🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 29: Chương 29

Diêu Xuân Nương cười đưa tay chọt vào cái má lúm đồng tiền của nàng ấy, Phùng Xuân rụt cổ lại cười khúc khích mà trốn.

Diêu Xuân Nương nhìn cái sọt trống không trên lưng nàng ấy, hỏi: “Ngươi mang cái sọt lớn như vậy, định đi đâu thế?”

Phùng Xuân dùng lưỡi đẩy viên kẹo tròn tròn trong miệng sang một bên, chỉ vào cái đuôi nhỏ của dòng sông đang biến mất, phồng má nói: “Tiết Thanh Minh đến rồi, ta phải đi dưới đó hái cành liễu, sau đó mẫu thân sẽ mang lên phố bán, có thể bán được nhiều tiền lắm.”

Diêu Xuân Nương nhìn dòng sông không thấy điểm cuối, lo lắng nói: “Nhưng ta nghe bọ họ nói cây liễu ở xa dưới hạ du lắm phải không? Ngươi đi một mình à?”

“Từ lúc nhỏ một mình ta đã đi hái cành liễu rồi!” Phùng Xuân lắc lắc cái sọt nặng trên lưng, rất tự hào nói: “Ta có thể hái đầy một cái sọt!”

Nàng ấy nhỏ nhắn, nhưng cái sọt sau lưng lại to và nặng, Diêu Xuân Nương nghĩ một hồi cũng không hiểu mẫu thân của nàng ấy sao lại yên tâm để nàng ấy đi một mình.

Diêu Xuân Nương nói với nàng ấy: “Hay là ta cùng đi với ngươi nhé, ta cũng chưa đi xuống dưới đó bao giờ, đúng lúc cũng đi hái một ít cành liễu treo ở cửa.”

Chặng đường này thật nhàm chán, Diêu Xuân Nương nói muốn cùng đi, Phùng Xuân vui mừng không thôi, lập tức đồng ý: “Được được!”

“Vậy ngươi đợi ta một chút.” Diêu Xuân Nương nói: “Ta về nhà trước để cất cái giỏ.”

Phùng Xuân nghe lời gật đầu: “Ừ! Ta sẽ đợi ngươi ở đây, không đi đâu cả.”

Hạ lưu sông này xa hơn Diêu Xuân Nương tưởng tượng, đi gần một canh giờ, đến nơi hai bên sông đã không còn nhà cửa.

Cũng như vậy, khu rừng này lớn hơn Diêu Xuân Nương nghĩ, cây lê um tùm, liễu xanh rợp bóng, chỉ riêng cây lê có lẽ cũng phải hàng trăm cây. Hít một hơi, tràn ngập hương hoa lê nồng nàn.

Diêu Xuân Nương như bị hương hoa lê làm cho nghẹt mũi, không nhịn được hắt hơi, nàng xoa xoa mũi, đưa tay hái một cành hoa lê c*m v** tóc, kinh ngạc nhìn xung quanh, hỏi Phùng Xuân: “Sao ở đây lại nhiều cây lê như vậy?”

Phùng Xuân cũng không rõ, nàng ấy ngây ngốc lắc đầu: “Không biết, có lẽ nó tự mọc lên.”

Đi xuyên qua rừng lê, đến dưới cây liễu, Phùng Xuân đặt sọt xuống, từ trong sọt lấy ra một cái kéo, nhanh nhẹn bắt đầu cắt cành liễu.

Diêu Xuân Nương tò mò nhìn quanh, từ trong áo lấy ra một cái khăn, hái một ít hoa lê gói lại, định về làm bánh hoa lê ăn.

Nàng cho hoa lê vào lòng, cầm cành liễu mà Phùng Xuân đã cắt nhìn một chút, rồi xắn tay áo lên, cùng cắt liễu giúp nàng ấy.

Cả hai đều là những người khéo tay, chỉ trong nửa giờ cái sọt của Phùng Xuân đã đầy, Diêu Xuân Nương cũng ôm một bó trong lòng, nghĩ sẽ mang cho Đường Anh hai cành.

Cắm ở cửa, trừ tà.

Cái sọt đầy cành liễu trông nặng nề, Phùng Xuân quỳ trước sọt, hai tay luồn qua dây đeo, một tay nắm dây đeo, một tay chống đất, cúi lưng chậm rãi đứng dậy.

Diêu Xuân Nương thấy dây đeo sắp c*m v** thịt nàng ấy, đưa tay muốn đỡ, nhưng lại sợ làm nàng ấy ngã, chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn.

Khi nghĩ đến Phùng Xuân còn phải mang theo cái sọt nặng nề đầy liễu đi bộ một hoặc hai giờ để về, Diêu Xuân Nương nói: “Mẫu thân của ngươi sao lại nỡ để ngươi một mình đến nơi xa như vậy, bà ta không sợ ngươi té xuống sông bị cuốn trôi à?”

Phùng Xuân lau mồ hôi trên trán, ngây ngô cười: “Mẫu thân phải ở nhà chăm đệ đệ, không thể đến được.”

Diêu Xuân Nương ôm cành liễu, đi phía trước mở đường cho nàng ấy, lại hỏi: “Còn kế phụ của ngươi thì sao?”

Phùng Xuân có vẻ hơi sợ ông ta, nhỏ giọng nói: “Không biết, mẫu thân không nói với ta.”

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, Diêu Xuân Nương không biết đường trong rừng lê, đi vòng quanh suýt nữa lạc, may mà cuối cùng theo bờ sông tìm được hướng đi.

Khi hai người sắp ra khỏi rừng lê, Diêu Xuân Nương bỗng dừng bước, có chút đăm chiêu nhìn sâu vào trong rừng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...