🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: 7

Ai chẳng hiểu được rằng, yêu đơn phương một người mà đau khổ quá nên sớm phải từ bỏ.

Ai lại muốn mình mãi đau khổ, ai muốn bỏ lỡ người mình yêu?Ai muốn từ bỏ?

Nhưng và rồi đến một lúc nào đó, không thể chịu đựng được nữa, không thể làm gì khác hơn. Thì đến lúc đó, mới chấp nhận buông tay.

Jimin vội đứng lên, cảm giác được tim mình vừa mới dao động. Tự trách bản thân sao mới đó đã cảm thấy lo lắng cho người này rồi. Chẳng phải hắn khiến mình đau thấu tâm can, mình nên hận hắn đến tận xương tuỷ mới đúng.

Jimin vội quay lưng, lại nghe âm thanh phát ra. Taehyung nhỏ giọng khàn đặc: "Jimin à! Jimin!"

Jimin tưởng rằng Taehyung tỉnh lại, nhưng lúc quay đầu hướng mắt nhìn, Taehyung cũng không có động tĩnh gì.

Chắc là đang nói mớ.

Jimin muốn bỏ mặc hắn, tuy cậu không có nhiều tình yêu thương của gia đình. Nhưng từ nhỏ cũng là một thiếu gia, không bị ngược đãi. Bây giờ bị người này đem về dày vò, cả thể xác lẫn tinh thần. Nên căm ghét hắn cũng phải thôi.

Lại nghĩ: Cứ như thế mà bỏ mặc sao? Giày còn chưa cởi, quần áo từ trên người cũng chưa thay, chăn cũng không đắp. Có khi nào ngủ một giấc bị trúng gió, chết luôn không?

Tệ bạc thế nào cũng là chồng, cùng chung giường với nhau, ghét bỏ cỡ nào cũng không thể thấy chết không cứu.

Giúp một chút cũng được mà. Sau khi trong lòng đấu tranh, giải quyết được mâu thuẫn của mình. Jimin quyết định cởi giày giúp Taehyung. Cởi giày xong thì nghĩ đến có nên giúp thay áo luôn không?

Cũng không lâu, tay đưa đến trước ngực Taehyung. Động một cái bị chụp lấy cánh tay làm cho giật mình.

"Tránh ra, cút đi, biến"

Taehyung vô thức vung cánh tay, Jimim rụt người lại. Taehyung bảo "tránh ra", cậu cũng bị đuổi sang phòng bên cạnh. Mắc gì phải lo, vậy nên không cần nghĩ nhiều nữa.

Jimin tạm kéo tấm chăn đắp trên người Taehyung rồi dứt khoát rời khỏi phòng.

Một lần nữa không thể trốn khỏi nhà Taehyung. Nhưng Jimin nhớ những gì anh Namjoon nói. Taehyung không có làm hại ai.

Thật sự là như vậy sao? Thật sự là không có làm gì hết?

Nhưng mà cũng không thể không để tâm, lại một đêm dài mất ngủ, băn khoăn, lo lắng, suy nghĩ...

Taehyung đã ngủ một giấc đến trưa, lúc tỉnh dậy vẫn còn đau đầu, cổ họng khô khốc. Nhìn xung quanh một vòng mới biết mình đang ở nhà. Nhớ đến tối qua anh Namjoon muốn đưa mình đi bệnh viện. Lúc đó đã không nghe lời anh uống thêm một lúc nữa, đến khi không còn biết gì.

Nhìn lại bàn tay bị quấn băng, bây giờ mới cảm giác hơi đau.

Biết là không phải của cô gái trong quán bar, nghĩ rằng có lẽ Namjoon đã đưa đến bệnh viện. Lần đầu tiên say tới mức không biết gì.

May mà có Namjoon. Gặp được anh là may mắn nhất trong cuộc đời của tôi.

Taehyung rời khỏi giường, anh vào nhà vệ sinh tắm rửa. Nhìn trong gương thấy vết đỏ trên ngực không còn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...