🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Vụng Trộm Không Thể Giấu

Vụng Trộm Không Thể Giấu


Chương 34: LAU MẶT

Căn phòng nhỏ hẹp chỉ có hai cái giường, một cái giường không có bệnh nhân nằm. Lúc này trong phòng bệnh chỉ có một mình Đoàn Gia Hứa, trong phòng an tĩnh quá mức lộ ra sự vắng vẻ, tịch mịch. Anh an bình nằm trên giường, hầu kết chuyển động lên xuống, không nói gì.

Khóe môi mím nhẹ thành một đường thẳng, mặt không có biểu tình. Nhìn không ra đang suy nghĩ gì.

Không nghe thấy anh đáp lại, Tang trĩ cũng không dám tiến vào, chỉ có thể kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa: "Được không?"

Đoàn Gia Hứa lúc này mới mở miệng, nhẹ giọng hỏi: "Em đã ăn gì chưa?"

"Em mới xuống dưới cửa hàng tiện lợi mua bánh mì rồi." Tang Trĩ hơi chớp mắt, chần chờ đi đến bên cạnh anh, đưa cho anh cái túi, "Còn mua cả trà ô long."

"Ăn cái này sao có thể no bụng được." Đoàn Gia Hứa quét mắt, "Gọi người ta giao thức ăn đến đi."

Tang Trĩ lắc đầu, "Em không đói."

Đoàn Gia Hứa: "Cả ngày còn chưa ăn gì, làm sao lại không đói bụng được."

"Không đói chính là không đói." Tang Trĩ đem cái túi để lên trên mặt bàn, rồi lại quay xuống cuối giường dời ghế đến bên cạnh giường, động tác chậm rãi, "Em đói sẽ ăn, sẽ không khiến bản thân bị đói."

Đoàn Gia Hứa nhìn cô chằm chằm, đột nhiên cười, không nói gì thêm.

Tang Trĩ ngồi trên ghế, lấy bánh mì ra, nhỏ giọng nói: "Em vừa hỏi y tá, chị ấy dặn anh phải nằm thẳng 6 tiếng, sau 12 tiếng mới có thể xuống giường."

"Ừ."

Tang Trĩ cắn một miếng bánh mì, làu bàu nói: "Bây giờ, anh không thể ăn gì được, 1 tuần sau phẫu thuật chỉ được ăn thức ăn lỏng."

Đoàn Gia Hứa hững hờ nghe, sau đó đáp lại một tiếng "Đã rõ."

Về sau phòng an tĩnh trở lại. Chỉ còn tiếng gặm bánh mì nho nhỏ của Tang Trĩ. Trong phòng bệnh khá ấm, Tang Trĩ ngồi một lúc thì cảm thấy nóng. Cô đứng lên cởϊ áσ khoác, gấp gọn đặt lên ghế.

Chú ý đến động tĩnh của cô, Đoàn Gia Hứa liếc mắt nhìn người cô một lúc, sau đó thản nhiên nói: "Giữa mùa đông mà mặc cái váy mỏng thế này, em không thấy lạnh à?"

Tang Trĩ lúng ta lúng túng ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thẳng vào mắt anh.

Giọng điệu này so với mẹ cô mỗi lần bắt cô mặc quần áo thu đông giày cộp nào có kém chỉ có hơn.

Cái người này ở một khía cạnh nào đó chính là bản hợp nhất của Ba cô, mẹ cô và ông anh trai nóng nảy của cô. Hồi còn ở nhà bị trông coi, quản lý việc ăn mặc đã đành, Tang Trĩ không ngờ đến khi lên đại học, sang thành phố khác rồi mà vẫn còn bị quản.

"Đây là váy dài." Tang Trĩ cúi đầu xuống, tiếp tục gặm bánh mì, "Muốn lạnh cũng không thể lạnh dễ vậy được đâu."

"..."

Đoàn Gia Hứa quay đầu nhìn cô.

Dáng vẻ khi ăn của cô vẫn giống hệt trước kia, quai hàm phồng lên rất lớn, hệt như một chú chuột hamster. Anh có chút buồn cười, lại sợ đυ.ng đến vết thương, bèn nhẹ nhàng nói: "Ở đây lạnh hơn Nam Vu, bản thân em chú ý chiếu cố chính mình, nếu ngã bệnh chỉ có em vất vả thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...