🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 92: Trong mắt anh tôi và anh ấy là loại quan hệ đó sao?

Chu Uẩn thoáng chốc ngẩn ngơ, dưới ánh sáng lờ mờ, chỉ có thể nhìn rõ góc nghiêng khuôn mặt anh như được vẽ bằng bút chì, ngay cả phần xương hàm nhô ra cũng vừa vặn đến thế, trước đây chưa từng để ý, giờ nhìn lại mới biết cốt tướng quan trọng thế nào với một người.

Có lẽ nhận ra mình bị sắc đẹp làm mê muội, Chu Uẩn thầm mắng mình hai tiếng, khi nhìn lại anh, trong đáy mắt đã thêm vài phần dò xét: “Sao anh lại ở đây? Đã đến rồi còn để Tống Miện thay mặt làm gì?”

“Vừa rồi chẳng phải đã nói rồi sao?” Anh lười biếng đáp “Vụng trộm.”

Chu Uẩn có lý do chính đáng để nghi ngờ người này dùng cái cớ đó để lấp l**m, những lời lẽ đánh tráo khái niệm ngược lại được dùng rất điêu luyện. Cánh tay cô cong lại, một cú thúc khuỷu tay chuẩn xác vào người phía sau, lực trói buộc trên eo lập tức giảm đi, cô thuận lợi thoát khỏi vòng tay anh.

Văn Chú làm ra vẻ kinh hãi tột độ nhìn cô, giống hệt lúc mới gặp, cợt nhả chẳng có chút đứng đắn nào, ngón trỏ thon dài chỉ vào cô: “Tôi tin tưởng em như thế, vậy mà em lại đánh lén tôi sao?”

Chu Uẩn khoanh hai tay trước ngực, vai dựa vào cửa sổ đóng chặt phía sau, học theo ánh mắt không lạnh không nhạt trước kia của anh liếc nhìn: “Còn diễn à?”

Văn Chú khẽ nhướng mày, diễn đủ rồi tự nhiên biết điểm dừng, thấy cô có ý định tính sổ, anh thoải mái tự nhiên đi vào trong phòng hai bước, chọn một chiếc ghế đối diện với cô ngồi xuống, hai chân dài vắt chéo, im lặng nhìn chằm chằm cô.

Ý này là muốn Chu Uẩn có gì thì hỏi thẳng, còn việc anh có khai hết rõ ràng hay không thì tùy thuộc vào mức độ hợp tác và tâm trạng của anh.

Chu Uẩn quay đầu nhìn lại, cửa sổ cô đang dựa gần hành lang, nếu cứ đứng đây nói chuyện, bên ngoài có người đi qua dù không nghe rõ nội dung cũng biết trong phòng có người. Suy nghĩ một lát, Chu Uẩn cũng có lựa chọn giống anh, đi thêm hai bước vào trong. Điểm khác biệt duy nhất là cô không chọn ngồi xuống, dường như cho rằng đứng trước mặt Văn Chú nói chuyện sẽ có khí thế hơn, cũng có thể nhìn rõ đôi mắt thâm sâu của anh rốt cuộc pha trộn bao nhiêu phần thật giả.

Văn Chú hơi ngẩng đầu, thấy cô sa sầm mặt định cùng mình hỏi đáp một chọi một, bèn đưa tay đẩy cô sang bên cạnh một chút: “Che mất ánh sáng rồi, em định đóng phim ma à?”

Chu Uẩn loạng choạng sang bên cạnh hai bước, hít sâu một hơi rồi đi lại về trước mặt anh, tiếp tục sự nghiệp chắn sáng: “Nếu anh không nói thật, tôi không ngại diễn phim ma ngay tại đây đâu.”

“Chậc!” Đôi mắt khiêu khích của anh đánh giá cô từ đầu đến chân một lượt “Ở đây chỉ xuất hiện một loại ma thôi, ma nữ.”

“Sai rồi.” Chu Uẩn nhăn mũi “Còn một loại ma nữa.”

Văn Chú hơi nghiêng đầu, làm ra vẻ rửa tai lắng nghe.

“Ma háo sắc.” Cô không kiêu ngạo không tự ti mà giải thích “Chính là anh đấy.”

“Công kích cá nhân.” Văn Chú khẽ nhếch môi mỏng “Từng thấy con ma háo sắc nào đẹp trai thế này chưa?”

Chu Uẩn khoanh tay trước ngực cắt ngang cuộc đối thoại vô nghĩa hiện tại, trầm giọng nói vào vấn đề chính: “Nói đi, tại sao anh lại xuất hiện ở đây? Chuyện Tống Miện là thế nào?”

Văn Chú nhìn cô một cái, ánh mắt khẽ chuyển, rơi vào bóng người lướt qua ngoài cửa sổ, đợi người đi xa, mới hạ giọng giải thích lý do: “Tôi đến khách sạn trước em, nhưng trước đó đã xảy ra một chuyện khác, tôi luôn cảm thấy có gì đó không đúng, giống như có người cố ý dụ tôi đi nơi khác, để đảm bảo tôi nhất định sẽ không tham gia tiệc mừng công của nhà họ Chu.”

“Dụ đi?” Chu Uẩn nhớ lại Tống Miện nói Văn Chú có việc gấp tạm thời rời đi, không phải cô tự coi mình là quan trọng trong lòng anh, nhưng giây trước còn hỏi cô muốn ăn gì và hứa sẽ chuẩn bị, giây sau đã vì có việc gấp mà đi mất, rõ ràng “việc” đó rất gấp, gấp đến mức anh có thể bỏ lại tất cả mọi người và mọi việc.

Cô là người có suy nghĩ kín kẽ, một khi liên kết lại sẽ tạo ra một cơn bão não bộ, có thể nhanh chóng tìm ra điều cô muốn hoặc những chỗ cô cho là đáng ngờ.

Chu Uẩn mím môi: “Lúc đó Ôn Thanh Dữ gọi điện cho anh, tôi nghĩ chắc là liên quan đến Thẩm phu nhân nhỉ?”

“Ừ.” Văn Chú im lặng giây lát “Ung thư gan.”

Trong sự tĩnh lặng, trước mắt Chu Uẩn dần hiện lên hình ảnh Thẩm Trác Doanh khi đối mặt với phỏng vấn của truyền thông, dù đã trang điểm tinh tế vẫn có thể cảm nhận được một chút mệt mỏi, lúc đó cô còn tưởng mình nhìn nhầm, không ngờ khi ấy cơ thể bà đã phát ra tín hiệu không khỏe.

“Cho nên anh không ra mặt đính chính quan hệ với Ôn Thanh Dữ cũng là để không kích động mẹ anh phải không?”

Anh khẽ cười: “Sao em khẳng định không phải là thật?”

“Rất đơn giản, tuy con người anh trông chẳng ra sao, nhưng có một điểm…” Lời Bạch Đàm nói lúc đợi xe vẫn còn văng vẳng bên tai, quả thực khiến Chu Uẩn không bắt bẻ được lỗi nào, cũng bắt đầu đánh giá lại con người Văn Chú rốt cuộc như thế nào.

Anh khẽ nhướng mày, như muốn nói cứ nói hết đi.

“Đời sống riêng tư không loạn.” Chu Uẩn sợ anh đắc ý nên bổ sung thêm một câu “Các mặt khác đều không đạt.”

“Đều không đạt?” Văn Chú cười khẩy “Về mặt kỹ thuật thì tôi không phục đâu nhé.”

Chu Uẩn hơi ngẩn người, sau đó mới nhận ra “kỹ thuật” trong miệng anh ám chỉ điều gì, tai lập tức nóng lên, trừng mắt nhìn anh: “Nói chuyện chính đi, bớt lái sang chuyện khác!”

Anh hiếm khi không phản bác, ngoan ngoãn ngồi đó không nói một lời, ngoại trừ tư thế ngồi lười biếng thì các mặt khác trông khá giống học sinh ngồi trên ghế ngoan ngoãn nghe giảng trong trường học.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Thời lượng cuộc gọi cũng như thái độ của anh đối với cô ấy đều chỉ ra thân phận bạn bè bình thường, huống hồ tâm tư của Ôn tiểu thư đối với anh ai ai cũng biết, khổ sở đợi chờ anh lâu như vậy mà không thành, phía bà Thẩm đột nhiên buông lời đồng ý, rõ ràng là trưởng bối có ý tác hợp.” Chu Uẩn đi giày cao gót đứng mỏi chân, chỉ vào chỗ trống bên cạnh, ra hiệu cho Văn Chú qua đó ngồi.

Anh hiểu ý, nhưng cứ thích làm trái, hất cằm lên. Thế còn chưa hết, đầu ngón tay anh gõ nhẹ lên đầu gối phải, bắt chước dáng vẻ ra hiệu của cô ban nãy.

Ý anh là muốn cô qua ngồi lên đùi, thay vì làm khó nhau, Chu Uẩn tự mình đi thêm vài bước, định sang chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống.

Khi cô vừa đến gần anh, một lực cản xuất hiện trên cổ tay lôi mạnh cô về phía sau, Chu Uẩn trong nháy mắt bị thụp xuống, ngồi vững vàng trên đùi anh, nhìn rõ ai kia sau khi đạt được mục đích liền nhướng mày một cái.

Kinh nghiệm tình cảm của cô là một trang giấy trắng, ngoại trừ những rung động đầu đời dành cho Chu Vực năm xưa ra, thì không còn người khác giới thứ hai nào nữa. Sau khi lên đại học, bên cạnh không thiếu người theo đuổi, lúc theo đuổi cũng rất nhiệt tình, nhưng sau mỗi lần cô đáp lại lạnh nhạt thì không còn sau đó nữa. Đi làm, cùng công ty cùng bộ phận đều có người ái mộ mời đi ăn, lễ tết tặng chút quà nhỏ, cách thức thực tế hơn, nhưng kiên trì không quá một tháng mà mãi không thấy hồi đáp, đôi bên hiểu ý liền không theo đuổi nữa.

Hiện tại, quan hệ giữa cô và Văn Chú, những chuyện xảy ra giữa họ, có lẽ là chuyện có bước ngoặt lớn nhất đời cô. Dù là trước đây anh nói quan hệ tiền trao cháo múc, hay bây giờ là mối quan hệ không thể công khai, dường như chẳng có mối quan hệ nào là bình thường.

Hai người có mối quan hệ không bình thường lại đang làm chuyện thân mật nhất.

Chu Uẩn rất khó diễn tả cảm giác trong lòng lúc này, theo bản năng muốn đứng dậy kéo giãn khoảng cách với anh “Tôi ngồi bên kia là được.”

“Đừng động đậy.” Văn Chú tự nhiên vòng tay ôm eo cô, nửa khuôn mặt áp vào hõm cổ cô “Không định hỏi chuyện khác sao?”

Lại còn có người vội vàng muốn tiết lộ bí mật nữa ch

Chu Uẩn c*n m** d***, cô không có cách nào với người đang dán chặt vào mình, cánh tay động đậy một cái, anh lại càng siết chặt hơn, như bắt được tên trộm, chỉ sợ cô tìm cơ hội chạy mất.

“Tiệc mừng công tối nay là để chúc mừng Thịnh Hoằng và Thạc Đằng hợp tác, anh thấy thế nào?”

“Sao em không hỏi tại sao không nói cho em biết Thịnh Hoằng và Thạc Đằng sắp tới sẽ hợp tác?”

Về điểm này, lần đầu tiên nghe thấy Chu Uẩn quả thực đã ngẩn ra vài giây, nhưng cô thiên về khả năng Văn Chú cũng là người không biết chuyện, có những vấn đề cô đã tự có câu trả lời thì sẽ không chủ động nhắc lại nữa.

“Không phải anh nói có người cố ý dụ anh đi sao?” Chu Uẩn chậm rãi phân tích “Chu Bá Sầm đặc biệt mở tiệc mừng công biểu thị sắp tới hai nhà hợp tác, lúc đứng trên sân khấu tất cả mọi người đều cho rằng ông ta vui mừng thật sự, thực ra lúc đó ông ta cố ý đưa micro cho Tống Miện, mục đích là để Văn Chú anh cưỡi hổ khó xuống, đâm lao phải theo lao, may mà Tống Miện trả lời nước đôi, Chu Bá Sầm không làm gì được anh ta.”

Chu Uẩn nói xong nhìn anh một cái, thấy đôi mắt dài hẹp của anh hơi nheo lại, nhất thời chưa phản ứng kịp, nhìn thêm lần nữa, cuối cùng cũng nhớ ra một chuyện: “Anh đến trước tôi nên chắc chắn biết những chuyện sẽ xảy ra trên sân khấu, cho nên cho dù tôi không tìm anh, anh cũng sẽ sắp xếp Tống Miện đến đó?”

“Ừ.” Văn Chú hơi ngẩng đầu, đôi môi mỏng hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô “Nhìn thấy ai đó đứng ở tầng hai rơi lệ.”

Chu Uẩn cứng đờ người, bỗng nhiên chột dạ vô cớ: “Là mắt tôi bị bụi bay vào.”

Cô trả lời quá nhanh, giả tạo đến mức nhìn một cái là hiểu ngay, Văn Chú không vạch trần, hỏi sang chuyện khác: “Đã đưa cho nhân viên phục vụ cái gì?”

Chu Uẩn cứng đờ người mặc cho hơi ấm trên môi anh từng chút một rơi xuống cổ, giống như một ngọn lửa đi đến đâu thiêu đốt làn da khó chịu đến đó. Cô có thể không cần trả lời, dù sao với quan hệ hiện tại của họ, trả lời những điều này chẳng khác nào xác nhận điều gì đó, không trả lời thì kế hoạch cô dự tính sẽ không dễ dàng bị phát hiện.

Văn Chú đã đoán trước cô sẽ im lặng, chỉ cần cô không muốn trả lời hoặc cố ý giấu giếm đều sẽ chọn cách im lặng, để người hỏi biết khó mà lui, nhưng lúc này, cô càng như vậy, anh càng muốn tự tay vạch trần bí mật không thể nói đó, dù nội dung không phải điều anh muốn nghe.

Anh nhẹ nhàng v**t v* làn da mềm mại trên cổ tay cô, như đang đối đãi với một bảo vật cực kỳ trân quý, chỉ có Chu Uẩn biết rõ, anh đang đối đầu với cô, nhất định phải đợi câu trả lời của cô.

Họ cứ ở đây mãi cũng không phải cách, Chu Uẩn còn việc khác phải làm, thay vì lãng phí thời gian giằng co chi bằng nói rõ ràng: “Một chiếc vòng tay.”

Bàn tay đang dừng trên cổ tay cô đột nhiên siết chặt: “Chu Vực tặng sao?”

Chu Uẩn cảm nhận rõ ràng mạch đập ở cổ tay bị bóp mạnh, cảm giác hơi đau truyền đến, cô nhíu mày: “Lạ lắm sao? Anh ấy trước đây là anh trai tôi, anh trai tặng đồ cho em gái không được à?”

“Không được.”

Sự phủ quyết dứt khoát khiến vẻ mặt Chu Uẩn sững sờ.

Văn Chú kéo giãn khoảng cách với cô một chút, ánh mắt u tối càng thêm sâu thẳm, lời nói ra không biết là ghen tuông hay là bàn luận sự việc: “Giữa hai người là quan hệ anh em thuần túy sao?”

Chu Uẩn nghi ngờ đầu óc anh có vấn đề, cau mày: “Anh đang nói hươu nói vượn cái gì thế? Bất kể là thật lòng hay giả ý, thái độ của Chu Vực đối với tôi luôn là thái độ của anh trai đối với em gái, trong mắt anh tôi và anh ấy là loại quan hệ đó sao?”

Văn Chú không giải thích ngược lại cười khẩy đầy ẩn ý: “Em chắc chắn tâm tư của anh ta đối với em đơn thuần như vậy?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...