Chương 51: TRỘM THÂN
Thời điểm nói chuyện với cô, Đoàn Gia Hứa thường có thói quen cúi đầu xuống, đôi khi hơi khom người để nhìn thẳng vào mắt cô.
Hai người gần nhau trong gang tấc.
Khí tức ấm áp của anh vương vấn trước mặt cô, Tang Trĩ tựa hồ có thể cảm nhận được mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người anh. Mặt mày anh buông xuống, ánh mắt ngậm ý cười, khóe môi hơi giương, một thứ khí chất đầy mê hoặc.
Mi mắt Tang Trĩ giật giật, không được tự nhiên lùi ra phía sau một bước, có chút vi diệu nói: "Tại sao anh lại có thể nói ra mấy câu này?"
Đoàn Gia Hứa chậm rãi đứng thẳng, khí định thần nhàn nói: "Sao nào, anh đây chính là tuýp lưu manh lễ phép đấy."
"..."
"Nếu em không thích nghe." Đoàn Gia Hứa cong khóe môi, một lần nữa cúi người, tiến lại gần phía cô, "Vậy anh trực tiếp _"
Tang Trĩ nghiêm mặt, khẩn trương bắt lấy vạt áo: "Trực tiếp cái gì?"
Khoảng cách hai người chỉ còn cách nhau mấy cm, đột nhiên Đoàn Gia Hứa dừng động tác, ánh mặt nhìn lên nhìn thẳng vào mắt cô.
Tiểu cô nương đôi mắt to tròn, thanh thuần như nắng sớm, trong con ngươi đen huyền, sáng lấp lánh chỉ có hình ảnh của một mình anh. Có lẽ vì chưa từng trải qua chuyện này, nét mặt của cô có chút cứng ngắc, đến cả việc hô hấp cũng quên mất, nhưng vẫn cố tỏ vẻ trấn định thần nhàn.
Đoàn Gia Hứa đứng thẳng dậy, cười khẽ: "Được rồi."
Tang Trĩ nháy mắt thở nhẹ ra, lại không hiểu sao có chút hụt hẫng.
"Vẫn là nên làm một anh chàng lịch sự, nhã nhặn đi," Đoàn Gia Hứa giơ tay lên, nhẹ nhàng cọ xát khóe mắt cô, thanh âm khàn khàn, mập mờ lưu luyến, "Sợ ai đó khóc nhè."
Lúc này mới hơn 10h tối, bởi vì phòng kí túc sinh hoạt chung, cô không muốn ảnh hưởng đến việc học tập, nghỉ ngơi của cả phòng nên quyết định về sớm một chút tắm rửa.
Đoàn Gia Hứa đưa cô đến cổng kí túc xá.
Tang Trĩ xoay người, đang muốn nói lời tạm biệt anh, đột nhiên phát hiện ánh mắt anh nhìn về một nơi khác. Cô thuận thế nhìn theo, phát hiện ra một đôi tình nhân, đang ôm hôn lưu luyến không rời gần đó.
"..."
Thời điểm này, nữ sinh ở lầu 1 kí túc xá gần như đều đang tạm biệt bạn trai trở về phòng.
Ban đêm tia sáng mờ mờ, cơ bản thì cũng không nhìn rõ mặt bọn họ cho nên nhiều đôi không coi ai ra gì thân mật như chỗ không người. Tang Trĩ gặp qua nhiều lần, nên từ lâu đã chẳng còn mấy kinh ngạc với cảnh tượng này.
Nhưng hiện tại có Đoàn Gia Hứa ở bên cạnh, còn như có điều suy nghĩ nhìn đôi nam nữ kia, lần đầu tiên cô vì cảnh tượng trước mặt mà cảm thấy lúng túng.
"Vậy em về đây." Tang Trĩ ho nhẹ, thanh âm cứng nhắc đem lực chú ý của anh kéo về, "Gia Hứa ca, đã trễ vậy rồi, anh lái xe cẩn thận."
Đoàn Gia Hứa thu hồi ánh mắt, đột nhiên hỏi: "Theo đuổi ba ngày, thật không thể nắm tay cũng không được?"
"..." Tang Trĩ mặt không đổi nhìn anh, nhịn không được nói, "Anh là gì mà tính là theo đuổi?"
Bạn thấy sao?