🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: 11

Kim Gia nổi tiếng giàu có, nhưng cũng rất kín đáo, không mấy để những chuyện riêng trong nhà lọt ra bên ngoài.

Thật ra mà nói thì do Jimin trước đây không mấy để tâm tới. Bây giờ đến trước cổng rồi mới thấy thật nhiều bỡ ngỡ.

Căn biệt thự to lớn, sang trọng, riêng biệt nằm ở khu yên tĩnh. Ít người lui tới, cũng là lần đầu tiên Jimin có mặt ở đây.

Jimin vẫn còn ngơ ngác đứng ở trước cổng. Taehyung chưa đến kịp, cậu chưa biết phải làm sao đối mặt với họ.

Nghe nói ba Kim rất khó tính, mẹ Kim thì không thường xuyên xuất hiện trên báo chí, ít ai biết bà là một người như thế nào, tính tình ra sao, rất khó đoán. Anh trai của Taehyung thì Jimin có nghe qua. Là một người đẹp trai, phong lưu, phóng khoáng. Có nhà riêng, thích tự do bay nhảy, thường thì những người như thế tính cách sẽ dễ chịu một chút. Còn một người em gái, Taehyung còn có một người em gái. Nhưng ít khi nghe nhắc đến, cô ấy cũng không xuất hiện trên truyền thông. Jimin cũng chưa từng gặp qua, không biết cô ấy là một người như thế nào.

"Thiếu phu nhân! Mời vào!"

"Thiếu?..." Thiếu cái gì? Jimin tự hỏi. Cậu bị người trước mặt gọi cho giật mình.

"Tôi là quản gia, bà chủ bảo tôi đón cậu vào nhà".

"Vâng". Jimin gật đầu, đã hiểu. Đi theo phía sau lưng ông bác ấy.

Hôm ở hôn lễ, Jimin không có tâm tư nhìn đến một ai. Bây giờ trong dạ bồn chồn, không biết như nào cho phải.

Bác quản gia chỉ đưa Jimin đến phòng khách. Ông nói mình còn có nhiều chuyện cần làm. Jimin cũng không dám phiền đến ông nữa.

Jimin đảo mắt một vòng, phòng khách đơn giản sạch sẽ, trang trí không quá cổ kính, cũng không có gì khá đặc biệt.

"Đến rồi à?".

Nghe giọng nói nhẹ nhàng đi đôi cùng bước chân cũng không phát ra tiếng động. Jimin xoay người lại ở phía sau, người phụ nữ phong cách giản dị, trẻ trung. Trông có nhiều nét được Taehyung thừa hưởng.

Jimin cúi đầu chào, buột miệng gọi: "Con chào...Phu nhân!"

"Con gọi ta là phu nhân?"

Ngay cái lúc Jimin đang bối rối, cậu cũng loạn cả lên. Nghe quản gia gọi mình thiếu phu nhân gì đó, cậu cũng không biết phải xưng hô với người này thế nào. Bây giờ bị hỏi lại, trong lòng có chút khó xử.

Mẹ Kim lại cười một cái, gương mặt điềm tĩnh, rất nhanh lại nói: "Không sao, con gọi thế nào cũng được". Bà chỉ tay ở ghế bên cạnh. "Con ngồi đi, không cần khách sáo".

Jimin nuốt nước bọt xuống cổ họng, căng thẳng tới mức mấy ngón tay liên tục chà xát vào nhau, nóng cả lên.

Bà Kim nhìn ra dáng vẻ của Jimin hiện giờ, hiểu vấn đề của con mình, nhẹ giọng nói.

"Chắc là con khổ sở lắm!"

"Sao ạ?".

Nhìn mẹ Kim đáy mắt đọng nước, không biết vì thương Jimin hay vì xót cho con mình. Jimin nghe xong cũng không biết trả lời như thế nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...