Chương 26: BẠN TRAI GIÀ
Lời nói này, Tang Trĩ không có cách nào phản bác.
Cô cũng không dám nhìn Đoàn Gia Hứa, vì căng thẳng, phản ứng cũng chậm nửa nhịp. Trên màn hình Mario đυ.ng phải cây nấm rơi xuống vực, sau đó dòng chữ "GAME OVER" nổi lên giữa màn hình.
Trong căn phòng an tĩnh, văng vẳng tiếng nhạc game vui nhộn nhưng bầu không khí giữa hai người trong phòng lại thập phần quỷ dị.
Tang Trĩ khẽ đưa mắt nhìn Đoàn Gia Hứa, Đoàn Gia Hứa chăm chú vào màn hình, điêu luyện với các nút bấm, phát ra tiếng cạnh cạnh vui tai và nhịp nhàng, không đoán được anh đang suy nghĩ cái gì.
Tang Trĩ trong nháy mắt ý thức được, cô đáng nhẽ không nên đề cập đến chuyện này.
Cô không nên nói đến chuyện này.
Đại não Tang Trĩ trống rỗng, chọc chọc mấy miếng dưa hấu rồi từ tốn bỏ vào miệng. Nước dưa hấu vô vị, nhạt nhẽo chạy xuống cuống họng. Cô chậm rãi nhai nuốt, cảm thấy khó có thể nuốt xuống được, không bao lâu liền hàm hồ nói: "Em cũng nói với anh hai thế mà."
Động tác của Đoàn Gia Hứa ngừng lại.
"Anh trai của bạn em có bạn gái." Tang Trĩ bỏ cái nĩa xuống thả vào đĩa hoa quả, giọng điệu dị thường bình tĩnh, "Sau đó chị ấy đối với bạn em không tốt đẹp gì. Cho nên anh cũng đừng nên có bạn gái nhé."
Nghe thế Đoàn Gia Hứa đi về nàng, biểu lộ có điều gì suy nghĩ: "Vì cô bạn gái của cậu kia đối với bạn em không tốt?"
Tang Trĩ nhỏ giọng giải thích rõ: "Thì là chị ấy cảm thấy anh hai của bạn ấy đối với bạn ấy quá tốt nên cảm thấy không vui."
"Thế à?"
"Đúng vậy ạ." Tang Trĩ cật lực vớ vét tất cả những kiến thức chắt lượm từ đời sống của mình để bịa ra lý do, khó khăn giải thích, "Nếu như anh có bạn gái rồi, có phải anh cũng thể tốt với em như trước không?"
"Nhóc con, em lo gì chứ." Đoàn Gia Hứa mặt mày buông lỏng nói: "Nói không chừng mấy năm không gặp anh, em liền triệt để quên anh, đến một tí ấn tượng còn chẳng thèm giữ ấy chứ."
Tang Trĩ không lên tiếng.
Đoàn Gia Hứa đặt tay lên bàn: "Đến lúc đó anh sẽ tìm một cô bạn gái thật dịu dàng."
"..."
"Đối với Tang Trĩ thật tốt." ĐOàn Gia Hứa cười đến ôn hòa, giọng điệu cũng hờ hững, "Như thế được không? Tìm một cô bạn gái thật bao dung, đối với em thật tốt."
Tang Trĩ nhìn chằm chằm dưa hấu trên bàn, chậm rãi gật đầu: "Được."
Một lúc sau, cô cố gắng đè xuống ý vị chan chát, đắng đắng nơi cuống họng, miễn cưỡng nói một câu: "Vậy đến lúc đó, trước tiên anh cho em gặp chị ấy trước đã."
Tang Diên xác thực ra ngoài không bao lâu đã trở lại, thấy thế, Tang Trĩ cũng không tiếp tục ngồi đây nữa, liền trở về phòng mình.
Sau khi Tang Trĩ ra ngoài, Tang Diên cởϊ áσ khoác ra, thuận miệng hỏi: "Mấy giờ đến giờ cậu làm thêm."
"Sắp rồi." Đoàn Gia Hứa nói: "Cậu đi đâu thế?"
Bạn thấy sao?