🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Vụng Trộm Không Thể Giấu

Vụng Trộm Không Thể Giấu


Chương 57: CHO NÓ Kí©h thí©ɧ

Vừa dứt lời, cô gái kia mặt cứng lại, rất nhanh chú ý đến Tang Trĩ đứng bên cạnh. Trong nháy mắt cô gái kia ý thức được người đàn ông này là hoa đã có chủ, lúng túng ho khan: "Thật có lỗi, quấy rầy rồi, quấy rầy rồi."

Cô bạn kia cũng không tiếp tục ở lại nữa, cấp tốc rời đi. Để lại hai người Tang Trĩ và Đoàn Gia Hứa đứng tại đó.

Đoàn Gia Hứa rủ mắt xuống, thoáng cúi người nhìn thẳng cô, đưa tay cầm túi laptop của Tang Trĩ. Nhìn chằm chằm biểu tình cực kì không vui của cô, khóe mắt anh hơi cong lên, tâm tình dường như rất tốt: "Tức giận à?"

Tang Trĩ nhìn anh, nói mà không có biểu cảm gì: "Em tức giận làm gì?"

Đoàn gia Hứa nín cười: "Vậy tại sao em không nói chuyện?"

Tang Trĩ vẫn rất là khó chịu, không muốn để ý đến anh nữa, vượt qua anh đi về phía trước, ngữ khí cứng rắn: "Người khác tìm anh xin wechat, cũng không phải đến tìm em xin, em nói cái gì được."

"Không phải anh không cho sao?" Đoàn Gia Hứa nhẹ nhõm đi theo, rất không đứng đắn mặt dày dỗ dành, "Tha cho anh đi mà."

Tang Trĩ nhịn không được quay đầu nói: "Em nói cái gì sao?"

Đoàn Gia Hứa cẩn thận suy tư, trêu đùa: "Ừm, em nói em đang ghen."

"..." Tang Trĩ dùng sức mấp máy môi dưới, rất sĩ diện phản bác, "Anh mới ăn dấm."

Đoàn Gia Hứa nhíu mày: "Thật không ăn dấm a?"

Tang Trĩ không đáp lại.

"A là anh hiểu lầm a?" Đoàn Gia Hứa nói, "Anh nhìn làm sao còn cảm thấy rất giống."

Tang Trĩ vẫn như cũ không thèm đáp lời anh.

Đoàn Gia Hứa: "Thật sự không có?"

"..." Thấy anh cứ dây dưa chủ đề này không dứt, tang Trĩ cảm thấy biểu hiện của mình quả thật quá rõ ràng rồi, nhẫn nhịn mấy giây, cuối cùng vỏ mẻ không sợ rơi nói: "Ăn dấm thì sao!"

Đoàn Gia Hứa sửng sốt một chút, nháy mắt bật cười, sau đó cười đến không thể ngừng lại được, nửa ngày sau anh mới mở miệng nói chuyện, trong tiếng nói vẫn nén không được mang theo sự vui vẻ: "Không như thế nào cả."

Tang Trĩ tức giận nói: "Anh cũng không thể..."

Đoàn Gia Hứa: "Ừm?"

Cô lạnh giọng nói: "Anh cũng không thể an phận một chút được à?"

Đoàn Gia Hứa buồn cười nói: "Anh làm gì mà lại trở thành không an phận chứ?"

Tang Trĩ yên lặng nhìn chằm chằm anh.

Lông mi thật dài, đôi con ngươi màu nâu nhàn nhạt, cả người như nhuộm ánh sáng mà đến, khi đối mặt cùng người khác lại vô ý toát ra sự đa tình và mê hoặc chúng sinh. Trên mặt muôn mang theo ý cười hờ hững, nhìn qua lại như có như không trêu chọc người đối diện. Truyện được Edit bởi Sắc - Cấm Thành. Re-up vui lòng xin phép và up sau page 5 chương. Không up 10 chương cuối và ngoại truyện. Cám ơn.

Cô trực tiếp định tội anh: "Em vừa nhìn thấy anh phóng điện cô ấy. Lại bảo không đi."

Lời kết luận quả thực kinh người.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...