🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Vụng Trộm Không Thể Giấu

Vụng Trộm Không Thể Giấu


Chương 5: TÔI SẼ CÓ HÌNH THỨC KỶ LUẬT THÍCH ĐÁNG

Tang Trĩ cũng không chắc anh bao nhiêu tuổi, nhưng nghe cách nói chuyện của anh, lại liên hệ tới tuổi tác của Tang Diên, cô căng mặt bất mãn nói: "Anh rất già rồi."

"..."

Anh rất già rồi.

Rất già.

Già.

Dù cho Đoàn Gia Hứa không mấy để ý đến tuổi tác, nhưng nghe câu này vẫn có cảm giác bị một dao đâm vào ngực.

Mới hai mươi tuổi đầu đã bị ghép cho chữ "Già", Đoàn Gia Hứa cũng không biết phải mô tả tâm trạng hiện tại của mình thế nào nữa. Anh chậm rãi thở hắt ra, gằn từng chữ "Anh già?"

Tang Trĩ lại gật đầu: "Anh già."

"..."

Yên tĩnh vài giây.

"Nhóc con, em cảm thấy anh già?" Đoàn Gia Hứa nhìn cô chằm chằm, chắc hẳn đang cảm thấy điều này quá hoang đường, không nói nên lời, "Vậy sao em không gọi anh là chú?"

"Ừm." Tang Trĩ ra chiều suy tư, cảm thấy câu này cũng có lý đấy, lập tức đổi giọng, "Chú."

"..."

Hai mắt cô gái nhỏ to tròn, trong vắt phẳng lặng, không nhiễm một chút khói lửa nhân gian. Giọng nói lúc này còn đặc biệt nghiêm túc, tựa như từng câu từng chữ đều là lời chân thành xuất phát từ tận đáy lòng.

Lời nói đơn thuần đến thế, lại tổn thương người ta đến vậy.

Trần Húc Minh bước vào đánh gãy cuộc hội thoại của hai người. Thầy rót cho Đoàn Gia Hứa cốc nước, hơi lúng túng nói: "Thật xin lỗi, cậu ngồi trước đi. Tôi uống hơi nhiều nước nên phải ra ngoài chút."

Đoàn Gia Hứa điều chỉnh lại cảm xúc, quay đầu đáp: "Không sao ạ."

Có lẽ do rảnh đến sắp ngất, sau khi Trần Minh Húc đi, Đoàn Gia Hứa quay sang tiếp tục so đo với Tang Trĩ chuyện ban nãy. "Nếu em gọi anh như thế, thì anh em cũng phải gọi theo không phải sao?"

Tang Trĩ thành thật đáp: "Không biết."

Đoàn Gia Hứa: "Vậy gọi anh hay chú đây?"

Tang Trĩ suy nghĩ một chút, miễn cưỡng nói: "Vẫn gọi là anh đi."

Lúc này mặt mày Đoàn Gia Hứa mới giãn ra, ung dung nói: "Cũng biết che chở anh trai đấy."

"Che chở gì chứ." Tang Trĩ không hiểu ý anh lắm, "Em che chở anh ấy làm gì, lớn đầu rồi mà suốt ngày chỉ biết bắt nạt em. Em chỉ không muốn anh ấy gọi anh là chú thôi."

"Vì sao?"

"Vì anh ấy nhìn còn già hơn anh."

"..."

Không ngờ lại nhận được câu trả lời như thế, Đoàn Gia Hứa sững sờ một chút rồi bật cười thành tiếng. Cố nhịn cười, anh nói tiếp: "Tang Diên trông già hơn anh hả?"

Tang Trĩ: "Đúng mà."

Chỉ một chữ "Già" này cũng mang lại cảm giác thắng lợi.

Tâm tình Đoàn Gia Hứa tốt trở lại. Anh ho nhẹ, ra vẻ khiêm tốn nói: "Nhóc con, sao em lại cảm thấy anh trai em già hơn anh?" Nói xong lại bồi thêm một câu: "Anh thấy cũng không chênh nhau mấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...