Chương 89: Trên mặt em dính bẩn, tôi lau sạch cho em rồi
Nửa chặng sau, Chu Uẩn gần như không phân biệt được đâu là nước rơi xuống từ vòi hoa sen, đâu là mồ hôi, thậm chí không biết trời bên ngoài rốt cuộc là sáng hay tối. Khi tỉnh lại, cô mới phát hiện mình không còn ở trong phòng bao ban nãy nữa mà đã được chuyển sang một căn phòng thoải mái hơn.
Cô thử ngồi dậy, toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, tay vừa dùng chút sức đã mềm nhũn, khuỷu tay trượt đi, ngã phịch trở lại giường một cách thảm hại.
Làn da lộ ra ngoài không có chỗ nào lành lặn, những dấu hôn đậm nhạt khác nhau chiếm cứ cơ thể cô, trên người cô không còn là chiếc khăn tắm dễ dàng giật ra nữa mà là một chiếc váy ngủ hai dây màu đen.
Cửa lùa mở ra một khe nhỏ, lờ mờ có thể nghe thấy tiếng trao đổi khe khẽ bên ngoài. Chu Uẩn tĩnh tâm lắng nghe mới phát hiện là giọng của Văn Chú, hơn nữa anh không nói tiếng Trung, trôi chảy cứ như người bản địa.
Cô rất mệt, mệt đến mức dù đã tỉnh vẫn buồn ngủ. Có lẽ do cùng Bạch Đàm quậy tưng bừng ở quán karaoke cả đêm lại còn bị Văn Chú giày vò hồi lâu, mọi sức lực đều bị rút cạn khỏi cơ thể, giống như một cái vỏ rỗng, động ngón tay thôi cũng thấy mệt.
Tiếng trao đổi bên ngoài dần biến mất, tiếng bước chân nhẹ nhàng từ từ tiến lại gần chỗ cô, có lẽ là Văn Chú đã vào.
Tai Chu Uẩn tự nhiên nóng lên, những lời nói lúc đ*ng t*nh vẫn còn văng vẳng bên tai, chỉ cần nghĩ đến thôi vành tai cũng nóng bừng, nói gì đến chuyện bốn mắt nhìn nhau sẽ ngượng ngùng đến mức nào, dứt khoát nhắm mắt giả vờ chưa tỉnh.
Cô cảm nhận rõ ràng phía sau có vật nặng đè lên làm nệm lún xuống, mùi hương gỗ sam lạnh dần tràn vào khoang mũi, hơi thở ấm nóng phả vào sau gáy, những nụ hôn dày đặc rơi xuống từng điểm khác nhau sau gáy như đang đóng dấu lên người cô.
Cảm giác ngứa ngáy đó rất khó diễn tả, giống như có người dùng một chiếc lông vũ cực mảnh không ngừng quét qua sau lưng bạn, mà bạn lại không bắt được chiếc lông vũ đang làm loạn đó.
Những nụ hôn rơi trên người dần mạnh hơn vài phần, anh không còn thỏa mãn với phạm vi nhỏ sau gáy, đầu ngón tay nóng hổi thuận lợi tìm được lối vào, men theo vạt váy lưu luyến trên vòng eo thon thả của cô, đột ngột siết chặt, cưỡng ép kéo cô vào lòng. Sự chiếm hữu thầm lặng khiến Chu Uẩn không thể giả vờ tiếp được nữa.
“Anh làm gì vậy?” Giọng cô mang theo âm mũi khi mới ngủ dậy và cả sự bối rối sau khi bị anh trêu chọc một hồi.
“Sao không giả vờ nữa?” Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, tiếng cười trầm thấp như ẩn chứa mồi câu quyến rũ “Đồ lừa đảo nhỏ.”
Chu Uẩn rất ngạc nhiên: “Sao anh biết?”
Văn Chú cũng rất hào phóng, cằm vùi trong hõm cổ cô khẽ động đậy: “Lần sau giả vờ ngủ lông mi đừng có run.”
Cô nhất thời nghẹn lời, động đậy cổ muốn trốn khỏi đám râu lởm chởm đang chọc vào người mình: “Mấy giờ rồi?”
“Bốn giờ chiều.” Anh nói.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
“Cái gì?!” Chu Uẩn nghiêm túc nghi ngờ có phải mình nghe nhầm hay không, rốt cuộc cô đã ngủ bao lâu rồi?
“Kích động cái gì? Em ngủ cũng khá lâu đấy.” Văn Chú véo nhẹ cái bụng phẳng lì của cô “Đói chưa?”
Anh không nhắc thì thôi, nhắc đến một cái Chu Uẩn tự nhiên thấy đói, cô mệt thế này quy cho cùng vẫn là tại Văn Chú, bèn nảy sinh thói ngang ngược cậy thế sai bảo người khác: “Đói, anh chuẩn bị tiệc lớn đi.”
Văn Chú hôn nhẹ lên d** tai ửng hồng của cô, thì thầm: “Muốn ăn gì?”
Chu Uẩn hiếm khi dám làm khó ngay trước mặt anh: “Tôi mệt thành thế này rồi anh còn bắt tôi động não nghĩ xem ăn gì sao?”
Hơi thở bên hõm cổ bỗng trầm xuống, anh thấp giọng dỗ dành: “Được, em ngủ thêm lát đi, tôi sắp xếp.”
Chu Uẩn vội vàng nắm lấy tay áo sơ mi đen của anh trước khi anh rời giường, c*n m** d***, vẫn không nhịn được mà hỏi: “Vừa rồi anh đang xử lý chuyện dì út của tôi sao?”
Văn Chú liếc nhìn những ngón tay đang nắm lấy tay áo, trở tay nắm trọn lấy tay cô vào lòng bàn tay “Tro cốt dì út của em và đứa bé, đang trên đường về.”
Anh biết cô nôn nóng muốn biết kết quả, không cần nói nhiều, mấy chữ cuối cùng đủ để cô yên tâm. Đôi mắt đang cụp xuống của Chu Uẩn từ từ ngước lên, nhìn rõ người đàn ông trước mặt, như muốn ghi nhớ người đàn ông cô thân mật đầu tiên này, dung mạo của anh, tất cả mọi thứ của anh.
Chu Uẩn biết rõ chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch, nhưng vẫn buột miệng nói một tiếng cảm ơn, dường như làm vậy, cô không phải đang bán đứng bản thân, chỉ là tìm một người bạn giúp xử lý chuyện vặt, một ảo ảnh tự lừa mình dối người.
“Cảm ơn à?” Giọng điệu Văn Chú thong thả, ngón tay thon dài vén một lọn tóc dài của cô lên nhẹ nhàng vân vê “Nhìn rõ sự thật đi, em đã là người phụ nữ của tôi, dù là đối ngoại hay đối nội, Chu Uẩn em đều là của tôi.”
Những lời nói mang tính áp đặt nghe nhiều cũng thấy bình thường, chỉ là Chu Uẩn đang trong giai đoạn nhạy cảm, có một vài lời nói mang lại hiệu quả thì ít mà tác dụng phụ thì nhiều, ví dụ như lúc này.
Đôi mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại, nghiêm túc so đo với anh: “Anh đừng tưởng phát sinh quan hệ thì tôi là vật sở hữu của anh, tôi vẫn là tôi, công việc hay tương lai thế nào tôi sẽ tự mình quyết định, không bị bất kỳ ai chi phối.”
Ngón tay đang vân vê tóc cô của Văn Chú bỗng siết chặt, giọng nói lơ đãng: “Tôi có từng nói với em đừng nói chuyện quá chắc chắn chưa?”
Ánh mắt anh như con rắn độc, rõ ràng trên người cô đang đắp chăn mỏng, nhưng lại cảm thấy như bị anh nhìn thấu sạch sành sanh, sự dò xét không chút che đậy, giống như cô là một món đồ nào đó anh vừa mua về.
Chu Uẩn không thích, quay đầu nhìn sang chỗ khác.
Như không hài lòng với hành vi giận dỗi mặt lạnh của cô, Văn Chú giật nhẹ lọn tóc đang quấn quanh ngón tay, không nhẹ không nặng, buộc cô chỉ có thể quay đầu lại nhìn anh “Làm em đau à?”
Chu Uẩn có lý do để nghi ngờ anh cố ý, lực tay nhẹ hay nặng chính anh rõ nhất, chỉ là lần này cô không nhịn nữa, trải qua một loạt chuyện, cảm xúc trồi sụt thất thường khiến vành mắt cô hơi đỏ: “Biết rõ còn hỏi!”
Cô dùng sức gạt tay anh ra, mặc kệ cơ thể có khó chịu hay không, ý chí bùng nổ ngay lúc này, cánh tay bủn rủn cố chống cơ thể bướng bỉnh dậy, không nói hai lời hất chăn định bỏ đi.
Khi ngón tay lạnh lẽo sắp chạm vào cửa, thì một lực mạnh bất ngờ xuất hiện trên cổ tay kéo ngược cô trở lại. Chu Uẩn biết là do ai làm, lúc này cảm xúc đang dâng trào không muốn để ý tới, anh cúi đầu muốn nói chuyện với cô, cô liền quay đầu nhìn về hướng ngược lại, giống như một đứa trẻ đang dỗi hờn.
Văn Chú đã quen với vẻ lạnh lùng của cô, lần đầu tiên thấy cô lộ ra dáng vẻ yếu đuối giận dỗi như vậy, anh đưa tay nhẹ nhàng giữ lấy chiếc cổ thon dài của cô, ngăn cô ngọ nguậy lung tung, cúi người nhìn thẳng kiên nhẫn dỗ dành: “Giận thật rồi à?”
Cô cụp mắt, rõ ràng là từ chối giao tiếp.
Văn Chú sống đến từng này tuổi, mọi sự phá lệ đều vì cô, ví dụ như lúc này, chuyện dỗ dành người khác vốn là sở trường của Trì Học Nhiên, lúc này chuyện rơi xuống đầu anh, những từ ngữ Trì Học Nhiên thuận miệng nói ra đến lượt anh lại không sao nói nổi, vụng về giải thích: “Đừng giận nữa được không?”
Thật ra Chu Uẩn cũng không giận đến thế, cô từ nhỏ đến lớn đều rất dễ dỗ. Sau khi vào nhà họ Chu, biết thân phận ăn nhờ ở đậu phải giữ quy củ, khi ra xã hội biết đạo lý nơi công sở một nụ cười xóa tan ân oán, rèn luyện được thói quen chuyện gì cũng không để trong lòng, lâu dần con người cũng trở nên lạnh nhạt hơn.
Đối với cô, có thể nhân cơ hội này làm Văn Chú khó chịu một chút cũng tốt, có chút xu hướng được đằng chân lân đằng đầu, giọng điệu châm chọc nói: “Không giận, đâu dám giận Văn tổng.”
Dù Văn Chú có không hiểu phụ nữ đến đâu, nghe giọng điệu của cô cũng nhận ra vài phần không đúng, may mà trong phòng không có người ngoài, anh xắn tay áo lên để lộ cánh tay hơi trắng đưa đến trước mặt cô.
Chu Uẩn sững sờ: “Làm gì thế?”
Anh khẽ nhướng mày, như thể đang nói cái này còn không hiểu sao?
Chu Uẩn tức cười: “Cách xin lỗi của anh không phải là muốn tôi cắn một miếng coi như xong chứ?”
“Em muốn thế nào?” Văn Chú hạ tay xuống “Em chọn một chỗ đi.”
Vốn dĩ cô chỉ là làm bộ làm tịch, thấy anh nghiêm túc định dùng cách này để xin lỗi, Chu Uẩn thực sự không nhịn được, bật cười “phụt” một tiếng: “Anh tưởng anh là Đường Tăng à? Cắn một miếng có thể thành tiên sao?”
Văn Chú thấy cô cười, hất cằm ra hiệu cho cô nhìn về phía chiếc bàn dài sát cửa sổ phía sau: “Điện thoại mới chuẩn bị cho em.”
Phản ứng đầu tiên của Chu Uẩn là chuyện anh cài định vị vào điện thoại trước đó, vì chuyện này mà cô còn tìm đến một khu nhà trọ cải tạo nằm sâu trong ngõ nhỏ, mục đích là hy vọng tín hiệu kém có thể tạm thời thoát khỏi sự theo dõi của anh trong chốc lát, giờ lại được tặng điện thoại, cô đứng yên tại chỗ không động đậy.
Tay phải của Văn Chú như được cài đặt khả năng tự chủ, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô dẫn người về phía chiếc bàn dài “Xem thử có thích không.”
Chu Uẩn bị động đi theo anh về phía trước. Trên bàn dài, hộp điện thoại màu trắng chưa bóc tem đang chờ người mở. Cô cắn môi, xoay mắt nhìn anh, hỏi rất thẳng thắn: “Có giám sát tôi không?”
Đáy mắt đang vương ý cười của Văn Chú lập tức lạnh xuống, nhưng giọng điệu vẫn trong phạm vi bình thường: “Không có.”
Chu Uẩn có thể cảm nhận được thái độ đột nhiên lạnh nhạt của anh, cân nhắc một chút rồi chậm rãi nói: “Vì có tiền lệ trước đó nên tôi suy nghĩ nhiều cũng là điều khó tránh khỏi, anh có thể đặt mình vào vị trí của tôi suy nghĩ một chút được không?”
Cô đã nói đến thế Văn Chú tự nhiên không thể giận, chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, chỉ là ban đầu nghĩ cô nhận được điện thoại mới chắc sẽ vui vẻ, không ngờ phản ứng đầu tiên là nghi ngờ anh có cài định vị trong đó hay không.
Anh nhét hộp điện thoại vào tay cô: “Không phải bảo đói sao?”
Đổi chủ đề đối với họ đều là chuyện tốt, một người tránh được sự lúng túng, một người tránh được cơn giận, điều tiết không khí là việc cần thiết.
“Lát nữa có người mang quần áo đến cho em.” Văn Chú giao đồ cho cô xong liền lướt qua vai cô rời đi dứt khoát.
Chu Uẩn nghĩ: Xong rồi, lại đắc tội anh rồi, không biết sẽ trả thù thế nào đây.
Suy nghĩ còn chưa tan hết, má Chu Uẩn đột nhiên đau nhói, người nào đó vừa đi bỗng quay lại như thể tức tối vì những lời cô vừa nói, có thù báo ngay tại chỗ, nhéo má cô một cái.
“Trên mặt em dính bẩn, tôi lau sạch cho em rồi.”
Dứt lời, người nọ tiêu sái rời đi, để lại Chu Uẩn ôm hộp điện thoại hóa đá tại chỗ. Trước đây sao không phát hiện anh còn có mặt trẻ con thế này nhỉ? Đâu giống cái tác phong doanh nhân mưu mô trục lợi, bày mưu tính kế trước kia?
Cửa lùa từ từ đóng lại, Chu Uẩn lại cảm thấy món đồ trong lòng có hơi ấm, nóng đến mức tim đập khó chịu, cúi đầu nhìn một cái, khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhỏ, vô tình ngước mắt, bốn mắt nhìn nhau với chính mình phản chiếu trên cánh cửa kính tủ quần áo, nhìn thấy rõ ràng biểu cảm vốn không nên xuất hiện đang lặng lẽ treo trên mặt.
Cô đột ngột mím chặt môi, ném điện thoại lên giường, đi thẳng đến tủ quần áo lấy quần áo đã chuẩn bị sẵn cho mình, mặt không cảm xúc đi vào nhà vệ sinh sửa soạn.
Khi đi ra đã là chuyện của nửa tiếng sau. Chu Uẩn không thấy bóng dáng Văn Chú, ngược lại gặp Tống Miện, người có thân phận Tổng trợ lý thì điện thoại công việc luôn không dứt.
Chu Uẩn đứng sau lưng anh ta đợi khoảng mười phút, cuộc điện thoại kia cuối cùng cũng cúp: “Tổng trợ lý Tống.”
Tiếng nói bất ngờ xuất hiện sau lưng rốt cuộc vẫn làm Tống Miện giật mình, anh ta đã biết tin Chu Uẩn bình an vô sự, tự nhiên cũng biết quan hệ giữa người trước mặt và Văn tổng hiện nay, thái độ ít nhiều có vài phần thay đổi, cung kính hơn: “Cô Chu, xe đã chuẩn bị xong, Văn tổng có việc gấp đột xuất, dặn tôi đưa cô về.”
Chu Uẩn quả thực hơi mệt, lần này không từ chối sự sắp xếp của Văn Chú, gật đầu với Tống Miện ra hiệu anh ta dẫn đường.
Hai người một trước một sau bước đi, quá mức im lặng. Chu Uẩn buột miệng nói: “Vừa rồi vô tình nghe Tổng trợ lý Tống nói làm theo quy định của đồn cảnh sát, là có chuyện gì xảy ra sao?”
Bước chân Tống Miện hơi khựng lại, do dự một lát rồi chậm rãi nói: “Vừa nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát, Khương Thiên Doanh phát bệnh cấp tính, đã qua đời lúc hai giờ đêm qua sau khi cấp cứu không hiệu quả.”
Nghe lại cái tên Khương Thiên Doanh, Chu Uẩn hơi hoảng hốt, nhưng qua cơn hoảng hốt, vô cớ sinh ra một tia ớn lạnh, kết cục của người như Khương Thiên Doanh dường như không nên như vậy.
“Qua đời lúc hai giờ đêm tại sao bây giờ các anh mới biết?” Chu Uẩn lờ mờ cảm thấy không ổn “Người mà Văn Chú sắp xếp ở đồn cảnh sát trước đó đã rút đi rồi sao?”
Bạn thấy sao?