Chương 93: Anh đây là thương lượng hay là ép hôn
Những nghi ngờ liên tiếp khiến Chu Uẩn bắt đầu đánh giá lại câu hỏi ban đầu của Văn Chú. Trông anh không giống như đang muốn nói mỉa mai vài câu hay hạ thấp cô, mà giống như một lời nhắc nhở nào đó hơn.
Cô trấn tĩnh lại: “Ý anh là gì?”
Văn Chú nhìn thẳng vào cô, bỗng nhiên bật cười: “Em thông minh như vậy mà không hiểu sao?”
Có những chuyện không nhất thiết phải nói toạc ra mới có thể nhìn thấu, cũng giống như lúc này, sự ám chỉ mập mờ so với sự thật phơi bày ngay trước mắt càng khiến người ta ngứa ngáy trong lòng, nó sẽ thôi thúc bạn đi tìm câu trả lời, dù trong lòng bạn ít nhiều đã biết được một chút.
Chu Vực có tâm tư gì với cô, giữa họ phải giải quyết thế nào, trong lòng Chu Uẩn tự có tính toán, không cần thiết phải nói chuyện chi tiết với Văn Chú, đặc biệt là chuyện liên quan đến tình cảm của cô. Cô luôn có thói quen giấu kín đoạn quá khứ tốt đẹp này vào nơi sâu nhất trong đáy lòng, không muốn để người khác nhìn vào bình phẩm.
Cô luôn có một tật xấu, đúng như cô đã nói với Văn Chú trước đó. Cô rất mâu thuẫn, cho nên phương thức cô lựa chọn trong chuyện tình cảm cũng là “mâu thuẫn”.
Sợ mình bộc lộ quá nhiều, cuối cùng không được trân trọng.
Sợ mình cứ mải miết cho đi, cuối cùng lại thương tích đầy mình.
Chu Uẩn giơ tay khẽ đẩy vai anh: “Có phải anh biết gì không? Tại sao không nói rõ một lần luôn đi?”
“Nói rõ một lần thì còn gì thú vị.” Khóe môi Văn Chú cong lên một độ cong nhàn nhạt, nụ cười đó toát lên vẻ bạc bẽo khó tả “Tôi càng muốn nhìn thấy em tự mình phát hiện ra bộ mặt xấu xí của anh ta, hủy hoại hình tượng tốt đẹp trong lòng em, thế mới hợp ý tôi.”
Chu Uẩn biết anh xấu tính, tiếp xúc bao nhiêu lần, đối với những hành vi xấu tính thỉnh thoảng của anh, cô chỉ cảm thấy ấu trĩ, dù sao những cái gọi là xấu tính đó đa phần đều pha lẫn tâm tư trêu chọc của anh. Nhưng lúc này, lời thốt ra từ miệng anh lại lạnh lùng đến cực điểm, giống như tự tay đẩy cô xuống vực sâu, nhìn cô rơi xuống, muốn cô từ trên cao rơi xuống để phát hiện ra anh tốt đẹp đến nhường nào.
Lời của anh đã khơi dậy bảy tám phần tò mò của cô, giờ lại muốn cô tự mình đi tìm, Chu Uẩn không vui, tự nhiên là muốn quấy anh: “Anh không muốn nói thì tôi cũng chẳng muốn tra, mặc kệ anh ta có tâm tư gì, suy nghĩ gì.”
Văn Chú liếc cô: “Buông xuôi mặc kệ đời à? Có tiền đồ thật đấy.”
Không cho cô biết đáp án thì thôi, tự dưng còn bị mắng một trận, lực đẩy nhẹ của Chu Uẩn đột nhiên mạnh lên, cố gắng cách xa anh ra: “Buông ra!”
Đôi tay kia như hàn chặt vào eo cô, cô càng vùng vẫy lực tay anh ngược lại càng chặt, sau vài lần, Chu Uẩn bỏ cuộc, cũng coi như là sự giác ngộ có được sau nhiều lần tiếp xúc, cô bất lực thở dài: “Văn tổng, anh mới là người thông minh, chi bằng nói cho tôi biết câu vừa rồi có ý gì được không?”
Thái độ mềm mỏng xuống, lực đạo trên eo cũng nới lỏng không ít.
Văn Chú khẽ cười: “Nếu cô Chu đã ham học hỏi, vậy thì tôi sẽ dạy cho em.”
Chu Uẩn từ từ quay mặt nhìn sang chỗ khác, thực ra là lén lút đảo mắt khinh bỉ. Văn Chú đúng là đồ ấu trĩ, giống như con mèo lúc nào cũng cần vuốt lông, lúc nào cũng phải v**t v*, nếu vuốt không khéo thì sẽ bị xù lông.
Ánh sáng yếu ớt đột nhiên xuất hiện thu hút sự chú ý của Chu Uẩn, cô nhìn kỹ những bức ảnh trên màn hình, nhất thời không hiểu anh muốn mình xem những bức ảnh này để làm gì, nhưng Văn Chú không bao giờ làm việc vô ích, đã mở ảnh ra ắt hẳn có lý do của anh.
Cô xem tổng cộng sáu bức ảnh, sau khi Văn Chú dừng lại, Chu Uẩn thắc mắc cầm lấy điện thoại của anh để xem lại kỹ càng mấy bức ảnh đó. Điểm chung duy nhất là đều là nữ giới, thêm nữa là trông chiều cao có vẻ khá tương đồng, ngoài ra cô không nhìn ra điểm khác thường nào khác.
Chu Uẩn đưa điện thoại qua: “Mấy bức ảnh này có vấn đề gì sao?”
“Em không nhìn ra gì à?” Văn Chú thấy cô ngơ ngác lắc đầu, bèn mở bức ảnh cuối cùng gồm sáu ô vuông ra trước mắt cô “Nhìn kỹ lại xem.”
Chu Uẩn nghe theo chỉ dẫn của anh quan sát lại bức ảnh tổng hợp. Khuôn mặt của sáu người đều được phóng to, tuy có chút mờ, nhưng vẫn có thể nhìn ra được bảy tám phần.
Càng nhìn sâu, những đôi mắt kia dường như cũng đang nhìn lại Chu Uẩn, kỳ lạ là trong thoáng chốc gương mặt của những người trong ảnh như đang thi nhau rơi lệ, một luồng khí lạnh như rắn quấn quanh cánh tay từ từ lan tỏa dọc sống lưng.
Điểm nghi vấn vừa rồi chưa phát hiện ra giờ đã tìm thấy, ngoài điểm chung là cùng giới tính nữ, họ còn có một điểm tương đồng khiến người ta rợn tóc gáy…
Dung mạo vậy mà lại có nét giống cô đến sáu bảy phần.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Văn Chú cảm nhận rõ ràng cơ thể cứng đờ của cô như rơi vào hầm băng, trong nháy mắt đông cứng đến tê dại, ngồi trên đùi anh “ngoan” chưa từng thấy.
Anh khóa màn hình điện thoại, đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô nhẹ nhàng v**t v*: “Có gì muốn nói không?”
Một câu nói thành công kéo Chu Uẩn từ trong sự kinh hoàng trở lại, từ từ quay đầu một cách máy móc đón lấy ánh mắt Văn Chú đang nhìn mình, lại có vài phần u tối.
“Anh biết… từ khi nào?”
“Trước khi du thuyền nổ.”
Không hề giấu giếm, Văn Chú nói rất thẳng thắn, dường như không sợ cô vì thế mà tức giận, trách anh tại sao bây giờ mới nói.
Chu Uẩn nhẹ nhàng xoay cổ tay thoát khỏi lòng bàn tay anh, mi mắt rũ xuống, người có vẻ rất chán nản: “Anh ta muốn làm gì?”
Văn Chú im lặng giây lát, giọng trầm xuống: “Rất rõ ràng, chuyện hồi nhỏ đã từng làm, sưu tập búp bê.”
Sưu tập búp bê…
Nghe thì có vẻ là từ ngữ bình thường biết bao, nhưng giờ phút này lại dùng để hình dung một hành vi b**n th**.
Chu Uẩn mấp máy môi, lời đến bên miệng cuối cùng đổi thành một cách nói khác: “Anh ngăn cản tôi gặp anh ta chính là vì chuyện này sao?”
Văn Chú dùng sự im lặng để đáp lại câu hỏi của cô.
Cô cười tự giễu: “Tại sao trước đây không nói cho tôi biết?”
“Không cần thiết.” Văn Chú cân nhắc vài giây, vẫn không chọn cách nói quá thẳng thắn “Khi đó với quan hệ của chúng ta, nói những chuyện này không thích hợp.”
“Vậy bây giờ thì sao?” Chu Uẩn bất ngờ ngước mắt, nhìn chằm chằm anh không chịu dời đi nửa phần “Bây giờ quan hệ tốt hơn trước kia sao? Chúng ta vẫn không có quan hệ gì không phải sao? Tại sao bây giờ lại chịu nói rồi? Anh chắc chắn lần này chịu nói cho tôi biết là không có tư tâm chứ?”
“Quả thực, hình tượng của tôi trong mắt em là vô thương bất gian*, đã vậy thì không cần che giấu nữa.” Khóe môi Văn Chú nhếch lên “Trước kia không muốn nói là muốn xem thử vị đại thiếu gia nhà họ Chu tiếng lành đồn xa này đến ngày sự việc bại lộ sẽ xử lý thế nào, giờ chịu nói, là vì quan hệ giữa tôi và em đã khác rồi.”
Vô thương bất gian*: không có thương nhân nào mà không gian xảo
Anh quá thẳng thắn, không hề có ý định che giấu dự tính từ đầu đến cuối của mình, công khai làm một trận lớn, dường như chính là ép cô trong thời gian ngắn nhất phải đưa ra một lựa chọn.
Chu Uẩn không muốn rơi vào thế yếu: “Quan hệ giữa chúng ta có thể có gì khác biệt chứ?”
“Với tôi thì khác.” Văn Chú bất ngờ nắm chặt cổ tay cô, lôi mạnh người đến trước mặt, gần đến mức nhìn rõ hình ảnh nhau trong đồng tử “Nếu ích kỷ tư lợi mà có thể có được em, tôi không ngại bộc lộ bản chất thương nhân đâu.”
Văn Chú dường như đã trải qua k*ch th*ch nào đó, lời nói ra, việc làm ra, dường như đều điên cuồng rồi.
Trước khi về Túc Nguyên, Chu Uẩn quả thực định mượn thế lực của anh để giải quyết việc của mình, giờ nhìn lại, lời khuyên của Bạch Đàm ở Vụ Sơn dường như đang từng chút một ứng nghiệm.
Đối tượng cô trêu chọc không phải là người để cô có thể dễ dàng rời đi.
Chu Uẩn hơi nghiêng mắt nhìn bàn tay đang siết trên cổ tay mình, gân xanh nổi rõ, dường như có thể dễ dàng bóp gãy cổ tay cô.
Cô muốn chạy trốn, nhưng cô có thể trốn được sao? Có thể coi những chuyện trong quá khứ chưa từng xảy ra, yên tâm thoải mái sống hết nửa đời còn lại sao?
Không, cô không thể! Chính vì không thể, nên khi nghe những lời tương đương với tỏ tình của Văn Chú, Chu Uẩn mới có thể giữ được bình tĩnh. Kết cục từng dự đoán ở Vụ Sơn giờ đây chẳng qua là được cụ thể hóa mà thôi.
Nên vui sao?
Có lẽ vậy.
Dù sao mục đích ban đầu cô về Túc Nguyên cũng đã đạt được. Biết rõ phía trước chẳng qua là một hình thức vực sâu khác, cô vẫn cắm đầu lao vào.
Bầu không khí trong phòng ngày càng áp lực, không ai chủ động phá vỡ sự im lặng, mặc cho sự ngượng ngùng nảy sinh, dù có thể nghe thấy tiếng thở của nhau, nhưng không ai chịu hạ thấp tư thái để tiếp tục chủ đề.
Chu Uẩn biết anh đang đợi cô mở lời, anh đã nói đủ rõ ràng, trong nhận thức của anh đây chính là đã mở cho cô một lối đi, và cô nên thuận theo đó mà tiếp nhận, lẽ ra cô phải là người phá vỡ sự im lặng khiến cả hai đều khó chịu này, từ chối hay chấp nhận, cô đều phải đưa ra một câu trả lời.
Chu Uẩn nhướng mí mắt đang hơi rũ xuống, hàng mi đen cong lên một độ cong, nhìn thẳng vào anh: “Tôi đã nói rồi, tôi muốn làm con cá trong sạch trong vũng nước đục, một mối quan hệ không rõ ràng, không minh bạch có thể người khác cần, nhưng tôi thì có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.”
Ngón trỏ thon dài của anh nhẹ nhàng vén một lọn tóc dài của cô ra sau tai, môi khẽ cong lên, chậm rãi đáp lại: “Vậy thì kết hôn.”
Đến lượt Chu Uẩn ngỡ ngàng, cố gắng hết sức kìm nén mọi biểu hiện cảm xúc lộ ra ngoài, nhưng vẫn bị một câu nói của anh dọa sợ thành công. Cô nghĩ, câu trả lời anh có thể đưa ra đa phần là thừa nhận hai người là bạn trai bạn gái, cũng coi như khoác lên người cô một lớp áo bảo vệ, nhưng anh lại đi nước cờ hiểm, một câu “vậy thì kết hôn”, vỏn vẹn bốn chữ, chấn động đến mức tim Chu Uẩn tê dại thắt lại, sắp không thở nổi.
Dù che giấu khá tốt, Văn Chú vẫn đọc được một tia ngỡ ngàng trên mặt cô, tuy cười nhưng giọng điệu lại lành lạnh: “Sao? Không đồng ý à?”
Chu Uẩn rũ mắt, lầm bầm: “Anh đây là thương lượng hay là ép hôn…”
Trong giọng điệu của anh mang theo chút chế giễu: “Không phải em nói không cần mối quan hệ không rõ ràng không minh bạch sao? Kết hôn là mối quan hệ được pháp luật bảo vệ, đủ chắc chắn chưa?”
Cô mỉa mai lại: “Thế vẫn có người ly hôn đấy thôi! Văn đại tổng tài, anh tự hỏi lòng mình xem, thái độ có phải quyết định tất cả không? Anh bàn chuyện làm ăn với bên A cũng giống như vừa rồi sao?”
Văn Chú cười nhạt: “Chưa kết hôn đã lôi chuyện ly hôn ra nói, cô Chu à, thái độ của em có phải cũng nên xem lại không?”
Từ trước đến nay chưa từng thấy màn cầu hôn nào lại diễn ra trong hoàn cảnh tối tăm, dưới sự uy h**p dụ dỗ, lại còn trong lúc bị chỉ trích thái độ cần phải kiểm điểm xem lại, rốt cuộc lại trở thành một màn ép cưới ồn ào như vậy.
Chu Uẩn theo bản năng siết chặt hai tay, lấy hơi từ đan điền hét lên: “Kết hôn với heo cũng không kết hôn với anh!”
“…” Văn Chú nhìn cô đầy u ám lạnh lẽo: “Em dám nói lại lần nữa xem?”
“Mười lần cũng thế!” Cô mạnh mẽ đẩy anh, thuận lợi thoát khỏi vòng tay anh, nhưng cũng gây họa.
Gần như cùng lúc cô đứng dậy, Văn Chú ngã về phía sau, đập mạnh vào chiếc bàn dài phía sau lưng, tiếng động trầm đục nghe không giống bị thương nhẹ.
Chu Uẩn sững sờ tại chỗ, cuống cuồng chạy tới đỡ anh dậy: “Anh sao rồi? Có bị thương không?”
Văn Chú bất ngờ nắm chặt cổ tay cô, đau đến mức cau mày: “Không cử động được nữa.”
Anh không phải người biết nói lời yếu đuối, nếu không phải đau đến mức không chịu nổi thì sao có thể để lộ mặt yếu đuối trước mặt cô? Chu Uẩn biết mình gây họa, bàn tay đỡ anh hơi run rẩy, không biết rốt cuộc nên làm thế nào mới có thể giảm bớt đau đớn cho anh, nhất thời rối loạn.
“Tôi gọi điện cho Tống Miện bảo anh ấy sắp xếp người tới.” Chu Uẩn định lấy điện thoại từ túi áo anh, nhưng bị anh giữ tay lại.
Bạn thấy sao?