🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 95: Tại sao trên người em lại có mùi nước hoa nam?

Bên cạnh Chu Vực chỉ có một thư ký thân tín và Giám đốc khách sạn đi cùng.

Hồng Thuận đi bên cạnh cảm nhận rõ rệt cái lạnh do áp suất xung quanh giảm đột ngột, gằn giọng mắng: “Còn ngẩn ra đó làm gì? Cút qua đây!”

Người phụ nữ làm việc ở Long Thần chưa đầy một năm, bình thường Hồng Thuận đối xử với họ nghiêm khắc thì có nghiêm khắc, nhưng riêng tư vẫn khá dễ nói chuyện, chuyện sa sầm mặt mày thế này không thường xảy ra, nên lúc này bị lạnh lùng quát mắng, người phụ nữ đỏ bừng mặt, nghe lời Hồng Thuận cúi đầu đi tới, định đứng sau lưng Hồng Thuận để ông ta đỡ cho một chút.

Còn chưa đến gần, Lâm Tuấn Thăng đã giơ tay chặn đường, giống như thái giám thời xưa hiểu được tiếng lòng của đế vương, sắc mặt hơi lạnh: “Xin lỗi.”

Người phụ nữ ngẩn ra, sau đó mới nhận ra lời xin lỗi trong miệng anh ta là nói với ai, theo bản năng nhìn Hồng Thuận, cầu mong ông ta nói đỡ vài câu tốt đẹp để chuyện này qua đi.

Hồng Thuận nhận được tín hiệu cầu cứu, lén lút đánh giá Chu Vực một cái, thấy thần sắc trông có vẻ khá bình thường. Ngày thường vị tiểu Chu tổng này đối xử với mọi người hòa nhã, chưa từng nổi giận ở nơi công cộng, nghĩ rằng chắc là một người dễ nói chuyện.

Hồng Thuận hắng giọng: “Chu tổng, có thể là hiểu lầm, cô ấy mới chuyển chính thức không lâu, phương diện xử lý công việc còn thiếu sót, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi Chu tổng và cô Chu.”

“Hay là ông từ chức thay cô ta nhé?” Ánh mắt bạc bẽo của Chu Vực rơi thẳng vào người Hồng Thuận không lệch đi đâu “Giám đốc Hồng thấy đề nghị của tôi thế nào?”

Sắc mặt Hồng Thuận cứng đờ, đôi môi dày khẽ run rẩy, dường như có ngàn vạn lời nói không hết, đến cuối cùng chỉ thốt ra từ miệng ba chữ, rất nhẹ: “Lỗi của tôi.”

Người phụ nữ là một trong những người trong cuộc, tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy, không còn gì khiến người ta kinh ngạc và luống cuống hơn những gì đang nghe và thấy trước mắt. Cô ta thừa nhận ban đầu có nghi ngờ cô Chu này, lại vì sự kiện hot search trước đó mà có cái nhìn phiến diện, lời nói và cách đối đãi có vài phần cảm xúc cá nhân. Trước mắt, ý này là muốn đuổi việc cô ta, còn nghiêm trọng hơn nhiều so với việc mất mặt vì xin lỗi.

“Chu tổng nghe tôi giải thích, vừa rồi là hiểu lầm, tôi cũng là nóng lòng hoàn thành nhiệm vụ Giám đốc giao phó, cô Chu ngăn cản không cho tôi vào, lúc này mới nảy sinh xích mích, nếu Chu tổng cảm thấy tôi nói không đúng, tôi sẽ xin lỗi cô Chu.” Người phụ nữ co được dãn được, quay người cung kính cúi đầu với Chu Uẩn “Cô Chu, vừa rồi là tôi không tốt, cô có thể tha thứ cho tôi không?”

Tất cả chẳng qua chỉ là diễn kịch, Chu Uẩn không muốn vì nguyên nhân của mình mà hại người ta mất việc vô cớ, vui vẻ chấp nhận lời xin lỗi của người phụ nữ đồng thời cũng bày tỏ sự áy náy với đối phương: “Thái độ của tôi cũng không tốt lắm, xin lỗi, hy vọng Giám đốc Hồng đừng phạt nữa.”

Sự việc thay đổi đột ngột, người phụ nữ ngẩn ra, người duy nhất có thể cầu cứu ở đây chỉ có Hồng Thuận, ánh mắt khẽ chuyển, lén nhìn Hồng Thuận, nhận được tín hiệu lắc đầu của ông ta, thái độ lại mềm mỏng xuống: “Không không không, cô Chu, chuyện này nói đi nói lại vẫn là lỗi của tôi, là nhân viên, bản thân phải cố gắng thỏa mãn yêu cầu của khách, vừa rồi cô nói không cho tôi vào, tôi nghe lời làm theo là được, đầu óc nhất thời nóng nảy mới nảy sinh ý nghĩ ngu xuẩn, công việc này đối với tôi thực sự rất quan trọng, cô Chu cô có thể giúp tôi giải thích với Chu tổng một chút không?”

Chu Uẩn nhìn cô ta một cái, càng cảm thấy những người trong Long Thần đều là người khôn ngoan lọc lõi. Trước đó thái độ nghi ngờ của người phụ nữ đối với cô rất rõ ràng, đây cũng là nguyên nhân chính khiến Chu Uẩn và cô ta nảy sinh xích mích. Ánh mắt dò xét của cô ta khiến người ta khó chịu, giống như cảnh sát thẩm vấn kẻ trộm, hận không thể lập tức khẳng định bạn chính là người trộm đồ quý giá.

Trước mắt thái độ của Chu Vực rất rõ ràng, truy cứu trách nhiệm. Hồng Thuận là Giám đốc đương nhiên hy vọng chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không, để tránh làm lớn chuyện truyền đến tai ông chủ, cái ghế Giám đốc của ông ta cũng đừng hòng ngồi nữa.

Chu Uẩn lười vạch trần kiểu giao tiếp “liếc mắt đưa tình” của hai người này, nhưng cũng không muốn vô cớ xin xỏ thay người khác, cô vốn không phải là người dễ bắt nạt, nhất là đối phương chỉ vì ở thế yếu nên buộc phải cúi đầu, quay lưng đi, có lẽ sau lưng sẽ nói cô không ra gì. Xin xỏ cũng được, không xin xỏ cũng thế, kết quả cuối cùng đều không tránh khỏi bị người ta bàn tán, cô tội gì không ném vấn đề cho người có thể gánh vác và đối phương cũng không có cách nào làm gì được.

Chu Uẩn chỉnh lại váy, bày ra vẻ mặt chân tình như đang suy nghĩ cho người khác: “Anh, hay là lần này bỏ qua đi?”

Họ sống chung nhiều năm, một ánh mắt một câu nói, đối phương đều có thể hiểu được ý đồ, giống như lúc này.

Lông mày Chu Vực khẽ động: “Giám đốc Hồng thấy nên xử lý thế nào? Dù sao cũng là người của Long Thần.”

Hai người một kẻ đấm người xoa, phối hợp quá hài hòa, khiến người ta hoàn toàn không phân biệt được rốt cuộc lời ai thật lời ai giả. Dù cho Hồng Thuận ngày nào cũng tiếp xúc với những người không giàu thì sang, cũng chỉ có thể đoán đại khái tâm tư nhỏ nhặt của những người có tiền này. Lúc này, ông ta chỉ có thể lựa lời mà nói.

“Làm sai chắc chắn phải chịu phạt, hay là phạt ba tháng lương được không ạ?”

Chu Uẩn lẳng lặng nhìn Chu Vực đang im lặng không nói phía trước.

Nếu anh ta vẫn là anh ta của quá khứ, nhất định sẽ biết điểm dừng, nếu đã thay đổi tự nhiên sẽ không màng đến người khác, mà vế sau vừa khéo chứng thực việc mỗi một bức ảnh phụ nữ kia đều do một tay anh ta thao túng. Dù sao tối nay ngoài mặt là tiệc mừng công, thực chất là tiệc chia tay Chu Bá Sầm nhường ngôi thoái vị. Hoàn toàn nắm quyền quản lý Thạc Đằng, đồng nghĩa với việc không còn chịu sự ràng buộc của Chu Bá Sầm, sau này do một mình anh ta quyết định.

Quyền lực một khi trỗi dậy, tác phong hành xử sẽ không còn e ngại nữa, bộ mặt thật sẽ dần dần bộc lộ trước mặt người khác.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch.

Chu Vực im lặng gần một phút, trong một phút này mấy người sắc mặt khác nhau đều đang đợi Chu Vực mở miệng định đoạt kết quả cuối cùng.

Anh ta giống như đã đưa ra một quyết định cực kỳ khó khăn, cần phải suy nghĩ kỹ càng mới có thể mở miệng: “Nếu Giám đốc Hồng đã nói cô mới chuyển chính thức không lâu, để tránh sau này phạm sai lầm lớn hơn, chi bằng nhân cơ hội này đuổi việc, Giám đốc Hồng thấy thế nào?”

Nửa câu đầu nghe cứ như thể chuyện này sẽ được bỏ qua, nhưng nửa câu sau lại khiến người ta thấm thía cái cảm giác hụt hẫng khi vừa được cứu lên lại bị đạp xuống, ập đến đầy bất ngờ không kịp trở tay.

Lời đã nói đến nước này, Hồng Thuận biết rõ mình không giữ được người, lúc này mà còn ra mặt nữa, mũi dùi sẽ nhanh chóng chĩa vào ông ta, không thể vì một nhân viên không thân không thích mà làm mất công việc của mình, được không bù nổi mất.

“Tiểu Khúc, lát nữa đến phòng nhân sự nhận lương tháng này đi, còn lại phòng nhân sự bên đó sẽ nói với cô phải làm thế nào.” Hồng Thuận sa sầm mặt tránh đường ra hiệu cho cô ta đi ngay bây giờ.

Đối với Tiểu Khúc mà nói, tình hình thị trường như thế này, muốn tìm một nơi lương cao đãi ngộ tốt để đi làm là chuyện không dễ dàng gì. Vào được Long Thần cũng là do bạn cô ta nhờ vả bạn bè mới có cơ hội, nếu bị đuổi việc muốn tìm lại một công việc tương đương với Long Thần thì không dễ.

Cơ hội phải dựa vào bản thân giành lấy, trước mắt đối với Tiểu Khúc mà nói nếu không hành động nữa thì việc bị đuổi là sự thật chắc chắn như đinh đóng cột rồi. Có lỗi phải phạt, có công tự nhiên phải thưởng, nếu cô ta có thể tìm được bằng chứng chứng minh mình không phải vô cớ gây sự, công việc sẽ giữ được.

Tiểu Khúc trấn tĩnh lại tâm thần đang hơi loạn, thái độ thay đổi hẳn: “Chu tổng, tôi bị đuổi việc không sao cả, nhưng con người tôi ghét nhất là bị oan uổng, vừa rồi tôi làm việc theo mệnh lệnh, tôi không cho rằng mình làm sai, ngược lại, cô Chu nếu không liên quan đến việc mất dây chuyền, để tôi vào kiểm tra là biết ngay, cô ấy trăm phương ngàn kế ngăn cản chưa biết chừng là có tật giật mình, Chu tổng không thể vì là em gái mình mà cố tình bao che chứ?”

Chu Uẩn liếc xéo người phụ nữ một cái, khá khâm phục cô ta đến lúc này rồi mà còn có thể ngẩng cao đầu đối chất với Chu Vực. Mất dây chuyền vốn dĩ là cái cớ, phong tỏa khách sạn mới là chuyện thật, bất kể là phòng nào của khách sạn cũng sẽ không tìm thấy sợi dây chuyền quý giá đó. Cô ta đề nghị kiểm tra, chẳng qua là đẩy nhanh tốc độ nghỉ việc của mình mà thôi.

Quả nhiên, giọng Chu Vực u ám: “Nếu không tìm thấy thì sao?”

Người phụ nữ hít sâu một hơi, hai tay buông thõng bên hông nắm chặt thành nắm đấm: “Nếu không tìm thấy tôi sẽ chủ động từ chức.”

Giống như đặt cược toàn bộ gia sản tính mạng chỉ để tranh một hơi thở.

Chu Vực ngước mắt, nhìn về phía Chu Uẩn đang đứng trước cửa không hề di chuyển cách đó không xa, thần sắc không chút gợn sóng: “Tiểu Uẩn, để cô ta vào.”

“Nếu em nói không thì sao?” Chu Uẩn nhẹ nhàng khoanh tay, dường như dùng sức một người để ngăn cản thiên binh vạn mã cho người trong phòng, không chịu nhường, thậm chí còn đứng lùi lại một chút, lần này chắn càng kín kẽ hơn.

Lần đầu tiên Chu Uẩn không hề do dự, quả quyết kiên định từ chối anh ta, đây là chuyện chưa từng có, đến mức ánh mắt Chu Vực nhìn cô pha lẫn vài phần dò xét, dường như muốn xuyên qua lớp da thịt nhìn thấu sự thật bên trong.

Cô càng như vậy, trong mắt người ngoài lại càng giống như trong lòng có quỷ. Tiểu Khúc và Hồng Thuận nhìn nhau một cái, để Hồng Thuận đứng ra đóng vai “kẻ châm ngòi”.

“Chu tổng xem, cô Chu có vẻ không vui lắm, hay là bỏ qua đi ạ?”

“Đúng đó, lỡ lát nữa tra ra cái gì thật mà bị người khác nhìn thấy thì cũng không hay.” Tiểu Khúc tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa “Dù sao mất việc tôi có thể tìm việc khác, bị hắt nước bẩn cũng chẳng sao.”

Chu Vực không nói gì, tâm tư hai người này thế nào anh ta biết rõ mồn một, để ý tới bọn họ chỉ làm hạ thấp thân phận mình, anh ta để ý đến thái độ đột nhiên thay đổi như hai người khác nhau của Chu Uẩn hơn. Vẫn là hình dáng ấy, nhưng linh hồn chưa chắc đã là linh hồn khi xưa.

Lâm Tuấn Thăng ghé sát Chu Vực nhỏ giọng nhắc nhở: “Chu tổng, chuyện này tốt nhất vẫn nên làm rõ thì hơn, đừng để danh tiếng Chu tổng gây dựng bấy lâu nay bị ảnh hưởng vì chuyện này.”

Lâm Tuấn Thăng đi theo bên cạnh Chu Vực tám năm rồi, từ chân chạy vặt thời sinh viên đến thư ký thân tin nhất hiện tại, lời của anh ta thông thường Chu Vực vẫn sẽ nghe một chút.

“Cậu đi xử lý đi.” Chu Vực dặn dò thêm một câu “Đừng làm cô ấy bị thương.”

“Vâng.”

Lâm Tuấn Thăng nhận được chỉ thị mới, làm việc dứt khoát gọn gàng, đi đến trước mặt Chu Uẩn, vẻ mặt vẫn vô cảm như mọi khi truyền đạt: “Cô Chu, đắc tội rồi.”

Lời anh ta vừa dứt, Chu Uẩn chỉ cảm thấy lực đạo trên cánh tay như muốn bóp nát cô, sức lực rất lớn, gần như là lôi cô ra khỏi cửa, sự quyết tuyệt không cho phép thương lượng.

Người chắn trước cửa vừa rời đi, Hồng Thuận lập tức qua đó dùng hai tay đẩy mạnh vào trong, căn phòng yên tĩnh tỏa ra mùi nước hoa thoang thoảng, là mùi đặc trưng của khách sạn Long Thần, đối với Hồng Thuận mà nói không hề xa lạ.

Tiểu Khúc đi theo sau lưng ông ta lách người vào, bắt đầu kiểm tra trong phòng, mong rằng có thể tìm thấy sợi dây chuyền quý giá đó để Chu Uẩn hoàn toàn mất mặt không còn dám to tiếng với cô ta, chứng minh sự nghi ngờ ban đầu của mình là đúng.

Mang theo tâm tư muốn cho đối phương biết mặt, Tiểu Khúc khi kiểm tra còn dụng tâm hơn ngày thường, những xó xỉnh nhỏ nhất cũng không bỏ qua.

Chu Uẩn bị Lâm Tuấn Thăng canh chừng ở một nơi khác, sau khi mở cửa không hề có tiếng bàn tán kinh ngạc nào xuất hiện, cô luôn cảm thấy không ổn, người nhoài ra muốn nhìn trộm bên trong một chút, khóe mắt để ý thấy một bóng đen từ từ tiến tới gần, cô quay mặt nhìn người đến.

Chu Vực thong thả bước tới đứng bên cạnh cô, khoảng cách họ đứng giống hệt như trong quá khứ, một vị trí mà anh ta chỉ cần đưa tay ra là có thể xoa đầu cô.

Chu Uẩn thẳng lưng không quan sát động tĩnh trong phòng nữa, tập trung mười hai phần tinh thần đối phó với câu hỏi Chu Vực có thể hỏi tiếp theo, ví dụ như tại sao cô “chết đi sống lại”.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Vực không làm những cử chỉ thân mật theo bản năng như mọi khi, giữa họ dường như tự động dựng lên một màng ngăn cách, mang theo một tia oán khí với đối phương, lời nói ra giống hệt như cuộc đàm phán công tư phân minh: “Anh vốn nghĩ chỉ có Chúa Jesus trong Kinh Thánh mới sống lại sau ba ngày, không ngờ lại có thể tận mắt chứng kiến ngoài đời thực.”

Chu Uẩn khẽ rũ mi, cảm thấy khá biết ơn Văn Chú, đã luyện cho sức chịu đựng của cô tăng lên. Kiểu công kích bóng gió đầy kiếm chế này đối với cô mà nói chỉ là mưa bụi lất phất.

Cô tỏ ra vẻ tự nhiên, như thể không hiểu lời ám chỉ của anh ta, tự mình bàn luận về Kinh Thánh: “Chúa Giê-su chưa bao giờ nói Ngài đến để cứu thế giới, Ngài chỉ đến để cứu một bộ phận người, em thì khá may mắn, chính là thuộc bộ phận người mà Ngài sẵn lòng cứu.”

Câu trả lời nước đôi khiến khuôn mặt tuấn tú của Chu Vực lạnh đi vài phần, giọng nói mang theo sự nặng nề kìm nén: “Tiểu Uẩn, có biết anh tìm em bao lâu không? Anh trước sau vẫn không tin em đã chết.”

“Đúng là chưa chết.” Chu Uẩn nhìn chằm chằm bóng người đang lục lọi trong phòng, trả lời một cách hùng hồn “Trên đời này bao nhiêu kẻ ác còn chưa chết, em cứ thế mà chết, chẳng phải người tốt sẽ càng ít đi sao?”

Chu Vực hơi nghiêng người, nhìn dáng vẻ lạnh nhạt xa cách của cô, lại nhìn khoảng cách giữa họ, phá băng cũng cần có người chủ động, đối với cô, anh ta xưa nay chưa từng có phần thắng.

Bước chân khẽ dịch chuyển, Chu Vực từ từ đến gần cô, lúc nghiêng người, lông mày từ từ nhíu lại, sống mũi cao thẳng động đậy một chút, lại áp sát thêm một chút.

Chu Uẩn có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng phả vào cổ và vai, cô không thích ứng được, định dịch sang bên cạnh, trên cánh tay đột nhiên xuất hiện một lực lớn, như muốn tự tay bẻ gãy cánh tay cô.

Thần sắc Chu Vực lạnh đến cực điểm, ánh mắt sắc lẹm như muốn xẻ cô làm đôi, liếc xéo cô: “Tại sao trên người em lại có mùi nước hoa nam?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...