🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 99: Tôi thì không sao, chủ yếu là em thôi

Tiếp xúc lâu như vậy, Văn Chú hiểu tính cách của cô, càng hiểu rõ con người cô. Đầu óc thông minh, năng lực đủ đầy, nếu cô nguyện ý phát triển trong giới thương nghiệp, hào quang chắc chắn sẽ còn rực rỡ hơn hiện tại, tuyệt đối không thua kém đàn ông, thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều người đàn ông khác, nhưng có một khuyết điểm, có lẽ cô biết rõ, chỉ là chưa bao giờ để trong lòng.

Văn Chú im lặng một lát rồi đưa ra câu trả lời: “Văn Hoằng là người giỏi đánh vào tâm lý, tin tức ông ta tung ra vừa khéo là tin tức em cần, sự dẫn dắt sai lệch khiến người ta rơi vào bẫy, nếu tiếp xúc trực diện với ông ta, tính cách và phong cách hành sự của em đối với ông ta mà nói là chưa đủ tầm, muốn để ông ta buông bỏ sự đề phòng với em, thì em buộc phải ngừa bài, may ra mới còn khả năng thương lượng.”

Anh chịu nói cho cô biết những chuyện liên quan đến tính khí của ông cụ Văn, đối với Chu Uẩn mà nói đã là điều bất ngờ, nhưng nghĩ lại, bọn họ hiện tại miễn cưỡng cũng coi như là quan hệ hợp tác bước đầu, đã là hợp tác thì tự nhiên có thể giúp thì giúp, biết người biết ta mới có thể đối phó tốt hơn.

Xe chạy với tốc độ đều đều về phía trước, ánh sáng ban ngày đã tắt, màn đêm dần bao trùm Túc Nguyên, mở ra tấm màn của buổi đêm, cũng giống như chiếc đồng hồ đếm ngược không tiếng động, lên lịch trình cho tất cả những sự việc diễn ra tiếp theo.

Chu Uẩn đưa tay về phía anh: “Chìa khóa đâu?”

“Hả?”

“Căn biệt thự anh bảo Tống Miện đưa tôi đến đó ấy.” Chu Uẩn cử động ngón tay ra hiệu anh mau đưa chìa khóa “Tối nay tôi ở đó.”

“Không phải chê tiền điện nước quá đắt sao?” Văn Chú không bỏ qua cơ hội làm cô xấu hổ “Trúng xổ số rồi à?”

Chu Uẩn đưa tay lại gần mặt anh hơn: “Tôi có dự tính của mình, sau khi xong việc sẽ chuyển ra ngoài, còn về tiền điện nước, Văn tổng chắc là kiếm lại được.”

Văn Chú liếc nhìn lòng bàn tay hồng hào trước mặt, không đưa chìa khóa như cô yêu cầu, ngón trỏ thon dài viết bốn con số vào lòng bàn tay cô: “Mật mã.”

Chu Uẩn lẳng lặng ghi nhớ, ngồi lại ngay ngắn: “Tiếp theo đến Cục cảnh sát trước.”

“Không sợ giải thích không rõ ràng à?” Văn Chú nói thẳng “Trên du thuyền là ba mạng người, tất cả mọi người đều tưởng em ở trên chiếc du thuyền đó, mà bây giờ cô còn sống bọn họ lại chết, em nghĩ cảnh sát sẽ nghĩ thế nào.”

Anh nói sự thật, một sự thật không thể chối cãi, nhưng Chu Uẩn đã quyết định trở về, những chuyện nhất định sẽ xảy ra này, cô đã chuẩn bị sẵn sàng.

“Cho nên Văn tổng đối với tôi mà nói là vô cùng quan trọng.” Lúc cô nói lời này rất bình tĩnh, không hề có chút bộc lộ cảm xúc nào, chỉ đơn thuần là trần thuật một sự việc.

Bàn tay đặt trên đầu gối của Văn Chú khẽ động: “Tỏ tình với tôi đấy à?”

Anh không đứng đắn, cô thì không thể, nhất là trong thời điểm mấu chốt này: “Tôi cần đội ngũ luật sư của Thịnh Hoằng giúp tôi ra mặt chu toàn với cảnh sát.”

Tài xế tuy giả vờ như không nghe thấy, nhưng rốt cuộc không phải thính lực có vấn đề, nghe thấy yêu cầu Chu Uẩn đưa ra không kìm được toát mồ hôi thay cho cô. Đội ngũ luật sư của Thịnh Hoằng chưa từng thất bại, trình độ chuyên môn là hàng đầu, đoàn luật sư tinh anh ra trận một lần là giá khởi điểm bảy con số, người bình thường đừng hòng nghĩ tới, cô thì hay rồi, chỉ mặt điểm tên muốn đoàn luật sư giúp đỡ.

Văn Chú cười khẩy: “Đoàn luật sư Thịnh Hoằng một khi ra mặt, quan hệ giữa em và tôi sẽ không cắt đứt sạch sẽ được đâu, bất luận em đi đến đâu, trên người em đều sẽ có nhãn dán của Văn Chú tôi, đây là điều em muốn? sao”

“Dừng xe.” Chu Uẩn không đáp lại ngay, qua gương chiếu hậu chạm phải ánh mắt tài xế ném tới, cô biết anh ta muốn tìm kiếm chỉ thị của Văn Chú, nhưng cô không cho cơ hội này, đưa tay vỗ vào ghế lái, dùng âm thanh gọi dừng.

Tài xế không đợi được ý tứ ngăn cản của Văn Chú, chọn một chỗ coi như yên tĩnh dừng xe lại, lấy cớ đi vào cửa hàng mua chai nước, để lại không gian trong xe cho bọn họ.

Ánh đèn đường ảm đạm xuyên qua kẽ lá rơi vào cửa kính xe, những đốm sáng lốm đốm đánh lên người Chu Uẩn, giấu nửa khuôn mặt cô vào trong bóng tối.

Anh không mở miệng chẳng qua là đang đợi cô nói rõ ràng, cơ hội hiếm có, Chu Uẩn cũng không định tiếp tục giấu giếm nữa, đôi mắt rũ xuống dường như có thể che giấu cảm xúc tốt hơn.

“Gặp lại ở Vụ Sơn, trở về Túc Nguyên, đều là để tiếp cận anh.” Chu Uẩn dùng móng tay nhẹ nhàng bấm vào đầu ngón tay “Tôi muốn thông qua việc hợp tác đôi bên cùng có lợi với anh, tôi biết anh muốn nắm Thịnh Hoằng hoàn toàn trong tay mình, cũng biết anh muốn thoát khỏi sự kiểm soát của ông cụ Văn, lần trước, anh quả thực đã khiến ông cụ Văn ngã ngựa, nhưng lại không ngờ ông ta sẽ chọn hợp tác với nhà họ Chu, tiệc mừng công hôm nay chính là một tín hiệu ông cụ Văn cố ý thả ra cho anh, ông ta đang đợi anh ra chiêu.”

Nhỏ nhẹ nói ra sự thật, Văn Chú biết tâm tư cô rất tinh tế, nhưng đằng sau sự tinh tế này là sự cố ý tiếp cận anh. Nhất thời, anh không biết nên khen một câu cô thành thật hay nên vì chuyện này mà tức giận, giận cô có tâm cơ mưu mô hay giận cô không coi mình ra gì?

Bất luận là loại nào, thì hình ảnh phản chiếu đều là bản thân anh trong quá khứ. Anh từng lợi dụng cô, sự dây dưa giữa bọn họ cũng là bắt đầu từ việc lợi dụng, nay chẳng qua là tình thế đảo ngược lại, anh không chịu nổi hoặc vì thế mà tức giận càng làm nổi bật việc anh chỉ cho quan đốt lửa không cho dân chúng thắp đèn.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Lần đầu tiên Văn Chú nếm trải cảm giác “uất ức”, anh thậm chí còn nghi ngờ cô đã tính chuẩn việc anh sẽ không trở mặt, cho dù có trở mặt thì có lẽ cô vẫn còn đối sách khác. Tóm lại, lần này anh chính là con ba ba trong rọ.

Chu Uẩn quay mặt nhìn anh, khuôn mặt im lặng không nói không biết là đang suy ngẫm những chuyện cô nói, hay là đang hờn dỗi vì cô nói ra sự thật, anh ngồi đó sắc mặt hơi trầm, giống như cách biệt với thế giới, chắn cô ở bên ngoài thế giới của anh.

“Thay vì để ông ta đợi anh ra chiêu, chi bằng tôi thay anh vung đao.” Chu Uẩn hơi nghiêng người đối diện với anh “Ông cụ Văn đã chọn hợp tác với nhà họ Chu, hai người nhất định đã đạt được nhận thức chung, còn về việc ông cụ Văn sẽ cho nhà họ Chu lợi ích gì chúng ta đều không rõ, nhưng lợi ích nhà họ Chu có thể cho Văn gia là bài ngửa (công khai): Bắt anh thoái vị nhường chức.”

Sau một hồi im lặng, cuối cùng Văn Chú cũng khẽ mở đôi môi mỏng: “Cho nên em ở biệt thự Ngọc Long là để cho bọn họ biết quan hệ chúng ta không tầm thường sao?”

“Ừm, trong khoảng thời gian này, an toàn tính mạng của tôi tạm thời cần mượn thế lực của anh.” Chu Uẩn từ tốn nói “Anh nói trong số những người phụ nữ trong ảnh có một người chạy thoát rồi đúng không?”

Văn Chú thấy ý tứ của cô là đã đoán được người đó đang ở trong tay anh, bèn thản nhiên gật đầu

“Tôi muốn gặp cô ta, có lẽ gặp cô ta xong, phần thắng của chúng ta sẽ lớn hơn một chút.”

“Chu Uẩn, em chắc chắn muốn gặp sao?” Văn Chú nhíu chặt đôi mày rậm “Kế hoạch của em hoàn toàn có thể nói cho tôi biết, không nhất thiết phải gặp cô ta.”

Thấy anh cứ lảng tránh mãi, ai cũng có thể nhận ra trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình. Chu Uẩn đâu phải loại người bị dễ bị dọa, cô khẳng định chắc nịch: “Tôi muốn gặp, nếu có thể thì tốt nhất là ngay tối nay.”

Văn Chú nhìn cô chăm chú, trong đôi mắt sâu thẳm chỉ có một mình cô, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài khẽ, bấm gọi điện thoại cho Tống Miện.

Nơi bọn họ đi cách xa nội thành, lái xe đến địa điểm đã là chuyện của một tiếng sau. Xung quanh bị bóng tối xâm chiếm, nếu không có hai luồng đèn xe chiếu sáng phía trước, thì sẽ tối đến mức không nhìn thấy bàn tay. Tiếng lốp xe nghiền nát đá sỏi vụn vặt trong đêm khuya tĩnh lặng nghe rất giống động tĩnh khi gặp phải vai phản diện trong phim trinh thám.

Chu Uẩn cố gắng nhìn ra ngoài qua cửa kính xe, dù cho ghi nhớ một chút biển báo đường cũng tiện cho sau này tìm đến. Đáng tiếc, bên ngoài đen kịt một mảng, đừng nói mốc địa giới, ngay cả cột điện cũng ít đến đáng thương, càng giống một vùng đất ruộng hoang vu cực ít dân cư.

Sau khi xe dừng lại, Chu Uẩn nghe thấy cửa kính xe bên phía Văn Chú bị gõ nhẹ. Theo cửa kính hạ xuống, Chu Uẩn nhìn thấy bên ngoài cửa sổ có một người đàn ông đứng đó, dáng người không cao, tóc tai dưới ánh sáng yếu ớt của xe trông khá kỳ lạ, sợi tóc bất động như được hàn dính trên đỉnh đầu.

“Văn tổng.” Lúc Tào Kim Chính chào hỏi ánh mắt vô tình liếc vào trong xe, nhìn thấy bên cạnh có một người phụ nữ ngồi đó, do ánh sáng nên chưa nhìn rõ, đợi đến khi muốn nhìn rõ, Văn Chú lên tiếng cắt ngang tầm mắt anh ta.

“Ông chủ Tào đích thân đến đón, người này an toàn thì tôi yên tâm rồi.” Văn Chú nắm lấy tay Chu Uẩn “Xuống xe, tôi đưa em đi gặp.”

Chu Uẩn không biết xuống xe tại sao phải nắm tay, cô tưởng chỉ là nhắc nhở đơn giản, mãi đến khi xuống xe Văn Chú vẫn đưa tay về phía cô ra hiệu cô qua đó.

Chân ướt chân ráo mới đến, Chu Uẩn chọn cách nghe theo, đi qua nắm lại tay Văn Chú, đi theo sát bên cạnh anh tiếp tục tiến về phía trước.

Vùng đất trống trải, dưới chân giẫm lên là cỏ dại đã ngã rạp sang một bên, đế giày đạp qua, trở thành “tấm thảm cách âm” tốt nhất.

Gần như là mò mẫm đi tới, chỉ dựa vào ánh đèn pin trong tay người đàn ông kia để chiếu sáng, đèn xe đã tắt sau khi bọn họ xuống xe, tầm nhìn cực thấp.

“Ánh sáng” duy nhất của Chu Uẩn không phải là ánh sáng phát ra từ đèn pin mà là Văn Chú. Anh nắm tay cô đi phía trước, giẫm lên trước qua từng đoạn đường cho cô, những nơi lồi lõm anh sẽ lên tiếng nhắc nhở.

Có một khoảnh khắc, Chu Uẩn cảm thấy anh thay đổi rồi, trở nên có chút tình người, trở nên kiên nhẫn với cô hơn. Nếu là trước kia, anh cùng lắm chỉ đưa cánh tay ra, lạnh lùng buông một câu, bảo cô tự mình nắm lấy, ngã thì tự chịu xui xẻo.

Suy nghĩ hơi loạn, đường dưới chân cũng loạn theo. Chu Uẩn nhớ rất rõ, rõ ràng cô đi sát ngay sau lưng Văn Chú không rời nửa bước, không hiểu sao lại giẫm phải một viên đá, giày cao gót không vững, thân hình lảo đảo, người lao về phía trước.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Cẩn thận chút.” Văn Chú vững vàng ôm lấy eo cô “Đèn pin.”

Tào Kim Chính ngoan ngoãn đưa đèn pin qua: “Sao vậy?”

Chùm sáng không còn chiếu về phía trước, thông qua tay Văn Chú chiếu nguồn sáng duy nhất vào giày cao gót của Chu Uẩn.

“Đi thêm năm phút nữa là tới rồi.” Tào Kim Chính hất cằm về phía trước “Không xa nữa đâu.”

Văn Chú bỏ ngoài tai: “Nhấc chân lên.”

Chu Uẩn không biết anh muốn làm gì, ngại có người ngoài ở đó không tiện bác bỏ mặt mũi Văn Chú, ngoan ngoãn nhẹ nhàng nhấc chân lên. Chẳng nói chẳng rằng, người đã được bế bổng lên không trung, động tác nhanh gọn, không chút dây dưa, ngoại trừ việc cô bị dọa ra sợ thì hai người còn lại vẻ mặt vẫn bình thản. Một người đưa trả lại đèn pin, một người lẳng lặng nhận lấy tiếp tục dẫn đường.

Chu Uẩn rúc trong lòng anh khẽ lầm bầm: “Tôi có thể đi được.”

Hỏi anh một đằng, anh trả lời một nẻo: “Lát nữa đến nơi đừng chạy lung tung, nghe thấy không?”

Anh chưa từng dặn dò như vậy bao giờ, khơi dậy lòng hiếu kỳ của Chu Uẩn. Rốt cuộc là nơi nào có thể khiến Văn Chú cũng phải kiêng dè? Chắc là không thể nào đâu nhỉ? Thân phận và địa vị của anh ở Túc Nguyên còn có nơi nào phải sợ sao?

“Tôi thì không sao, chủ yếu là em thôi.”

Giọng nói truyền từ trên đỉnh đầu khiến Chu Uẩn nhất thời quên truy hỏi, cái gai trong lòng luôn nhắc nhở bản thân phải giữ tỉnh táo dường như đang bị ai đó âm thầm lay động, mà lần này không hỏi lại là quyết định sai lầm nhất cô từng làm.

Vài phút sau, ông chủ Tào đi phía trước dừng bước, tắt đèn pin rồi lại bật lên.

Chu Uẩn để ý kỹ, ba tắt ba bật.

Đợi khoảng chừng mười mấy giây, một luồng sáng chói lòa như cột đá chiếu thẳng tắp về phía bọn họ, chói đến mức khiến người ta không mở mắt nổi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...