🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 363: Chương 363

Thấy thế, ánh mắt của lão giả đầu trọc sáng lên, kinh ngạc hô lên một tiếng.  

“Không sai.”  

Ứng Nguyên Tử thản nhiên gật đầu, chợt bàn tay lật lại thu vào trong túi trữ vật.  

Thánh Linh Đan này đối với ông mà nói là vô cùng quan trọng. Bởi vì, đan này chính là Kiếm Thánh mắt mù mới ngưng luyện ra trước đó đặc biệt tặng lại cho Ứng Nguyên Tử viên đan cực phẩm này.  

Ông đã dừng lại ở tình thế mới bước được một chân vào Thánh Vực như này đã rất lâu rồi, bây giờ đã lớn tuổi như này, muốn dựa vào thực lực của mình để bước tiếp thì quá xa vời. Nhưng có Thánh Linh Đan này, ông có thể dùng nó để đi sâu vào Cảnh giới.  

Định là sau khi cuộc thi Bách Viện kết thúc, sẽ bế quan tu luyện.   

Nhưng hiện tại ông lại lấy nó ra để đánh cược, hiển nhiên vô cùng tin tưởng Lâm Lăng.  

“Được, chốt luôn!”  

Lão giả đầu trọc cũng giống như Ứng Nguyên Tử, vẫn luôn dừng ở cảnh giới Thánh Vực mới bước được mới một nửa, sức dụ hoặc của Thánh Linh Đan này quá mạnh cho dù nó không thể so sánh với đá Hỏa Nguyên.  

Cứ như vậy, cuộc cá cược của hai ông lão chính thức bắt đầu lần nữa.  

Lúc này, trên tầng đài chiến đấu thứ tư.  

Quét mắt nhìn trên đài, từng luồng tàn ảnh không ngừng hiện ra. Mỗi một lần hiện sẽ truyền đến tiếng vang vũ khí giao nhau.  

Tốc độ của hai người, gần như ngang nhau.  

Giống như những gì người ngoài cuộc nói, Lâm Lăng thiên về phòng thủ, trước sau vẫn luôn ở thế cục bị Lữ Thành Thiên chèn ép.  

Trận đấu ngày càng kịch liệt.  

Kiếm khí cùng trường thương va vào nhau vang lên những âm thanh chói tai khiến cho người ta sợ hãi.  

“Phanh!”  

Rồi sau đó, một âm thanh thanh thúy vang lên, sau đó năng lượng bị kích động, hai thân hình nhanh chóng b*n r*.  

Hơi thở Lâm Lăng hổn hển, quần áo trên người, nhiều chỗ bị xé rách.  

Nhìn dấu vết này, hiển nhiên là do kiếm khí cắt.  

Nhưng, tuy quần áo bị rách nhưng cơ thể lại không hề bị cắt trúng. Bởi vì vừa nãy trong lúc cùng Lữ Thành Thiên chiến đấu, tốc độ của hắn quả thực chậm hơn một chút.  

May mà, kinh nghiệm thực chiến được mài giũa của Lâm Lăng đã rất thành thạo.   

Mỗi khi trường kiếm chém đến, hắn đều né tránh một cách thuần thục, cho nên vừa rồi mới xuất hiện tình huống trước mắt như vậy. Nhìn thì có vẻ chật vật, nhưng lại hoàn toàn không hề hấn gì.  

“Không tồi, so với đối thủ trước đó, thực lực của ngươi miễn cưỡng tạm được.”  

Lữ Thành Thiên cầm trọng kiếm màu đen, mắt nhìn Lâm Lăng, kiêu ngạo nói: “Đáng để ta dùng năng lực thực sự của mình.”  

Khóe miệng Lâm Lăng cong lên, nhàn nhạt nói: “Ngươi cũng coi là tạm được.”  

“Tạm được sao?”  

Nghe vậy, hai mắt Lữ Thành Thiên lành lạnh, trong mắt có sự kích động, dường như vô cùng khó chịu với lời nói này của Lâm Lăng.  

“Ta sẽ cho ngươi xem, cái gọi là tàm tạm này rốt cuộc là mạnh đến mức nào!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...