🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Vị Ngọt – Lai Bôi Gia Trấp

Vị Ngọt – Lai Bôi Gia Trấp

Tác giả: Lai Bôi Gia Trấp

Chương 7: Chương 7

Phó Dực nhìn điện thoại, tin nhắn ngắn, không có ký tên.

Nội dung là: Cô giáo Phó, ngày mai có thể mời cô đi xem phim được không?  [mỉm cười]

Cô cau mày, vừa nhìn cũng biết là Lương Chính.

Vừa rồi, sau khi sửa sang lại bản thân xong, Phó Dực rời khỏi WC, cũng không thèm nhìn lại. Sau khi xác nhận rằng Trịnh Dữ không thể nhìn thấy mình, cô càng chạy càng nhanh, gần như chạy trốn đến trước bàn cơm.

Cô không hề ngồi xuống, cầm ngay túi xách, đối với Lương Chính vẻ mặt kỳ quái đang nhìn cô nói: “Thật ngại quá, Lương tiên sinh, tôi có chút không khỏe, có lẽ phải về nhà nghỉ ngơi.” Cô không có cách nào bình tĩnh ngồi ăn cơm với Lương Chính được, hơn nữa sau lưng còn có Trịnh Dữ.

Lương Chính nhìn viền mắt cô hồng hồng, giống như vừa nôn qua, vội vàng đứng lên nói muốn đưa cô về nhà.

“Không cần đâu ạ, tôi tự mình đi thì được rồi, nhà tôi cũng không xa lắm.”

Phó Dực từ chối, cô không có tâm trạng cũng không có tinh lực ứng phó với Lương Chính. Lúc đầu cô đồng ý với anh ta cũng bởi vì ý đồ cá nhân mà thôi.

Theo như hành vi vừa rồi của Trịnh Dữ, có vẻ cô đã thành công, thế nhưng hậu quả…hình như cô không thể thừa nhận được. (ノдヽ) 

Lương Chính nhìn bộ dáng uể oải của cô, không dám nói thêm nữa, gật đầu, cùng cô tách ra ở cửa nhà hàng.

Phó Dực không biết, lúc cô và Lương Chính vừa mới rời khỏi nhà hàng, thì Trịnh Dữ cũng từ trong WC đi ra, nhìn thấy bàn ăn không một bóng người, bèn đi nhanh về phía cửa.

Trịnh Dữ dựa vào khung cửa, chuông gió trên đỉnh đầu phát ra âm thanh “đinh linh linh” trong trẻo dễ nghe. Anh ngó thấy Lương Chính cùng với Phó Dực mỗi người đi một hướng, lông mày nhướng lên, hài lòng nở nụ cười, trong miệng khẽ nói: “Ồ, xem ra vẫn còn biết nghe lời.”

Phó Dực nhìn tin nhắn, thở dài, cô vò đầu, có chút phiền não, xung quanh đột nhiên hiện lên gương mặt tức giận cùng với lời nói uy h**p của Trịnh Dữ, cô lắc đầu, gõ xuống từng chữ—

“Thật ngại quá Lương tiên sinh, ngày mai tôi có việc.”

Sau khi gửi tin nhắn, một số cảm xúc lạ xuất hiện trong lòng cô. Tại sao cô vẫn nghe lời Trịnh Dữ chứ? Rất nhanh, bên kia đã trả lời. Chỉ đơn giản 1 chữ: [Được]

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...