🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: 17

Taehyung đứng ở ban công trước phòng mình, đốt một điếu thuốc, liên tục hút nhiều hơi. Bàn tay nắm thành nắm đấm. Vẫn chưa thể đè nén xuống cơn giận.

Thừa biết đây là một cái bẫy, biết rằng có người mượn gió bẻ măng, nhắm vào nhược điểm, cố tình hãm hại. Nhưng Jimin là tự nguyện tìm đến, là thật sự vì để tâm đến người kia mà đến.

Tận mắt chứng kiến người của mình bị người khác bắt nạt. Không đánh chết hắn đã là phúc của hắn rồi.

Máu nóng trong lòng vẫn còn sôi sục. Điện thoại trong túi lại cùng lúc báo có tin nhắn đến. Trong mắt Taehyung hằn lên cảm giác ghét bỏ, không tình nguyện, tay tùy tiện mở ra xem.

Màn hình hiển thị lên dòng chữ: [Sao không nói một tiếng cảm ơn].

Taehyung không buồn trả lời, hờ hững tắt màn hình điện thoại. Tay bóp điếu thuốc, đầu lửa nhỏ vẫn đang cháy cũng bị tay anh nghiền cho tắt ngấm. Trở vào trong phòng mình, tay vừa cởi áo vừa gọi điện thoại, rất nhanh điện thoại được kết nối.

"Gặp tôi một chút đi, tôi có chuyện muốn nhờ anh". Taehyung nói.

Người kia cũng không đợi lâu, liền trả lời: "Được, gặp nhau chỗ cũ". Nói xong thì cúp máy.

Ra khỏi sân bay là một đường chạy thẳng đến nhà Kim SeokJin. Bây giờ, Taehyung mới kịp đi tắm rửa cho đầu óc tỉnh táo lại.

Taehyung rời khỏi nhà, mọi việc anh dặn dò bác quản gia, tới bữa thì đưa cơm đưa nước cho Jimin. Chỉ là không có việc gì thì không được cho Jimin ra khỏi phòng.

Giữa không gian yên tĩnh, Taehyung ngồi tựa lưng vào ghế nệm da, phòng VIP của Composer Coffee, mấy ngón tay thon dài day day ở giữa hai hàng chân mày đen sậm.

Đau đầu, mệt mỏi, Namjoon thì ngồi đối diện đang giữ điện thoại của Taehyung xem lại tin nhắn lúc trưa Taehyung nhận được.

Namjoon xem xong, ngẩng mặt lên nhìn Taehyung, anh hỏi: "Lý do mà người này giúp cậu là gì? Chắc không phải đứng về phía cậu nhỉ?"

Taehyung trầm ngâm một lúc mới nhàn nhạt nói: "Cho tới giờ, tôi cũng không biết người này là có ý gì. Nhờ anh giúp tôi tìm hiểu một chút"

Namjoon mở to mắt nhìn Taehyung. "Hay là cậu bảo tôi làm chuyện khác đi. Chuyện này tôi không giúp nổi đâu".

Taehyung khép đôi mắt lại, lòng nặng trĩu, hít một hơi thở thật sâu, lại nhìn Namjoon với ánh mắt đầy mong đợi. "Tôi biết anh sẽ giúp được mà".

Namjoon lắc đầu ngao ngán: "Kiếp trước là tôi nợ họ Kim nhà cậu".

"Không, là tôi nợ anh... anh rể".

"Này... đừng gọi như thế"

"Được, không gọi thì không gọi".

Namjoon bất lực: "Chắc do tôi xui xẻo".

Namjoon nhấp nháp chút hương vị vừa thơm vừa ngọt của ly cà phê, yên lặng suy ngẫm xem mình phải tìm cách nào để giúp cho người kia.

Ca này cũng thật khó ghê!

Đến một lúc sau, Taehyung nói thêm: "Lần này tôi vì quyết định có hơi vội vàng, đem $300 triệu đền bù cho phía chi nhánh công ty ở San Francisco. Về phía công ty Kim Gia chắc chắn sẽ gây áp lực, có thể không còn chỗ đứng nữa. Về chuyện thành lập công ty riêng nên triển khai kế hoạch là vừa vặn"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...