🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 236: Chương 236

“Nhưng anh đã có thuật đọc tâm.”

Lòng Đường Noãn hoảng sợ lợi hại: “Em cũng có thể bị cốt truyện khống chế mà?”

Nói đến đây, cô đột nhiên ngồi dậy: “Sẽ không, em sẽ không bị cốt truyện không chết”

Diệp Thù Yến vuốt tóc cô nói: “Phải, không phải em không nhận mệnh ư, anh cũng không nhận, cái gọi là cốt truyện đã bị chúng ta thay đổi hoàn toàn, không đáng sợ nữa.”

“Sáng mai chúng ta lập tức đến bệnh viện kiểm tra.”

Đường Noãn gật đầu.

Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, cô lại cảm giác tốt hơn nhiều, hoàn toàn không phát hiện chỗ nào có vấn đề. Diệp Thù Yến vốn muốn trực tiếp đến bệnh viện, Đường Noãn lại bảo: “Nếu không chờ đến khi có vấn đề rồi đi? Hồi hôm qua ban ngày em luôn không bị sao cả.”

Diệp Thù Yến suy nghĩ thì cũng đúng, ban ngày cô rất bình thường, nếu bây giờ đi kiểm tra sợ cũng không tra được gì, không bằng chờ đến lúc phát tác rồi đi, như vậy có lẽ có thể nắm được cốt truyện khống chế suy nghĩ cô như thế nào?”

Nhưng Đường Noãn vẫn không thèm ăn lắm, nhìn tổ yến hầm chung với cháo cô chỉ múc một bát nhỏ, còn dư lại đều đưa cho dì Hà: “Còn lại dì ăn đi, đừng lãng phí.”

Dì hà cười gật đầu. Cơm nước xong hai người đến công ty, Diệp Thù Yến ngoài miệng nói không tin, nhưng trong lòng lại căng thẳng, không hề để cô rời khỏi tầm mắt mình. Hôm qua ban ngày Đường Noãn đều rất bình thường, hai người đều cho răng buổi tối sẽ phát tác, kết quả vừa tiến vào văn phòng không lâu, Đường Noãn lại bắt đầu nổi cáu phiền lòng, Diệp Thù Yến vội cã dẫn cô đi bệnh viện, nhưng cô nổi giận không muốn, trợn mắt lạnh lùng nhìn anh nói: “Tự tôi đi, anh đừng theo tôi!”

Diệp Thù Yến nhìn ánh mắt lạnh lùng chán ghét của cô, không dám k*ch th*ch cô, chỉ có thể để cô đi trước, cho đến khi cảm thấy cô vào thang máy, anh mới vội vàng đuổi theo. Đứng trước cửa thang máy chờ anh lại sửng sốt, tại sao lại đi lên? Nhưng anh ngưng thần yên lặng nghe, Đường Noãn nghĩ trong lòng đúng là muốn đến bãi đậu xe...

Ý thức được gì đó, Diệp Thù Yến đột nhiên thay đổi sắc mặt. Nhân viên tổng tài lần đầu tiên thấy Diệp Thù Yên hoảng sợ thành như vậy, anh gần như hét thư ký: “Lập tức thông báo bộ phận hậu cần, dừng thang máy này lại ngay!”Nói xong, anh gần như chạy như bay lên lầu, đi nhờ một cái thang máy nhân viên khác chạy lên trên.

Lúc thang máy tới tầng 40 thì thang máy chuyên dụng bên cạnh anh đã dừng lại, nhưng bên trong lại không có người. Diệp Thù Yến chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, không dám trì hoãn giây phút nào đuổi theo lên sân thượng, quả nhiên anh thấy Đường Noãn đi đến mép bờ. Lá gan anh cơ hồ muốn nứt ra, lớn tiếng kêu: “Đường Noãn! ! !”

Đại khái là giọng anh quá mức sợ hãi, Đường Noãn quay đầu, nhíu mày nhìn anh: “Sao anh lại xuống? Tôi bảo tự tôi có thể đi mà?”

Diệp Thù Yến làm mình ngầm bình tĩnh lại: “Đồ em bị riw, anh thấy là của em, nên xuống dưới đưa cho em.”

Vừa nói vừa thử thăm dò tiến về phía cô. Đường Noãn hoàn toàn không cảm thấy có gì không đúng, cô cũng đi về phía anh.

Trong nháy mắt tới gần, Diệp Thù Yến ôm lấy cô, chân anh mềm nhũn suýt nữa thì quỵ xuống đất: “Noãn Noãn, em làm anh sợ muốn chết.”

Đường Noãn tựa hồ hơi không thoải mái, trong lòng chán ghét và bài xích: “Anh làm sao?”

Diệp Thù Yến hoàn toàn mặc kệ lâu thế nào, anh ôm chặt cô không buông tay: “Anh cùng em đến bệnh viện.”

Đường Noãn giãy giụa nói: “Không cần, không phải bệnh viện ở đằng kia sao?”

Diệp Thù yếu theo ánh mắt cô nhìn về hướng bệnh viện ở rất xa, cả người lại đổ mồ hôi lạnh, anh càng ôm chặt cô, nếu cô đi tới, chắc chắn sẽ rơi xuống lầu.

Lúc này sức lực Diệp Thù Yến phá lệ mạnh, không nói lời nào mang Đường Noãn đang giãy giụa xuống, cũng màu dù trong lòng Đường Noãn tràn đầy kháng cự, nhưng cố kỵ mặt mũi cô cũng không la to.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...