🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Vụng Trộm Không Thể Giấu

Vụng Trộm Không Thể Giấu


Chương 48: NGƯỜI THEO ĐUỔI

Ánh đèn trắng trong phòng soi rõ khuôn mặt Đoàn Gia Hứa, đôi mắt anh thâm thúy, sáng tỏ. Đôi con ngươi hơi buông xuống lấp lánh dưới hàng mi dài, nổi bật tròng mắt nâu sáng trong, đẹp như mã não, lại mang trong đáy máy muôn ngàn vụn sáng. Truyện được Edit bởi Sắc - Cấm Thành. Re-up vui lòng xin phép và up sau page 5 chương. Không up 10 chương cuối và ngoại truyện. Cám ơn.

Đoàn Gia Hứa nhìn chằm chằm cô nhưng không mang theo bất kì áp bách nào. Anh trước giờ đều rất kiên nhẫn, không thúc giục cũng không bao giờ để lộ ra bộ dạng nóng nảy, thúc ép, chỉ lặng lẽ, an tĩnh chờ đợi câu trả lời của cô.

Quang cảnh trước mắt này khiến Tang Trĩ nhớ đến lần đầu gặp Anh. Anh chiếm lấy một bên ghế so pha, thần sắc nhàn nhạt lại có chút nghiền ngẫm, đối với suy đoán phi thường không bình thường của cô khẽ lười biếng cười một tiếng, rất không đứng đắn phụ họa: "Chỉnh dung là được, không phải sao?"

Qua nhiều năm như vậy, Anh cũng đã trưởng thành hơn, đã bao tuổi nhưng lại tựa hồ như không có biến hóa gì so với năm đó. Chỉ là anh của hiện tại đã trở nên thành thục hơn, nhưng cô vẫn thích nhất anh của những năm tháng đó.

Trong thoáng chốc, cô cảm thấy mọi thứ trước mắt như ảo giác thoáng qua. Cô vẫn là cô bé lúc đó, anh vẫn là chàng thanh niên cà lơ, cà phất khi ấy.

Hai người ngồi xuống ghế. Ước chừng qua mười mấy giây, Tang Trĩ bỗng lấy lại tinh thần, âm cuối hơi run rẩy, lại vẫn cố giả bộ bình tĩnh hỏi: "Câu nói này là theo ý tứ kia sao?"

"Ừm?" Đoàn Gia Hứa thu tay, liếʍ kem socola trên ngón tay, "Lời này còn có thể hiểu theo ý tứ nào khác à?"

Tang Trĩ trầm mặc, nhẹ giọng nói: "Không phải anh bảo em là nhóc con sao?"

"Nếu em nguyện ý," Đoàn Gia Hứa uốn môi trong lời nói thoáng ý cười, "Em 19 tuổi anh vẫn có thể la em là nhóc con."

"..." Tang Trĩ thấp mắt, tiếp tục gặm bánh gato.

"Chỉ là một cách gọi." Đoàn Gia Hứa cười, ngữ khí chậm rãi ung dung, "Không phải, em gọi anh là ca ca rồi thật sự coi anh là anh trai ruột rồi đấy chứ?"

Tang Trĩ có chút khó chịu, cố tình bướng bỉnh với anh: "Đúng. Em quả thật coi anh là anh trai ruột của em đấy."

"Ra là vậy." Đoàn Gia Hứa liếc cô một cái, cũng không vạch trần cô, dùng giọng điệu thương lượng nói, "Vậy ca ca 15 năm này hiện tại muốn triệt để thay đổi, không làm người nữa, được không?"

"..."

Đoàn Gia Hứa không để ý, nhanh chóng bổ sung: "Đổi lại làm một cái súc sinh."

Tang Trĩ ho khan hai tiếng, nhịn không được nói: "Cũng không nghiêm trọng như vậy."

"Vậy em cho anh câu trả lời chắc chắn đi, được không?" Đoàn Gia Hứa gõ nhẹ đầu ngón tay trên bàn, ngữ khí tản mạn, "Nếu em cứ không nói rõ thế này, anh thật sự sắp ngạt thở vì lo lắng rồi."

Em cũng chưa thấy anh khẩn trương đến vậy đâu. Tang Trĩ nói thầm trong lòng.

"Đâu có đạo lý theo đuổi người ta trước," Tang Trĩ nghĩ nghĩ, vẫn không nhịn được nói móc Anh, "sau đó còn bày đặt hỏi một chút: có thể theo đuổi em không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...