. Cô cảm thấy trái tim trong l*иg ngực đập nhanh đến độ muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, cô cố cưỡng ép bản thân mình phải tỉnh táo. Tang Trĩ ngẩng mặt nhìn thẳng Đoàn Gia Hứa.
Anh không có đè ép cô, chỉ là dùng tay chống lên đệm tạo thành một không gian nhỏ nhốt cô vào trong.
Tang Trĩ nhếch môi, dùng chân đẩy anh ra. Khí lực của nam và nữ vốn chênh lệch lớn, Đoàn Gia Hứa nhíu mày, không phản kháng, thả người nằm xuống bên cạnh cô.
Tang Trĩ ngồi dậy, cắn răng nói: "Anh đùa nghịch lưu manh."
Đoàn Gia Hứa nằm nghiêng người, một tay vuốt ve khuôn mặt cô, bộ dáng bất cần đời: "Đã là người yêu rồi sao có thể tính là đùa nghịch lưu manh?"
"..."
Điệu bộ nói chuyện của anh như thể thật sự không có gì phải bàn cãi cả. Mà thực tế anh cũng không làm gì quá đáng.
Bạn thấy sao?