Chương 55: ĐÂY CŨNG LÀ LẦN ĐẦU TIÊN CỦA ANH
Lời này của anh, cùng hành động dường như đều rất vội vàng, không kịp chuẩn bị, tất cả chỉ đơn thuần là cảm xúc yêu đương không kìm chế được mà bộc phát.
Thời điểm Tang Trĩ lấy lại tinh thần, đôi môi Đoàn Gia Hứa đã đặt lên môi cô, đầu lưỡi câu hồn đi vào thăm dò mang theo hương bạc hà lành lạnh, nhưng không hiểu sao từng xúc cảm lại như đốt lửa trên người Tang Trĩ.
Giống như mang theo dòng điện, không ngừng làm cô mềm nhũn tê liệt.
Mắt Tang Trĩ trừng lớn, vô ý thức lùi lại phía xong, lưng chống đỡ lấy cửa, lại nháy mắt bị anh kéo áp sát vào l*иg ngực anh. Môi bị hôn đến choáng váng, Tang Trĩ hơi ngẩng đầu, cổ tay bị anh nắm thật chặt, một tay đặt cố định trên ngực anh. Thời khắc này, Tang Trĩ không phát hiện ra cái gì khác.
Toàn bộ cảm giác của cô, toàn bộ lực chú ý đều bị nam nhận trước mặt chiếm cứ.
Tang Trĩ không có kinh nghiệm gì hoàn toàn bị anh dẫn dắt.
Ngay cả mắt cũng quên nhắm lại, ngơ ngác nhìn hàng lông mày đậm dài như một nét vé hữu lực, hàng lông mi tinh tế, cùng sống mũi thẳng như điêu khắc. Cặp mặt hao đào nâu nhạt luôn mang sự đa tình như có như không nay chân chính nhiễm lên tình ý, sâu như vực, mê ly say đắm như rượu.
Ý thức của cô có chút trở nên mơ hồ, thân thể lại cứng ngắc không dám động đậy.
Có lẽ chú ý đến cô gái nhỏ nào đó đang lúng túng không biết làm sao, Đoàn Gia Hứa tựa hồ phát ra tiếng cười nhẹ, mang theo chút khí tức gợi cảm. Anh chậm rãi giơ tay, che đôi mắt cô, vừa cường thế, vừa ôn nhu lưu luyến tỉ mỉ hôn.
Khăn mặt vắt trên vai anh tuột xuống, vì không muốn là hỏng cảnh nồng cháy trước mắt mà dường như cũng cố gắng thật khẽ khàng. Mái tóc Đoàn Gia Hứa vẫn còn đọng nước, từng giọt nhỏ xuống, vì nhiễm khí lạnh mà trở nên giá buốt, từng giọt nhỏ xuống cổ Tang Trĩ.
Tang Trĩ nhịn không được co rúm lại.
Động tác của Đoàn Gia Hứa rốt cục cũng ngừng lại, lại hôn một cái lên môi cô. Sau đó, cúi đầu bên vai cô, vành môi dán trên tai Tang Trĩ, thanh âm trần thấp, mang theo lưu luyến câu tâm: "Thật thích em đến không chịu nổi."
Tang Trĩ cảm thấy lỗ tai mình tê dại.
Sau một khắc, Đoàn Gia Hứa bỏ bàn tay che mắt Tang Trĩ xuống, đôi bàn tay vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp, thanh thuần của cô.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Đoàn Gia Hứa buông mắt xuống, đôi mắt cong lên, nhiễm chút ánh sáng nhàn nhạt. Môi của anh đỏ tưởi, vẫn còn vệt nước mờ mờ, tinh tế ôm lấy đường cong câu dẫn, hệt như một trái cherry chín mọng. Ánh mắt vô cùng chuyên chú nhìn thẳng vào đáy mắt cô.
Tang Trĩ cũng kinh ngạc, nhìn chằm chằm anh, giống như bị đôi con người đẹp như mã não trước mắt hút chặt lấy linh hồn, không tài nào thoát ra được, ý thức bỗng dưng có chút đen tối.
"Nghiêm túc nói với em một vấn đề." Thanh âm Đoàn Gia Hứa trầm ấm, trong lời nói không mang nửa điểm quẫn bách, lờ mờ ngậm ý cười. "Kỳ thật anh __"
Bạn thấy sao?