🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 28: Ngoại truyện 2

"Chúng ta không khóc nữa được không mẹ!?."Niệm Niệm dùng tay lau đi nước mắt của mình và mẫu thân, thâm âm có nghẹn ngào của một tiểu hài tử.

"Được..được.."Hạ Vân gật gật đầu, nhanh lao đi nước mắt của cả hai, cố gắng không nghĩ tới việc đau lòng.

"..Con muốn ăn bánh bao!.."Niệm Niệm khuôn mặt phấn nộn, hai má hồng hồng, mỏ chu chu, đôi mắt to đen láy nhìn mẫu thân mình nói.

"Được! Về chúng ta đi chợ, mẹ sẽ mua cho Niệm Niệm.."Hạ Vân cười nhẹ, giọng cưng chiều vò vò đầu nữ nhi mình.

"Mọi người em về trước!!."Hạ Vân xoay người lại nói với hai ba người phụ nữ xung quanh.

"Các bác bái bai! Niệm Niệm về trước nha!!."Niệm Niệm cánh tay nhỏ nhắn đưa lên lắc lắc nhìn mọi người, thanh âm non nớt.

"Ân! Chào tạm biệt Niệm Niệm nha!!."Mọi người nhìn Hạ Vân gật đầu một cái, rồi nhìn tới Niệm Niệm ôn nhu đáp.

Nói đến Tần Dĩ Vận, nàng từ lúc nghe lời nói của Hiểu Thần thì lập tức chạy sang Anh, nàng rất cần hai mẹ con họ, không thể nào sống thiếu hai người, nàng nhất định phải tìm được và xin Hạ Vân tha thứ nếu không cả đời này nàng sẽ không tha thứ cho bản thân.

Một năm...hai năm...năm năm..nàng lang thang lưu lạc khắp nơi, dừng chân tại rất nhiều Thành Phố lớn, không nhà không cửa, ăn ngủ đều cơ cực, ngủ ngoài công viên nhưng nếu công viên bị đuổi thì nàng đành ngủ ngoài đường, chịu rét chịu lạnh, ăn thì người khác cho, đôi khi phải nhịn đói, nàng ăn toàn những bánh mì qua ngày cứng cỏi, rất khó nuốt nhưng năm năm thời gian cũng để nàng quen với cuộc sống này, nhiều lần bị ốm ngất xỉu được người tốt đưa vào viện từ thiện để điều trị, nhưng mỗi lần tỉnh lại đều gấp rút mà đi, nàng không muốn bỏ lỡ cơ hội gặp Hạ Vân, Tần Dĩ Vận đâu còn là Đại tiểu thư cao cao tại thượng mọi người ngước nhìn bây giờ nàng thê thảm chưa bao giờ hết, thân thể gầy gò, khuôn mặt cũng xanh xao tiều tụy, quần áo thì sộc sệch dơ bẩn người người gặp phải tránh xa, năm năm đây là nơi cuối cùng nàng chưa đặt chân đến, cũng là hi vọng cuối cùng của nàng, Tần Gia không kiếm ra nàng cũng dễ hiểu vì nàng không giống với lúc trước nữa nên họ nhiều lần lướt qua mà không hay biết.

Nàng ngồi trên lề đường, đầu tóc cũng bù xù, tay cầm miếng bánh mì đưa lên miệng cắn mà nhai, mắt lơ đãng nhìn đến bóng lưng của ai đó, nàng vội bật dậy thật nhanh chạy tới ôm lấy.

"...Bảo bối..cuối cùng cũng tìm được em rồi..."Tần Dĩ Vận ôm từ phía sau người kia, kích động mà nói.

"..Kẻ điên này..."Nữ nhân bị ôm tức giận thoát ra cái ôm đẩy mạnh một cái làm nàng té nhào xuống đất, bánh mì cũng bị rớt xuống.

"..Xin lỗi.."Tần Dĩ Vận hụt huẫng biết mình nhận sai người, lờm cờm ngồi dậy nhìn nữ nhân xin lỗi, tay cũng lụm lại miếng bánh mì phủi đi đất các.

"..Bẩn thỉu!!."Nữ nhân phủi phủi dơ bẩn trên váy mình, khinh thường mở ra ví giụt vài bảng xuống rồi rời đi.

Tần Dĩ Vận nhịn tiền từ trên cao rơi xuống, cười thê lương một cái, chật vật đứng dậy tới bên lề đường ngồi tiếp, nàng vẫn chưa ăn xong nên muốn ăn hết rồi lại đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...