Chương 97: Xem tôi là lốp dự phòng phải không?
Hai người có khí trường mạnh mẽ đứng cùng một chỗ, bất cứ ai cũng có thể nhận ra bầu không khí giương cung bạt kiếm. Theo lý mà nói, Chu gia và Văn gia không có tranh chấp ngoài mặt, huống hồ tiệc mừng công tối nay chính là được tổ chức vì sự hợp tác sau này của hai nhà. Lúc này, một người là người đứng đầu Thịnh Hoằng, một người là người đứng đầu vừa nhậm chức của Thạc Đằng, còn chưa chính thức hợp tác, hai người đã bắt đầu so kè với nhau rồi.
Bất kể lúc nào, người xem náo nhiệt chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi, giống như lúc này, các vị khách trong đại sảnh gần như toàn bộ đều đổ ra chen chúc dưới hành lang, có thể nhìn thấy Văn gia và Chu gia đối đầu, đây chính là cơ hội ngàn năm có một, kết cục cuối cùng như thế nào đối với những người hóng hớt như bọn họ là vô cùng quan trọng, ai thắng ai thua dường như quyết định giới thương nhân Túc Nguyên trong tương lai rốt cuộc ai mới là người đứng đầu.
Mọi người đều nín thở tập trung xem náo nhiệt, hai người đàn ông đứng cách đó khá xa nâng ly rượu nhìn về phía hành lang với vẻ xem kịch. Người đàn ông bên trái khẽ lắc ly rượu, chán chường đề nghị: “Cá cược một ván không?”
Người đàn ông bên phải nâng tay nhấp một ngụm rượu vang, tỏ ra khá hứng thú với vụ cá cược trong miệng anh ta: “Cược gì?”
“Cược xem lão tướng quân và ngôi sao mới nổi ai có thể áp đảo ai,” Người đàn ông bên trái liếc nhìn người kia “Anh chọn trước đi.”
Người đàn ông bên phải không hề do dự, đưa ra đáp án rất nhanh: “Ngôi sao mới nổi.”
“Chắc chắn vậy sao?” Người đàn ông bên trái cười đặt ly rượu lên lan can, lộ rõ mục đích của mình “Ai thua thì tự động rút khỏi dự án phía Nam thành phố, thế nào?”
Người đàn ông bên phải không ngờ anh ta chơi lớn như vậy, có vài phần hối hận. Tiếc là lời đã nói ra rồi, muốn thu lại e là sẽ chuốc lấy trò cười, đành cắn răng nhận lời cá cược.
Hai bóng người dưới hành lang không ai chịu di chuyển một bước khiến Chu Bá Sầm hoảng hốt. Vừa mới dặn dò Chu Vực sau này tiếp quản công ty nhất định phải biết giấu bớt sự sắc sảo, anh ta thì hay rồi, không thu liễm thì thôi đi, lại còn trực diện đối đầu với Văn Chú, đây chẳng phải là tự vả vào mục đích tổ chức tiệc mừng công tối nay sao?
Thư Huệ cẩn thận kéo kéo tay áo vest của Chu Bá Sầm: “Bá Sầm, ông mau nghĩ cách đi, nếu làm ầm ĩ không vui vẻ với Văn gia, chỉ sợ bên phía ông cụ Văn cũng không dễ ăn nói, tiệc mừng công tối nay coi như uổng công tổ chức rồi!”
Chu Bá Sầm sao lại không biết lợi hại trong đó, đau đầu nhìn đứa con trai nhà mình giống như nghé con không sợ hổ, xưa nay rất trầm ổn, hôm nay cứ như uống nhầm thuốc nhất quyết phải tranh cao thấp.
“Được rồi, tôi sẽ để Thư Huệ đưa Tiểu Uẩn đến cục cảnh sát.” Chu Bá Sầm nói đầy ẩn ý “Như vậy mọi người đều yên tâm.”
Thư Huệ không vui lắm, nhưng ngại đang ở trước mặt mọi người, dáng vẻ hiền lương thục đức không thể bị phá hủy, nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Đúng vậy, tôi đi cùng thì mọi người đều yên tâm.”
Dứt lời, Thư Huệ định qua kéo Chu Uẩn rời đi trước, tống khứ cái “cục nợ” phiền phức này đi, những chuyện sau đó Chu Bá Sầm chắc chắn có thể xử lý.
“Khoan đã.” Chu Uẩn cứ phải lên tiếng vào đúng lúc này “Tiệc mừng công vẫn cần người nhà họ Chu ở lại, không thể vì chuyện của tôi mà làm lỡ chính sự của mọi người, nếu trợ lý Tống bên cạnh Văn tổng có thời gian, có thể làm phiền anh ấy đưa tôi đi được không?”
Đây là cách dung hòa nhất hiện tại, làm dịu đi tình cảnh khó xử, nhưng cũng đẩy Chu gia vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Người ngoài không hiểu nội tình, chỉ sẽ thấy thái độ của Chu gia đối với Chu Uẩn chẳng qua cũng chỉ đến thế, còn không quan trọng bằng một buổi tiệc mừng công, cũng sẽ khiến người ta nhận ra Chu Uẩn thà tìm thư ký bên cạnh Văn Chú cũng không nguyện ý mở miệng tìm Chu gia nữa, đủ thấy tin đồn hai bên cơm không lành canh không ngọt lúc trước không phải là giả.
Khung cảnh một lần nữa rơi vào tĩnh mịch. Đặc biệt là Chu Bá Sầm, sắc mặt trầm xuống chưa từng thấy, ánh mắt nhìn Chu Uẩn mất đi sự ấm áp của trưởng bối nhìn vãn bối trước kia, mà giống như mũi tên tẩm độc găm chặt lên người Chu Uẩn, vẻ chán ghét lộ rõ mồn một.
Còn về Thư Huệ, đã là vợ chồng tự nhiên tính tình cũng gần giống nhau, Chu Bá Sầm không vui bà ta cũng vậy. Đối với chuyện Chu Uẩn chết đi sống lại, phản ứng đầu tiên của họ chính là đoán con nhóc chết tiệt này đến đây e là không có ý tốt, quả nhiên, cô vừa xuất hiện liền khuấy động phong vân, quậy đến long trời lở đất.
Chu Vực tự cho là hiểu rõ Chu Uẩn, tối nay lại giống như bị cái tát giáng vào người, đánh trả lại sự tự tin của anh ta. Lời Văn Chú nói cứ văng vẳng bên tai, khoảng thời gian qua, Chu Uẩn và Văn Chú quả thực đi lại rất gần, hai người rốt cuộc vì sao lại có liên quan, đến giờ vẫn là bí ẩn. Thật khó tưởng tượng, hai người trước đây chưa từng tiếp xúc lại có liên hệ, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Đương sự đích thân chỉ mặt gọi tên người đưa đi, màn náo nhiệt này cũng đi đến hồi kết. Chu Bá Sầm và Thư Huệ dẫn đầu, trạng thái khôi phục như cũ, treo nụ cười trên môi như thể không có chuyện gì xảy ra mời các vị khách quay lại đại sảnh tiếp tục buổi tiệc tối nay.
Chu Bá Sầm mời Văn Chú vào trong uống ly rượu, Văn Chú lấy lý do trả lời điện thoại công việc từ chối lời mời của Chu Bá Sầm, khiến đám người vẫn chưa rời đi lại có náo nhiệt mới để xem.
May mà khả năng kiểm soát tình hình của Chu Bá Sầm rất mạnh, tự mình nói đỡ cho sự từ chối của Văn Chú, hơi dang hai tay lùa mọi người trở vào. Trong tiếng cười nói, đám đông chen chúc dưới hành lang dần dần tản đi, chỉ còn lại vài người trong cuộc.
Hồng Thuận từ xa nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lao thẳng về phía mình, còn chưa kịp gọi một tiếng, đã bị mắng xối xả vào mặt, ăn mắng xong thì nhận ngay quyết định sa thải.
Hồng Thuận ngẩn người tại chỗ, lắp bắp kêu oan cho mình: “Vu phó tổng, chuyện này không liên quan đến tôi mà, đều là do cô ta gây ra, anh không thể đổ lỗi lên đầu tôi được!”
Vu Kha vừa định mở miệng mắng, một giọng nói trầm thấp chen ngang vào: “Lãnh đạo không phải chức vụ hữu danh vô thực, nhận mức lương cao hơn người khác mà không làm việc thực tế, xảy ra chuyện không muốn chịu trách nhiệm, Giám đốc của Long Thần e là cũng đi theo con đường quan hệ.”
“Ấy, Văn tổng nói đùa rồi!” Vu Kha tiến lên hai bước cố gắng chứng minh thái độ tuyệt đối không dung túng nhân viên cấp dưới phạm lỗi của Long Thần “Chương tổng hôm qua đã đi nước ngoài, ông ấy nhận được điện thoại của trợ lý Tống liền lập tức bảo tôi qua đây xử lý chuyện này, đợi ông ấy từ nước ngoài về, nhất định sẽ đến tận nhà xin lỗi.”
Văn Chú đối với những lời khách sáo kiểu này đa phần đều coi như lời thừa, hỏi ngắn gọn súc tích: “Người phụ nữ kia xử lý thế nào?”
Vu Kha: “Văn tổng yên tâm, cùng bị sa thải, đối xử bình đẳng.”
“Đối xử bình đẳng?” Văn Chú bỗng nhiên cười một tiếng “Tôi lại không định đối xử bình đẳng.”
Lời này vừa thốt ra, Vu Kha ngẩng đầu va vào đôi mắt đen sâu thẳm, giống như đầm nước chết không chút gợn sóng của Văn Chú, nhìn một cái sống lưng không khỏi lạnh toát, ngay cả giọng nói cũng lạc đi: “Ngoại trừ tiền lương đáng được nhận, Long Thần sẽ không cung cấp bất kỳ thư giới thiệu việc làm nào cho cô ta.”
“Hừ!”
Tiếng cười khinh miệt của Văn Chú chợt vang lên khiến tim Vu Kha run lên, lúc nhận điện thoại Chương tổng đã đặc biệt dặn dò vị Văn tổng này là một nhân vật khó chơi, tuyệt đối không phải người có thể qua loa cho xong chuyện, bảo ông ta phải xử lý cho tốt, nếu không biết cách xử lý thì cứ mặt dày mà hỏi, tóm lại có thể chịu ấm ức nhưng tuyệt đối không được đắc tội vị “đại Phật” này.
Vu Kha hết cách, làm theo lời nhắc nhở của Chương tổng mặt dày hỏi: “Văn tổng xem xử lý thế nào thì thích hợp?”
Văn Chú chỉnh lại cổ tay áo, đối với việc xử lý sự việc bày ra vẻ bình thản, nhưng lời nói ra lại dồn ép người ta: “Cố ý gây thương tích, Vu phó tổng cho rằng xử lý như thế nào?”
Gợi ý đã đủ rõ ràng rồi, Vu Kha đáp lại: “Tôi sẽ giao cô ta cho cảnh sát xử lý, còn Giám đốc Hồng thì xử lý theo quy định của khách sạn, Văn tổng thấy như vậy được không?”
“Được hay không không cần hỏi tôi.” Anh liếc xéo Vu Kha, như muốn nói “Tôi cũng đâu phải ông chủ Long Thần”.
Chu Uẩn đứng đó hồi lâu không lên tiếng, không phải lo lắng chuyện của bản thân, mà là đang suy nghĩ nguyên nhân Văn Chú đến đây rồi lại lộ diện, đã nắm được chút manh mối chỉ là không chắc chắn lắm, muốn làm rõ ràng thì chỉ có thể tạo cơ hội để hai người ở riêng với nhau.
Cô trấn tĩnh lại, chủ động nói: “Trợ lý Tống, làm phiền anh đưa tôi đến Cục cảnh sát một chuyến.”
Tống Miện khẽ gật đầu, đưa tay về phía bậc đá bên cạnh hành lang dẫn đường: “Cô Chu khách sáo rồi, mời.”
Cô và Tống Miện coi như là người quen cũ, hai người một hỏi một đáp xa lạ đến mức không thể xa lạ hơn.
Văn Chú nhìn cô rũ sạch quan hệ đi qua trước mặt, ấn đường khẽ nhíu lại, thoáng qua rồi biến mất.
Người cần xử lý đã xử lý, người nên đi đều đã đi, trước mắt chỉ còn lại Văn Chú và Chu Vực. Đều là người thông minh, tự nhiên cũng biết sự sắp xếp của một số việc là vì một chuyện khác.
Chu Vực cởi bỏ lớp áo ngoài khiêm tốn nho nhã, lạnh lùng chất vấn: “Tiểu Uẩn không giống những người phụ nữ anh từng tiếp xúc trong quá khứ, đừng trêu chọc cô ấy.”
“Cô ấy lẽ nào không nói cho anh biết, quan hệ giữa tôi và cô ấy sao?” Thần sắc Văn Chú toát ra chút thong dong “Cũng đúng, dù sao chuyện cô ấy theo đuổi tôi mà nói với một người anh trai không cùng huyết thống như anh quả thực không nên.”
Chu Vực nghi ngờ mình nghe nhầm, im lặng hồi lâu, môi từ từ thốt ra ba chữ, rất nhẹ: “Theo đuổi anh?”
Văn Chú nhếch môi cười nhạt: “Theo đuổi anh suýt nữa thì mất mạng, theo đuổi tôi ít nhất còn giữ được mạng sống, anh nói xem?”
Nếu bàn về miệng lưỡi độc địa, Túc Nguyên không tìm đâu ra người nào có cái miệng lúc nào cũng như tẩm độc giống Văn Chú, mỗi chữ thốt ra từ đôi môi ấy đều kẹp súng mang gậy, câu nào cũng mang theo mũi tên, chuyên đâm vào tim người khác.
Chu Vực biết anh cố ý nhắc đến những chuyện Khương Thiên Doanh nhắm vào Chu Uẩn, sắp xếp người giám sát, xúi giục Dư Triết Lương bắt cóc, đặc biệt là vụ bắt cóc, chính là nhắm đến mục đích khiến Chu Uẩn thân bại danh liệt hoặc xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Văn Chú nói suýt chút nữa mất mạng, quả thực là một sự thật không thể phản bác.
Có lẽ là lòng tự trọng của đàn ông trỗi dậy, Chu Vực lần đầu tiên dùng lời nói dối để đáp trả: “Tiểu Uẩn nói với anh chẳng qua chỉ là cơ hội gặp mặt mấy lần, Văn tổng nói cô ấy theo đuổi anh có phải là nghĩ nhiều rồi không? Theo sự hiểu biết của tôi về Chu Uẩn, Văn tổng không phải mẫu người cô ấy thích.”
“Vậy à.” Văn Chú ra vẻ nghiêm túc gật đầu “Vậy có thể là tôi hiểu lầm rồi, lát nữa tôi gửi tin nhắn cho cô ấy nói một tiếng, để phòng lần sau gặp mặt lại xấu hổ.”
Nụ cười cực nhạt nơi khóe miệng Chu Vực hoàn toàn biến mất. Nếu những gì anh ta nói là thật, Văn Chú sao có thể có phương thức liên lạc của Chu Uẩn? Văn Chú là đang gián tiếp nhắc nhở, quan hệ giữa mình và Chu Uẩn không tầm thường sao?
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Văn Chú biết câu nói đó cho dù không thể khiến cảm xúc Chu Vực dao động thì cũng đủ khiến anh ta bực bội. Liếc nhìn bóng dáng xuất hiện ở cuối hành lang, Văn Chú liếc xéo Chu Vực một cái, trước khi đi ném lại một câu đầy ẩn ý: “Chim hoàng yến của anh tự bay mất rồi.”
Tiếng bước chân dần dần đi xa, nhưng lòng Chu Vực lại không cách nào bình tĩnh, giống như con sóng dữ dội va vào bãi cát, dường như muốn nuốt chửng hàng ngàn vạn cát đá. Quả nhiên, có thể giấu được tất cả mọi người nhưng duy chỉ không giấu được Văn Chú, anh cái gì cũng biết nhưng lại không hề giữ khoảng cách với Chu Uẩn, thậm chí mỗi câu nói đều giống như một loại ám chỉ nào đó.
Đôi tay buông thõng bên chân của Chu Vực từ từ siết chặt thành nắm đấm, trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu nói “Chim hoàng yến của anh tự bay mất rồi”.
Hừ, đã là chim hoàng yến thì định sẵn cả đời chỉ có thể ở trong lồng nuôi nhốt, không có bất kỳ khả năng nào để ra ngoài.
Sự náo nhiệt ở phía xa kia và sự tĩnh mịch ở nơi này chia cắt quá rõ ràng, đại sảnh khôi phục lại dáng vẻ ban đầu của buổi tiệc, tiếng nhạc êm dịu hòa lẫn với tiếng ly rượu chạm nhau lanh lảnh, hòa quyện thành một khúc ca xa hoa phù phiếm.
Khách sạn Long Thần tối nay được trang trí hoàn toàn theo phong cách tiệc lửa trại sa mạc, ngoại trừ bãi đậu xe, đâu đâu cũng thấy những chiếc lều cắm trại, ánh nến chập chờn, phản chiếu bóng người lay động.
Dưới sự gợi ý của Tống Miện, Chu Uẩn tìm đến một chiếc lều khá kín đáo, nằm bên cạnh cây xanh trong vườn, có cây xanh che chắn, cộng thêm vị trí hẻo lánh, cách hơi xa nơi cung cấp rượu và đồ ăn, rất ít người lui tới.
Lều quá nhiều, Chu Uẩn thậm chí còn vào nhầm lều, tận mắt chứng kiến một cảnh hôn vô cùng kịch liệt, hai người hôn nhau quyến luyến không rời, dây áo nhỏ nhắn của người phụ nữ đã tuột xuống cánh tay, mức độ nóng bỏng khiến người ta chùn bước.
Cô thở dài một hơi tăng tốc bước chân rời khỏi chốn mập mờ, nhìn quanh những chiếc lều gần cây xanh, ngoại trừ cái vừa rồi, ước chừng còn ba bốn chỗ cần cô đi qua mới tìm được người.
Tiếng sột soạt thu hút sự chú ý của Chu Uẩn, cô đi thẳng qua vén một góc rèm lên, hai nam hai nữ đang thưởng thức rượu, rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của cô. Sợ bị người ta chú ý, Chu Uẩn cúi đầu giảm bớt sự tồn tại, nói một câu xin lỗi, vội vàng rời đi.
Cô mang giày cao gót đi tới đi lui trong không gian chật hẹp, con đường quanh co khúc khuỷu khiến mu bàn chân rất đau, tốc độ chậm lại.
May mà xung quanh không ai để ý, Chu Uẩn thử cởi giày cao gót, váy dài hơi vướng víu, cô xách vạt váy lên, tay phải mò mẫm hồi lâu chỉ có thể tạm thời vịn vào cột chống của lều để giữ vững thân hình.
Vừa cởi xong chân phải, trên eo đột nhiên xuất hiện một lực đạo bắt sống cô đi, thủ pháp giống như đã mô phỏng ngàn vạn lần, dứt khoát gọn gàng, lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện sau lưng cô, lại không phát ra chút âm thanh nào, ấn cô xuống ghế sofa, khóa chặt cổ tay đè ra sau lưng.
Trong quá trình giãy giụa, mùi hương quen thuộc ập vào khoang mũi. Lực đạo giãy giụa của Chu Uẩn dần dần dừng lại, cô ú ớ nhắc nhở người trước mặt buông ra.
Văn Chú hiểu ý cô, nhưng lại cố tình giả vờ không biết, nghiêng người áp chế cơ thể đang vặn vẹo của cô, giọng nói trầm thấp cố ý hạ xuống, lại có vài phần lười biếng như sau cuộc mây mưa: “Dám phủ nhận quan hệ trước mặt anh trai em sao.”
Anh như trừng phạt ngậm lấy vành tai đầy đặn của cô, đôi môi mỏng lan tràn một đường, khẽ cắn d** tai tròn trịa của cô, giọng nói trầm trầm ẩn chứa sự đe dọa: “Xem tôi là lốp dự phòng phải không?”
Bạn thấy sao?