🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 80: Chú mãi là số một trong lòng em.

Editor: TBi

"Không lừa ông nội chứ?"

"Em đâu có ý lừa ông..." Nguyễn Nhuyễn véo tay anh.

"Trước anh từng nói không định ở trong nước. Thế thì em đi cùng anh là được... Hơn nữa được ở cùng ông nội em rất vui. Anh sợ ông nội thích em rồi lại không thích anh nữa phải không?" Cô làm mặt quỷ trêu anh.

Phó Thanh Hành bật cười, "Ừm... Thật ra là sợ em 'bơ' anh." Anh ôm cô, vuốt tóc cô.

"Không đâu.... Chú mãi là số một trong lòng em."

"Cô bé, đừng làm loạn." Phó Thanh Hành buông cô ra, lùi về phía sau một bước, hít một hơi thật sâu.

"Ơ!!! Em đã làm gì đâu ~" Nguyễn Nhuyễn nháy mắt nhìn anh.

"Thật muốn đè em ra địt..." Anh liếm liếm môi, "Anh đi tắm đây."

"..." Người đàn ông này thật là...

Nhìn bóng lưng của anh, cô bất đắc dĩ mỉm cười. Rồi cô cũng đi lấy quần áo ngủ cùng băng vệ sinh, chuẩn bị đi tắm.

Sau đó, cả hai người cùng ngồi trên giường, lật quyển album màu đen ra ngắm.

"Đây là anh lúc 12 tuổi." Phó Thanh Hành nhìn theo hướng tay cô và nói.

"Đáng yêu quá!" Đầu ngón tay cô xoa xoa lên gương mặt cậu bé.

Cậu bé cứ như Phó Thanh Hành bản thu nhỏ, mặc vest chỉnh tề, nét mặt nghiêm túc.

"Em đáng yêu hơn." Anh vuốt tóc cô.

"Không được sờ, sẽ châm lửa mất..." Cô kéo tay anh ra.

Lướt xuống phía dưới, liền thấy hình ảnh bố mẹ anh... Cô chạm vào cậu bé lọt thỏm ở giữa...

"Chú."

"Sao em?"

"Sau này em sinh cho anh một cậu nhóc đáng yêu như anh được không?"

"Hửm???" Anh nghiêng đầu, cau mày, không hiểu lời cô nói, tuy nhiên sau khi ngẫm vài giây thì...

"Muốn sinh con cho anh? Hử?" Anh đè cô dưới thân.

"A!!! Không được không được, chảy ra mất..." Cô đẩy người anh, ngồi dậy, sau đó nhẹ nhàng sờ vật đang lót ở dưới, may quá chưa chảy ra ngoài.

"Nếu có một đứa con trai giống anh, em sẽ cưng chiều thằng bé hết nấc."

"Không được." Ai đó nhíu mày.

"???" Nguyễn Nhuyễn ngơ ngác nhìn anh.

"Em chỉ có thể thích anh, ai khác cũng không được." Anh véo nhẹ vào má cô.

"Đó là con anh mà!"

"Con thì làm sao, con cái cũng không thể tranh sủng đoạt vợ của anh." Tay anh chống lên giường, cúi đầu hôn cô.

"Làm sao em bị cướp đi được chứ!" Cô hôn như chuồn chuồn lướt nước lên môi anh vài cái.

"Sinh cho anh một cô bé dễ thương như em."

"Nhỡ anh yêu con bé hơn em." Nguyễn Nhuyễn bĩu môi.

"Thử rồi biết..." Anh cười vui vẻ.

"Chỉ cho quan đốt lửa mà không cho dân thắp đèn, hừ!"

"Nhưng mà... Em sẽ ghen..." Cô nghĩ đến đã thấy không vui.

"Anh chỉ yêu mình em... Con cái cũng không phải tài sản của chúng ta, đâu thể ở bên cạnh ta cả đời. Nguyễn Nhuyễn mới là bạn đồng hành tới cuối đời của Phó Thanh Hành."

Người con gái cảm động ngoan ngoãn ôm anh, nghe anh kể rất nhiều điều về tuổi thơ của mình, sau đó cô ngủ thiếp đi lúc nào cũng không hay, cô nghĩ việc bị lệch múi giờ thật là khó chịu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...