Chương 90: Tiền điện nước cũng do Văn tổng các anh lo liệu sao?
Tống Miện không định giấu giếm: “Cô Chu đoán không sai, người Văn tổng sắp xếp đã bị điều chuyển công tác sang thành phố lân cận rồi.”
Sự việc đến nước này, Chu Uẩn đại khái đoán được người và việc dây dưa phía sau vô cùng phức tạp. Thân phận của cô và Văn Chú đều đặc biệt, sau lưng Văn Chú chưa chắc đã không có người hận anh.
“Nếu anh ta là người của các anh, trước khi đi chẳng lẽ không thông báo cho các anh sao?”
“Có gọi điện thông báo, nói là lãnh đạo sắp xếp tạm thời cho anh ta cùng người trong cục qua đó xử lý công việc, sau khi xong việc thì để một mình anh ta ở lại đó, sau đó mới thông báo điều chuyển công tác.”
Chu Uẩn im lặng hồi lâu: “Văn tổng của các anh không nói gì sao?”
“Không nói gì cả.” Tống Miện khẽ ừ một tiếng “Cô Chu, cô cảm thấy ý của Văn tổng là gì?”
Chu Uẩn khá bất ngờ khi Tống Miện lại hỏi cô, dù sao với thân phận là trợ lý đắc lực nhất bên cạnh Văn Chú, theo lý mà nói đều là người khác chạy theo sau hỏi dò ý tứ của ông chủ anh ta, anh ta ngược lại biết cách đẩy bài toán khó cho cô, để về dễ đối mặt với Văn Chú hơn.
“Anh muốn tìm đáp án từ chỗ tôi để tiện sắp xếp công việc tiếp theo chứ gì?” Chu Uẩn nhìn thấu một hai phần qua vẻ mặt hơi lúng túng của anh ta “Có vài điểm nghi vấn.”
Tống Miện bày ra dáng vẻ rửa tai lắng nghe.
Chu Uẩn kinh ngạc liếc nhìn anh ta một cái, người này đúng là định moi chút gợi ý từ cô để tìm ra điểm đột phá cho những việc cần làm tiếp theo.
“Xác định xem anh ta có thực sự bị điều chuyển từ Túc Nguyên sang thành phố lân cận hay không, nếu có khó khăn tự nhiên sẽ nghĩ cách liên lạc với các anh, nhưng tôi nghe ý của anh thì trong điện thoại anh ta hình như không cầu xin các anh điều chuyển về lại Túc Nguyên, đây là điểm nghi vấn thứ nhất.”
“Tra thử dòng tiền ngân hàng gần đây của anh ta, đương nhiên tôi nghiêng về hướng họ hàng thân thích của anh ta hơn, dù sao nếu thực sự bị mua chuộc, chắc cũng không ngốc đến mức dùng thẻ ngân hàng của chính mình để nhận tiền.”
“Tiếp theo, nếu người này không phản bội các anh, những gì anh ta nói đều là sự thật, vậy thì chỉ có một khả năng, có người giăng bẫy dùng phương pháp loại trừ để tra ra xem người Văn Chú cài vào rốt cuộc là những ai.”
Tống Miện khẽ gật đầu: “Cô Chu nói có lý.”
“Văn tổng của các anh không giống người để lộ sơ hở cho người khác bắt thóp, người này chắc các anh đã nuôi khá lâu rồi, ‘quân cờ nổi’ chính là dùng để đẩy ra làm vật tế thần vào những lúc thế này, ‘quân cờ chìm’ thật sự e rằng vẫn nằm ở đó mà chưa ai phát hiện ra đâu nhỉ?”
Chu Uẩn giao thiệp với Văn Chú không phải lần đầu, người này làm việc kín kẽ không lọt một giọt nước, đã biết tin người mình sắp xếp bị phát hiện từ miệng Tống Miện mà vẫn có thể bình tĩnh đến mức không nói một lời, hoặc là đang nghĩ đối sách, hoặc là đang bày mưu tính kế, tất cả những gì đang diễn ra trước mắt có lẽ anh đã dự liệu từ trước.
Đối với Văn Chú, cô nghiêng về khả năng sau hơn.
“Cô Chu, tôi đưa cô về chỗ ở trước.” Tống Miện chuyển lời nguyên văn Văn Chú dặn dò “Ý của Văn tổng là sau này cô sẽ sống ở biệt thự Ngọc Long.”
Tống Miện vốn tưởng Chu Uẩn sẽ sa sầm mặt mày. Cô là người có cá tính, nghe Văn tổng sắp xếp biệt thự, đoán chừng sẽ cho rằng đây là hành vi bao nuôi, dù sao biệt thự Ngọc Long ở Túc Nguyên cũng không phải nơi có giá bình thường, người sống trong đó không giàu thì cũng sang.
Chu Uẩn vui vẻ chấp nhận, hơn nữa còn hỏi thăm cặn kẽ từng chi tiết nhỏ: “Tiền điện nước cũng do Văn tổng các anh lo liệu sao?”
Tống Miện bị hỏi khó, làm Tổng trợ lý bao nhiêu năm lần đầu tiên gặp phải câu hỏi kỳ quặc như vậy. Anh ta từng nghĩ cô sẽ thẳng thừng từ chối, thể hiện khí phách thanh cao, hoặc tệ nhất là ngầm chấp nhận sự sắp xếp chỗ ở, duy chỉ không ngờ cô lại hỏi câu này, lối suy nghĩ kể ra cũng quá khác người, khiến anh ta nhất thời không trả lời được.
Chu Uẩn đợi mãi không thấy anh ta phản hồi, đưa tay huơ huơ trước mặt anh ta, phản bác có lý lẽ: “Biệt thự Ngọc Long diện tích lớn như vậy, tiền điện nước một tháng không thể khinh thường, đúng như Tổng trợ lý Tống vừa nói, người sống ở đó không giàu thì cũng sang, người bình thường vào ở thì chi phí sinh hoạt hàng ngày khéo bằng cả tiền lương rồi.”
Tống Miện cười gượng gạo: “Tiền tiêu vặt Văn tổng đưa cô hàng tháng hoàn toàn đủ để sinh hoạt.”
“Chậc!” Chu Uẩn khoanh hai tay trước ngực liếc xéo anh ta “Văn tổng nói với anh là đưa tiền cho tôi tiêu à?”
“Cái này thì không có.”
“Vậy không phải là xong rồi sao, bây giờ tôi không một xu dính túi, Văn tổng các anh chưa đưa tiền cho tôi.” Chu Uẩn lịch sự xòe tay “Tổng trợ lý Tống nếu có mang theo tiền, hay là cho tôi mượn một ít trước, quay về tôi sẽ bảo Văn tổng trả lại cho anh.”
Lần đầu tiên thấy có người vay tiền đến tận đầu mình, mà đối tượng trả tiền lại không phải chính chủ mà là cấp trên của mình, Tống Miện phản ứng cũng khá nhanh: “Cô Chu, cô cứ yên tâm ở lại trước, chuyện chi phí tôi sẽ chuyển lời lại với Văn tổng.”
“Vậy thì thôi đi, người tôi có một cái tật xấu, tiền không nắm trong tay mình thì trong lòng không yên tâm.” Chu Uẩn ngắt lời anh ta định nói, “Biệt thự Ngọc Long hôm nay tôi không đến nữa, anh về nói với Văn tổng các anh xem tiền điện nước trả thế nào, làm rõ ràng hết rồi chuyển vào cũng chưa muộn.”
Cô nói với tốc độ rất nhanh, Tống Miện hoàn toàn không có cơ hội và khe hở để chen vào, rõ ràng anh ta là trợ lý bận tối mắt tối mũi như con quay, lúc này lại cảm thấy cô mới là người đang vội vã rời đi để đến chặng tiếp theo.
“Chu…”
Tống Miện vừa mới thốt ra một chữ, Chu Uẩn đã để lại cho anh ta một bóng lưng tiêu sái, một chút cơ hội cũng không chừa lại, cứ thế tự mình bỏ đi.
Đợi người đi xa, Tống Miện móc chiếc điện thoại khác trong túi ra áp lên tai, nói khẽ: “Văn tổng, ý của cô Chu anh nghe thấy rồi đó, có cần tôi sắp xếp chỗ ở mới không?”
“Cô ấy chính là từ chối đấy.” Văn Chú nhìn những bóng người mặc áo blouse trắng đang chạy đôn chạy đáo bận rộn phía trước, ngón tay cái đặt bên cạnh viền điện thoại từ từ siết chặt “Chuyện chỗ ở tạm thời không vội, quay về tôi sẽ xử lý, bảo người của chúng ta gần đây kín tiếng một chút.”
“Vâng, tôi sẽ sắp xếp ngay.”
Chu Uẩn không hề biết những chuyện xảy ra sau lưng, cầm chiếc điện thoại Văn Chú tặng, do dự một lát rồi vẫn nhét trở lại túi áo, trước mắt có việc quan trọng hơn cần làm, vẫn chưa đến lúc mở điện thoại.
Nếu nhớ không nhầm, tối nay chính là tiệc ăn mừng của Thạc Đằng, theo lý mà nói Văn Chú chắc chắn biết, nhà họ Chu nhất định sẽ gửi thiệp mời đến Thịnh Hoằng, còn việc Văn Chú có đi hay không lại là chuyện khác.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Việc cô muốn làm bây giờ là khiến Văn Chú đi, với tính cách của anh, muốn anh tham gia tiệc ăn mừng của Thạc Đằng, tất nhiên phải có lý do đầy đủ, mà lý do này vừa phải có sức thuyết phục vừa không khiến anh nghi ngờ, đối với Chu Uẩn quả thực là một việc khó, còn khó hơn việc cô đối phó với những chuyện dơ bẩn trong quá khứ.
Biệt thự Ngọc Long cô cố ý nói không đến ở, điện thoại cố ý không mở máy, đánh cược một ván xem Văn Chú có gọi điện tìm cô hay không, chỉ cần anh gọi cuộc điện thoại này, chuyện tiệc ăn mừng coi như xong.
Chu Uẩn nhìn quanh bốn phía, Hội quán trải nghiệm ngôi sao nằm trong nội thành, có rất nhiều cơ sở kinh doanh, cô tìm một quán mì đi vào. Trong quán có người nói chuyện, dù có gọi điện thoại cũng không sợ bị người khác nghe thấy.
Quyết định xong, Chu Uẩn đi thẳng vào quán mì.
Nội thất trong quán rất đơn giản, tường gạch men trắng, trên tường dán thực đơn nền đỏ chữ trắng, kèm theo hình ảnh tương ứng, chiếm trọn một bức tường. Sát cửa sổ là bàn dài, sát tường là bàn vuông, lúc này trong quán có vài bàn khách.
Chu Uẩn gọi một bát mì gà xé, lấy số rồi tìm một bàn vuông trong góc khuất nhất ngồi xuống. Vị trí cô ngồi ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy đồng hồ treo tường, đợi năm phút cô mới lấy điện thoại trong túi ra mở máy, điện thoại tạm thời không có động tĩnh gì.
Đúng lúc nhân viên bưng khay đến đưa đồ ăn, Chu Uẩn đặt thẻ số vào phía sát tường, cảm ơn nhân viên một tiếng rồi cầm đũa bắt đầu ăn.
Có lẽ do tiêu hao quá nhiều thể lực, bát mì gà xé này ăn ngon đến mức sinh ra ảo giác là mỹ vị có một không hai, cuối cùng khi bát mì sắp cạn đáy, chiếc điện thoại im lìm hồi lâu cũng vang lên tiếng chuông lanh lảnh.
Chu Uẩn liếc nhìn màn hình, không có tên, một dãy số lạ. Cô biết chỉ có thể là Văn Chú, đặt đũa xuống, rút khăn giấy lau miệng, thuận tay nghe máy.
“Không vừa ý chỗ ở sao?”
Cách nói chuyện đi thẳng vào vấn đề rất “Văn Chú”.
Chu Uẩn vừa lau miệng vừa giải thích: “Tổng trợ lý Tống không chuyển lời nhu cầu của tôi sao?”
Anh liếc nhìn cánh cửa hai cánh đang đóng chặt, giọng trầm xuống: “Nói thật đi.”
Đây là đưa bậc thang cho cô leo xuống, xem cô có chịu bước xuống hay không.
Chu Uẩn đương nhiên vui vẻ: “Tôi muốn tự mở công ty làm bà chủ, cần xây dựng các mối quan hệ, bên phía Văn tổng nếu có tiệc rượu thương mại hay buổi đấu giá nào, có thể đưa tôi theo được không?”
“Đưa em theo?” Người đầu dây bên kia nghe vậy cười khẩy: “Với tư cách gì?”
Chu Uẩn vứt tờ khăn giấy trong tay đi, nhìn nó rơi chính xác vào thùng rác, nhếch môi: “Tôi thấy bên cạnh Văn tổng chỉ có mỗi Tổng trợ lý Tống là thư ký nam thì đơn điệu quá, còn thiếu một nữ thư ký thông minh xinh đẹp.”
Văn Chú giả vờ không hiểu nữa thì mất vui, lơ đãng đưa ra đáp án cô muốn: “Nhà họ Chu tối nay có tiệc ăn mừng, Tống Miện sẽ thay mặt tôi tham dự.”
Cô cười cười, loáng thoáng nghe thấy có người nói một câu “kết thúc rồi”, đang định hỏi anh ở đâu.
“Tôi bên này còn có việc.” Anh dứt khoát cúp máy.
Tiếng tút tút đột ngột vang lên trong điện thoại giống như cảm xúc hơi ngỡ ngàng của cô lúc này, đến nhanh đi cũng nhanh. Nghĩ lại thì Tống Miện không lừa cô, Văn Chú quả thực có việc phải xử lý.
Chu Uẩn đặt điện thoại lại lên bàn, chuyên tâm ăn hết bát mì. Không lâu sau, điện thoại lại vang lên lần nữa, cô thuận tay bắt máy.
“Cô Chu, trang phục cho tiệc ăn mừng tối nay có cần tôi sắp xếp thay không?”
“Không cần đâu, tôi chỉ đi theo thôi, không cần thiết phải mặc quá cầu kỳ.” Chu Uẩn nhìn đồng hồ treo tường cách đó không xa “Tổng trợ lý Tống, bốn mươi phút sau đến đón tôi được không? Tôi gửi địa chỉ cho anh.”
“Cái này là đương nhiên.”
Tiệc ăn mừng nhà họ Chu, dựa vào thân phận của Chu Uẩn nếu đến đó chắc chắn sẽ gây chấn động. Tống Miện không biết trong hồ lô của cô bán thuốc gì, có những lời không cần nói rõ cũng đoán được Chu Uẩn lần này đến tiệc ăn mừng, chắc chắn là có mục đích. Ý của Văn tổng là mặc kệ cô phát huy, bảo anh ta tùy cơ ứng biến.
Tống Miện đến đón Chu Uẩn là chuyện của một tiếng sau, trên đường hơi kẹt xe nên muộn hơn giờ hẹn mười mấy phút. Chỗ Chu Uẩn ở vẫn là khu chung cư của bạn thân cô, hai bóng người đứng dưới mái hiên nhà xe bên ngoài khu chung cư đợi anh ta tới.
Bạch Đàm khẽ nhắc: “Xe đến rồi.”
Chu Uẩn nhìn chiếc xe đang từ từ chạy tới, nhẹ nhàng dặn dò: “Chuyện ở Hội quán trải nghiệm ngôi sao hôm nay lát về tớ tính sổ với cậu sau.”
“Ơ, chuyện này sao trách tớ được, khí trường của vị kia mạnh thế nào cậu còn không biết sao?” Bạch Đàm vẻ mặt vẫn còn sợ hãi “Tớ còn vì cậu mà gắng gượng chống đỡ năm phút đấy, tình bạn kiên cố biết bao.”
Chu Uẩn liếc xéo cô ấy: “Để Văn Chú nói cậu bị bắt vào đồn cảnh sát, ý tưởng của cậu còn có thể tệ hơn chút nữa không?”
Bạch Đàm chột dạ cười hì hì: “Tớ đây không phải sợ cậu trách tớ không kiên trì đi cùng cậu đến cuối cùng sao…”
Chu Uẩn giơ tay gõ nhẹ vào đầu Bạch Đàm: “Cậu về trước đi.”
Trước khi đi Bạch Đàm nhìn chiếc xe đang chạy tới, nháy mắt ra hiệu với Chu Uẩn một hồi, giơ hai ngón tay cái lên không tiếc lời khen ngợi, khẩu hình nói: Rất đẹp!
Chu Uẩn cúi đầu nhìn chiếc váy dài trên người, tủ quần áo của Bạch Đàm đúng là có rất nhiều váy dạ hội, tùy tiện lấy một bộ cũng là kiểu dáng không tồi, có liên quan rất lớn đến việc bản thân cô ấy thường xuyên tham dự những dịp như thế này, may mà cân nặng hai người ngang ngửa nhau, nếu không cô chưa chắc đã mặc vừa.
Khi xe ngày càng đến gần, cuối cùng Tống Miện cũng nhìn rõ bộ đồ Chu Uẩn mặc, một chiếc váy dài cúp ngực màu vàng kim, bên trên còn thêu những hình thêu cầu kỳ, mặc vào không chỉ tôn lên vóc dáng cao ráo mà cả người trông như một đóa hoa hồng vàng chớm nở.
Tống Miện chủ động xuống xe qua mở cửa: “Ngại quá cô Chu, để cô đợi lâu rồi.”
“Không sao, tiệc ăn mừng không đến muộn là được.”
Chu Uẩn lên xe, lấy gương từ trong túi xách ra soi phần da thịt lộ ra bên ngoài, xác định đã che các dấu hôn được bảy tám phần, cô thở phào nhẹ nhõm, thảo nào lúc đó Bạch Đàm như dâng bảo vật lấy kem che khuyết điểm ra chuộc tội, còn tuyên bố đây là thần khí. Có những chỗ Chu Uẩn không nhìn tới được, Bạch Đàm liền giúp bôi che khuyết điểm, nhưng cũng trở thành khởi đầu cho sự trêu chọc của cô ấy.
Những câu hỏi liên quan đến Văn Chú cứ thế ném tới tấp vào mặt, câu hỏi rất dồn dập, đầu óc Chu Uẩn choáng váng, trả lời đến sau cùng thậm chí không biết mình đang trả lời cái gì.
“Cô Chu, lát nữa nếu có ai hỏi về cô, tôi sẽ nói cô là thư ký mới tuyển gần đây.”
“Không cần.” Chu Uẩn cất gương vào túi “Tôi muốn đến kết giao quan hệ, nếu dùng danh hiệu thư ký của Thịnh Hoằng để diễu võ dương oai, những người đến đưa danh thiếp cũng đa phần là muốn bắc cầu qua Thịnh Hoằng, không phù hợp với kết quả tôi mong muốn.”
Cô đã khăng khăng như vậy Tống Miện không tiện nói nhiều, gửi một tin nhắn cho Văn Chú báo cáo tình hình.
Chu Uẩn ngồi ở ghế sau, nhìn người ngồi ghế phụ cúi đầu là biết đang bận gì, tranh thủ lúc chưa đến khách sạn nói rõ ràng trước: “Tổng trợ lý Tống, đợi đến khách sạn, chúng ta tách ra đi nhé, dù sao đến lúc đó anh vừa xuất hiện chắc chắn sẽ có không ít người vây tới, tôi và anh tách ra là ổn thỏa nhất.”
“Được.” Tống Miện không quên lời Văn Chú dặn dò “Có điều sau khi kết thúc cô Chu nhớ liên lạc với tôi, Văn tổng dặn dò, tôi phải đưa cô về nhà bình an.”
“Chốt!!.”
Chiếc xe hòa vào dòng xe cộ tấp nập, đèn đường trong thành phố đã sáng lên. Chu Uẩn nhìn ánh đèn neon lướt qua ngoài cửa sổ, kéo theo những vệt sáng dài, giống như cầu vồng sau mưa, màu sắc không đồng nhất.
Khách sạn tổ chức tiệc ăn mừng của nhà họ Chu cũng thật khéo, chính là khách sạn mà Chu Uẩn từng tổ chức họp báo, cũng không biết là cố ý hay vô tình.
Cô đang mải suy nghĩ, Tống Miện gọi mấy tiếng cô mới phản ứng lại, xe đã vào bãi đậu xe ngoài trời của khách sạn.
Qua cửa kính xe, đập vào mắt là dòng người nườm nượp, còn người nhà họ Chu đang đứng ở đại sảnh khách sạn, đưa tay chào đón từng vị khách đến tham dự.
Chu Uẩn phát hiện ra bóng dáng quen thuộc đó trong từng tốp người bước vào khách sạn. Chu Vực mặc một bộ âu phục màu trắng, đứng bên cạnh vợ chồng Chu Bá Sầm, chào hỏi từng vị khách đến, khuôn mặt tuấn tú vẫn như xưa, mang theo vài phần ý cười lịch sự.
“ ‘Đúng mực’ luôn là lớp vỏ bọc bên ngoài của anh ta, khiến người ta không bắt bẻ được lỗi sai nào.
Theo thỏa thuận trước đó, Tống Miện xuống xe trước thu hút không ít ánh mắt, thân phận của anh ta đối với tất cả mọi người có mặt ở đây đều vô cùng quý giá, anh ta vừa xuất hiện, người từ bốn phương tám hướng lục tục di chuyển dần về phía anh ta.
Chu Uẩn đợi Tống Miện thu hút sự chú ý của mọi người tương đối rồi, mới chậm rãi từ trên xe bước xuống, nhân lúc đám đông đang bận rộn nịnh nọt, trà trộn vào dòng người bước vào khách sạn.
Chu Bá Sầm gọi một tiếng: “A Vực?”
Chu Vực thu lại tầm mắt: “Dạ?”
“Tổng trợ lý Tống đến rồi.” Chu Bá Sầm ghé lại gần nhỏ giọng nhắc nhở “Quay cuồng hai ngày liền mệt mỏi là bình thường, tối nay kết thúc tiệc ăn mừng, con nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Chu Vực lơ đễnh gật đầu, nhìn lại dây thường xuân treo rủ phía xa, cành lá đung đưa giống như vừa trải qua một cuộc va chạm, như sự khác thường gây ra bởi ai đó vô tình lướt qua.
Bạn thấy sao?