🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Vụng Trộm Không Thể Giấu

Vụng Trộm Không Thể Giấu


Chương 11: ANH ẤY THÌ TÍNH LÀ CÁI GÌ

Tang Diên nhắm mắt lần nữa, lần thứ hai cởi giày đặt xuống. Anh ta bước nhanh đến chỗ Tang Trĩ đứng, giật lấy điện thoại di động của cô, mặt không đổi, tầm mắt rủ xuống, muốn đem điện thoại cúp ngay và luôn.

Bật màn hình lên. Giao diện màn hình lại không phải như anh nghĩ, bên trên không phải giao diện cuộc gọi, mà là màn hình chính. Căn bản chính là không có cuộc gọi nào cả. Truyện được Edit bởi Sắc - Cấm Thành. Re-up vui lòng xin phép và up sau page 5 chương. Không up 10 chương cuối và ngoại truyện. Cám ơn.

Anh phản ứng kịp trong nháy mắt, tức giận đến mức dạ dày ẩn ẩn đau đớn, cười gằn: "Nhóc con, mày đùa bỡn anh mày ư?"

Tang Trĩ nhìn ông anh hai mặt đang đen lại thấy rõ, vô tội chớp chớp mắt: "Em cũng đâu có bảo em gọi điện đâu."

Ngữ khí Tang Diên lành lạnh: "Vậy mày vừa nói chuyện với ai?"

Tang Trĩ xoay người tìm một vị trí thoải mái hơn, lười biếng nói: "Em diễn tập một lần thì thế nào?"

"..."

"Anh vừa nhẫn tâm nói để đứa em gái duy nhất đói chết, em cũng đâu có nói bậy. Hiện tại," Tang Trĩ đột nhiên nhớ tới điện thoại đang bị ông anh mình giật mất, muốn cướp về, "Em diễn tập xong, giờ gọi luôn."

Tang Diên nhìn con nhóc em bất trị chằm chằm nửa ngày, không ngăn cản, thuận theo đưa cho con bé.

"Được, giỏi thì gọi đi."

Cái tình cảnh này diễn ra không giống Tang Trĩ tưởng tượng lắm. Cô nhìn lão anh xảo quyệt của mình một chút, có tí xíu hồ nghi, lại không muốn bị lấn át khí thế, chỉ đành chậm rãi mở điện thoại, cặm cụi nhắn tin.

Nhìn cử động của cô, Tang Diên bình thản nói: "Xong chưa? Đến phiên anh mày."

"Em chẳng làm gì sai." Tang Trĩ nhíu mày, "Anh định nói xấu gì em với ba mẹ."

"Không nói cho mày biết." Tang Diên ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Anh mày chính là ngứa tay, muốn lôi thứ gì đó ra đánh cho đã."

"..."

"Không sao, cứ méc ba mẹ đi." Tang Diên đứng dậy đóng cửa sổ, thuận tiện kéo mành lại, "muốn nói cái gì thì cứ nói hết một lượt, nói xong thì đến lượt anh mày."

Trong phòng nháy mắt tối om, giống như khúc nhạc dạo cho một màn bạo lực đẫm máu sắp diễn ra.

Khí thế của Tang Trĩ nhanh chóng xẹp đi hơn nửa, bắt đầu bất an: "...Anh đánh em, ba ba về sẽ đánh chết anh đó."

"Được." Tang Diên bất cần đáp: "Anh mày chờ nè, chống mắt lên chờ đó."

"..."

Tang Diên không nhìn cô, đi về phía phòng khách cầm cái chổi lông gà treo cạnh ti vi xuống, im lặng không lên tiếng quật quật vào không khí để thử độ dẻo dai, chậm rãi nói: "Tiểu quỷ, muốn anh qua hay mày tự dẫn xác ra đây."

Tang Trĩ nhìn đồ vật mang tính sát thương cao trên tay ông anh cục súc của mình chằm chằm mấy giây, không lên tiếng. Tang Diên tựa hồ cũng không cần cô đáp lại: "Thôi nể em gái, anh tự qua."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...