Chương 15: 15
Không phải khóc vì người đó?
Thường thì, người ít nói hay nghĩ nhiều. Taehyung lại có tính đa nghi, anh tin vào những gì mình thấy hơn.
Mới cách đây không lâu, Jimin coi thường, nói mình ghê tởm anh. Cũng vài tháng trước, Jimin nói rằng cậu yêu người đó. Cho nên, nếu như hiện tại, Jimin có nói rằng cậu yêu anh. Có lẽ Taehyung cũng sẽ không tin.
Yên lặng trầm tư một lúc, tự nhiên Taehyung muốn đốt một điếu thuốc.
Sắc mặt anh không hề thay đổi, Taehyung thấp giọng nói.
"Dậy đi".
"Sao?". Jimin ngẩng mặt lên nhìn anh, trong lòng có bao nhiêu thắc mắc vì sao anh không muốn hỏi thêm gì nữa. Có rất nhiều chuyện Jimin còn chưa kịp nói.
"Đi tắm" Taehyung không nặng không nhẹ nói.
"Nằm thêm chút nữa đi". Jimin bị giày vò cả đêm. Cơ thể bủn rủn, cả người toàn là dấu vết, trái tim mềm nhũn, tan chảy cả ra như giọt sương mong manh động trên lá vào lúc sáng sớm. Vừa có chút yếu đuối vừa ủy khuất, bản thân bị người ta bắt nạt. Lưu luyến muốn làm nũng bên cạnh người đàn ông này thêm một lát. Có được mấy khi sau lúc làm tình lại cùng quấn chặt nhau để ngủ, cảm giác có chút không nỡ.
Lại nghe giọng trầm thấp của Taehyung: "Em cứ trần truồng nằm bên cạnh tôi thế này. Tôi có thể tiếp tục làm em nữa đấy".
Ngữ khí băng lãnh, tối qua Jimin bị làm đến mức nhũn cả chân, khàn cả giọng. Đã thỉnh giáo qua, nên cậu tin lời này không phải là để dọa cậu. Không thể đùa được đâu.
"Mệt rồi, không làm nữa". Jimin nói xong, liền vội vã bò qua khỏi người Taehyung bước xuống giường. Không ngờ trong lúc gấp gáp vô tình vướng chân vào góc chăn ngã nhào xuống sàn nhà.
Sự trần trụi phơi bày ra trước mắt Taehyung. Thiệt làm cho cậu mất mặt.
Suýt chút nữa Taehyung đã cười thành tiếng. Nhưng rồi cố thu liễm nụ cười lại, nghiêm túc nói: "Cần tôi giúp em không?"
Jimin nhăn mày, gương mặt đỏ lên. Vừa đau vừa xấu hổ, gượng gạo nói: "Không cần, tôi tự đi được"
Nói xong liền cố ngồi dậy, bước nhanh vào nhà tắm. Giấu đi gương mặt đang lúng túng, muốn trốn tránh kia.
Đến khi Jimin ra khỏi nhà tắm thì không thấy Taehyung đâu nữa. Anh đã rời khỏi phòng. Jimin mệt mỏi ngồi xuống giường, thở dài.
Taehyung đốt một điếu thuốc, đứng ở ban công phòng mình, rít một hơi phả ra một luồng khói trắng dày đặc. Cơn mưa đêm qua dư âm còn đọng lại giúp thời tiết có chút se lạnh. Hút thêm vài hơi, Taehyung dụi tắt đầu lọc bỏ đi phần còn thừa lại, đi vào bên trong phòng.
Điện thoại trùng hợp reo lên. Người gọi đến là anh Jin. Taehyung ngán ngẩm bắt máy, tùy tiện trả lời: "Nói đi"
Đầu dây bên kia, anh Jin cũng không thèm tức giận, anh đã quen với sự lạnh nhạt của em mình. Chỉ muốn nói chuyện chính.
"Taehyung! Mẫu chip trong smart phone của công ty chúng ta bị lỗi. Lần này em phải bay sang San Francisco, California một chuyến để giải quyết vấn đề".
Bạn thấy sao?