🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 88: Lần sau em không may mắn thế đâu

Sau khi kết thúc, cả người Chu Uẩn như vừa được vớt từ trong nước ra, mềm nhũn rũ rượi, cánh tay buông thõng không chút sức lực.

Văn Chú vén mái tóc dài ướt đẫm mồ hôi dính trên cổ và vai cô, cúi người hôn nhẹ lên gò má ửng hồng, vẫn chưa thỏa mãn mà hôn thêm cái này đến cái khác.

Bên dưới nhớp nháp, nằm ngủ trên đó chẳng dễ chịu chút nào, nhưng Chu Uẩn không còn sức để cử động, đành nhịn cảm giác khó chịu đó nhắm mắt nghỉ ngơi, bây giờ cô cần phải hồi sức gấp.

Khi tỉnh lại, đập vào mắt là hình ảnh Văn Chú một chay chống đầu đầu nhìn cô, giống như một con báo đã no nê.

Những đoạn ký ức tr*n tr** từ từ tua lại trong đầu, Chu Uẩn lập tức đỏ mặt, dịch người sang bên cạnh, định tìm lại chiếc khăn tắm rơi dưới giường rồi rời đi trước.

“Làm gì đó?” Anh hỏi.

“Về nhà.” Giọng cô rất nhẹ như thể vừa xâm phạm anh vậy, cực kỳ ngại ngùng ngẩng đầu nhìn anh, vẻ chột dạ hiện rõ mồn một.

“Cần tôi giúp không?”

“Không cần.” Chu Uẩn biết tính cách người này, chậm ba giây không nói nghĩa là mặc định muốn anh đưa về, lỡ đâu bị người quen nhìn thấy thì càng không giải thích được.

Tấm lưng trắng ngần của Chu Uẩn lọt vào mắt Văn Chú, đôi mắt vốn đang tĩnh lặng dần hiện lên một tia d*c v*ng chưa hoàn toàn tắt hẳn, dõi theo cô bước ra khỏi gian phòng tối, cánh cửa mở rộng cho thấy rõ bóng dáng bận rộn của cô.

Anh gối tay phải sau đầu, liếc nhìn bóng lưng đang tìm kiếm khắp nơi của cô, cười khẽ: “Tìm tôi à?”

Đầu ngón tay đang lục lọi của Chu Uẩn khẽ run lên, có lẽ vì đã có sự thân mật về x*c th*t, nên cô luôn cảm thấy đối mặt với anh có chút gượng gạo, cô kéo lại khăn tắm chậm chạp xoay người, trả lời nhưng không nhìn anh: “Tìm khăn tắm sạch, tôi tắm cái đã.”

Cô nghe thấy tiếng sột soạt truyền đến từ phía sau, liếc mắt thấy anh đang đi về phía mình, hông quấn một chiếc khăn tắm, đường eo săn chắc lộ ra không sót chút gì, trong đầu bỗng dưng tự bổ sung rất nhiều hình ảnh, xấu hổ đến mức cô muốn mở cửa chạy trốn khỏi phòng bao ngay lập tức.

Chu Uẩn đứng yên tại chỗ, có lẽ cảm thấy chạy trốn thì quá thảm hại hoặc do suy nghĩ nào khác, không nói rõ được, cứ đứng trân trân đợi anh ngày càng đến gần mình, đến mức anh đi ngang qua trước mặt rồi cô vẫn còn ngẩn ngơ mất một giây.

Văn Chú lấy ra một chiếc khăn tắm sạch từ trong tủ âm tường, rồi quen tay tìm được một chiếc áo choàng tắm nữ, cùng cầm đến trước mặt cô: “Muốn cái nào?”

Chu Uẩn nhìn đồ trong tay anh, tầm mắt từ từ di chuyển lên rơi vào mắt anh, hỏi một câu chẳng liên quan gì đến lúc này: “Anh khá quen thuộc nơi này nhỉ, khách quen hả?”

Đuôi mày anh khẽ nhướng lên, giọng nói trầm thấp dường như mang theo ý trêu chọc: “Em muốn nghe câu trả lời thế nào?”

Chu Uẩn mím môi, lần đầu tiên thẳng thắn nói chuyện với anh: “Văn Chú, thật ra tôi là một người rất mâu thuẫn, nói trắng ra là cần một câu trả lời khẳng định, cho dù câu trả lời đó sẽ khiến tôi khó chịu, tôi cũng không mong nó là lời nói dối.”

Anh tùy tiện ném hai món đồ trong tay lên giá treo trước cửa phòng tắm, bước tới một bước nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô, giọng khàn khàn ẩn chứa vài phần bất lực với cô: “Có phải trong mắt em tôi có vô số phụ nữ, ngày nào tan làm cũng là đi ăn chơi trác táng không?”

Chu Uẩn đáp lại bằng sự im lặng, không nghi ngờ gì nữa chính là ngầm thừa nhận câu hỏi của anh.

Văn Chú nhất thời cạn lời, bàn tay đang phủ trên cánh tay cô thuận thế ôm lấy eo cô, khoảng cách kéo gần lại, anh cúi đầu khẽ cụng trán mình vào trán cô: “Tôi rất bận, cho dù có ăn chơi trác táng cũng phải xem đối phương có xứng đáng để tôi tốn thời gian hay không.”

Lời tình tứ của đàn ông cứ như những câu cơ bản thuận miệng nói ra vậy, Chu Uẩn đã thấy quá nhiều cặp đôi lúc đầu lời ngon tiếng ngọt không dứt nhưng về sau lại xâu xé nhau đến mức khó coi, huống hồ quan hệ giữa cô và Văn Chú, nói dễ nghe là mỗi bên lấy thứ mình cần, nói khó nghe thì chỉ là một cuộc giao dịch, hỏi nhiều quá lại thành ra cô không biết vị trí của mình.

Chu Uẩn thu lại cảm xúc lạ thường, không tiếp tục chủ đề này nữa: “Tôi đi tắm trước đây.”

Cánh tay vòng bên hông dễ dàng giữ chặt cơ thể đang muốn chạy trốn của cô, va vào lồng ngực ấm áp của anh, da thịt cọ xát, bỗng nhiên sinh ra sự mập mờ.

“Đồ nhát gan.” Anh cười “Sợ biết đáp án hay là không dám hỏi tiếp?”

Cô giãy giụa hai cái thấy không có kết quả bèn giải thích: “Quan hệ giữa chúng ta quả thực không đến lượt tôi chất vấn, nhưng tôi chỉ có một yêu cầu, trước khi mối quan hệ này kết thúc, nếu anh tìm người phụ nữ khác thì có thể một tuần đừng đến gặp tôi được không? Ít nhất để tôi cảm thấy về mặt tâm lý là qua vài ngày rồi, anh không…”

“Không còn bẩn đến thế?” Văn Chú hừ một tiếng “Em nghĩ tôi đói khát đến mức không biết kén chọn sao? Hả?”

“Tôi chỉ muốn nói rõ ràng thôi, dù sao thì…”

Cô còn chưa nói hết, cằm đột nhiên bị siết chặt buộc phải ngẩng lên, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai, cô theo bản năng rụt vai lại muốn trốn khỏi nguy hiểm đang dần tới gần.

“Tôi nể tình chân em bị thương nên đã kiềm chế rồi, xem ra thể lực em cũng khá đấy, còn có sức khua môi múa mép, đã vậy thì đổi cách chơi khác đi.” Anh không cho cô cơ hội phản ứng, bế ngang cô lên, đi thẳng vào phòng tắm.

Chuông cảnh báo reo vang, thông tin Chu Uẩn đọc được từ trong mắt anh chính là một hình thức tính sổ khác.

Cô giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay anh: “Thả tôi xuống, tôi muốn về nhà, Văn Chú anh là đồ khốn nạn! Thả tôi xuống!”

Cửa phòng tắm lại mở ra, hơi ấm vẫn còn, kính mờ bao phủ một lớp sương mù trắng xóa.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống, da thịt tiếp xúc với mặt bàn rửa mặt ẩm ướt lạnh lẽo, cô muốn nhảy xuống, nhưng hai cánh tay Văn Chú như có khả năng dự đoán trước, luôn chặn đường cô trước một bước, gọng kìm sắt đá giam chặt eo cô.

Chu Uẩn ngẩng đầu va phải ánh mắt đang rũ xuống của anh, lần đầu tiên nhìn thấy sự trêu chọc không hề ngụy trang trong mắt anh, trắng trợn đến mức khiến người ta đỏ mặt. Giống như người lớn nhìn đứa trẻ cao chưa đến hông mình đang làm loạn, dù có tốn sức thế nào cũng không thoát khỏi tầm khống chế của mình.

Văn Chú một tay giữ chặt cô, tay kia xoay bộ điều khiển vòi hoa sen, nước ấm bất ngờ tuôn ra, dần dần có hơi nóng, sương trắng trên kính dường như đổi màu, hòa làm một thể với chất liệu kính mờ.

Anh hơi khom lưng, hai tay chống hai bên người cô, giọng nói khàn khàn không biết là do hơi nóng hay do nước lạnh k*ch th*ch, nghe quyến rũ chết người: “Tôi giúp em tắm.”

Chu Uẩn sững sờ. Cô chỉ là bị thương ở chân chứ không phải tàn phế, nghe lời anh nói cứ như cô biến thành phế vật vai không thể gánh tay không thể xách vậy.

Cô khẽ nhíu mày: “Không cần, tôi tự tắm được, anh ra ngoài trước đi.”

“Em ở một mình tôi không yên tâm.” Văn Chú như không nghe thấy lời từ chối vừa rồi của cô, tự ý lấy vòi hoa sen xuống “Tôi giúp em.”

Toàn thân trên dưới Chu Uẩn chỉ được bảo vệ bởi một chiếc khăn tắm, anh giúp, chẳng khác nào muốn cô l*t s*ch sành sanh, cho dù trước đó họ đã xảy ra chuyện thân mật hơn, nhưng muốn cô hoàn toàn buông bỏ để tắm trước mặt một người đàn ông thì thứ lỗi cô không làm được.

Cô vịn tường bên cạnh nhảy xuống khỏi bệ rửa mặt, tuy vẫn nằm trong phạm vi vòng tay anh nhưng đỡ hơn vừa rồi một chút, cô lấy vòi hoa sen trong tay anh “Tôi đã nói không cần, mời anh ra ngoài.”

Chu Uẩn đẩy cánh tay chắn đường của anh ra, cầm vòi hoa sen đi về phía khu vực tắm, kiễng chân đặt vòi hoa sen lại chỗ cũ rồi tắt đi “Hơn nữa tôi cũng không quen…”

Lời còn chưa dứt, Chu Uẩn chỉ cảm thấy trước ngực lạnh toát, vòi hoa sen vừa tắt bị cô vô tình chạm phải, nước ấm lại tuôn xuống, làm ướt một bên cơ thể, rất nhanh thấm ướt chiếc khăn tắm quấn trên người.

Cổ tay bị kìm kẹp sau lưng không thể cử động. Trong quá trình cô giãy giụa, chiếc khăn tắm nửa khô nửa ướt đã ướt sũng hoàn toàn, hơi ấm trên người và gạch men tiếp xúc với vai cổ một nóng một lạnh tương hỗ lẫn nhau, cô khó chịu gọi tên anh, cố gắng bảo anh buông ra.

Khăn tắm đã ướt sũng, thân hình yểu điệu lồi lõm quyến rũ hoàn toàn lộ ra trước mắt Văn Chú, anh không phải Liễu Hạ Huệ* có mỹ nhân ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, đương nhiên không làm được cái vẻ điềm nhiên như không khi thấy sắc đẹp đó, nghiêng người áp sát, cằm đặt lên hõm cổ cô, làn da nóng hổi dán chặt vào tấm lưng quấn khăn tắm của cô.

Liễu Hạ Huệ*: Liễu Hạ Huệ là một nhân vật trong điển tích Trung Quốc, nổi tiếng với giai thoại ôm người con gái rét mướt trong lòng cả đêm để sưởi ấm mà không hề nảy sinh tà ý, được xem là biểu tượng của người quân tử đoan chính

“Nửa đầu là tôi chăm sóc em, bây giờ có phải đến lượt em chăm sóc tôi rồi không, hửm?”

“Tôi…” Chu Uẩn hiểu rõ sự chăm sóc trong lời nói của anh cụ thể chỉ cái gì, hai má nóng bừng “Tôi mệt.”

Tiếng cười khàn khàn truyền đến bên tai: “Tôi nhớ không nhầm thì đều là tôi dùng sức, em mệt ở chỗ nào?”

Chất vấn một cách quang minh chính đại, ngay cả lời nói ra cũng lộ vẻ đắc ý. Mọi sự phản bác của Chu Uẩn lập tức mất đi tính sát thương, còn chưa chính thức giao chiến, cô đã không đánh mà bại.

Dường như phụ nữ khi đối mặt với chuyện này không phóng khoáng bằng đàn ông, dù là sự quyến rũ trước đó, sự hưởng thụ trong lúc đó, hay là lời tình tứ sau đó, đàn ông đều không thầy mà tự thông.

“Văn…”

Lực đạo bất ngờ đè xuống từ phía sau khiến Chu Uẩn hoàn toàn rơi vào thế bị động, chiếc khăn tắm ẩm ướt trong nháy mắt bị lột bỏ, cơn đau ở đầu vai đang nhắc nhở cô kẻ đầu têu đang từng chút một chiếm đoạt mọi hơi thở của cô.

Đầu ngón tay thô ráp của anh bóp chặt cằm cô cưỡng ép xoay lại, môi mỏng dùng sức áp xuống, tước đoạt hô hấp của cô.

Chu Uẩn sắp phát điên rồi, anh cực kỳ kiên nhẫn dây dưa, khiến hô hấp của cô ngày càng khó khăn, đôi môi mím chặt dưới sự cắn nhẹ của anh cuối cùng cũng khẽ mở ra, tiếng nức nở tràn ra giữa môi răng mang theo sự khó chịu.

“Ưm!”

Văn Chú buông tha cho cằm cô, một tay cởi khăn tắm bên hông, khoảnh khắc áp sát vào người cô, cảm giác nóng bỏng lập tức bao trùm toàn thân, eo bụng săn chắc không còn vật cản, lực ép xuống ngày càng nặng, hận không thể khảm cô vào xương tủy.

Nước ấm xối lên người họ, nhiệt độ cơ thể dần tăng lên, toàn thân Chu Uẩn nóng đến đáng sợ, cơ thể đã sớm thoát khỏi sự kiểm soát, do anh thay quyền cai quản. Sự nóng rực dán lên từ phía sau đẩy hai tay cô l*n đ*nh đầu, lòng bàn tay chạm vào sự ẩm ướt của gạch men, bàn tay trên eo bụng dùng sức móc một cái, đầu gối cô mềm nhũn, suýt nữa chết chìm trong thế tấn công bất ngờ ập tới.

“Rốt cuộc là em mệt hay tôi mệt?”

Cô cắn nhẹ răng ngọc, tự mình trải nghiệm cái gọi là mệt của anh là lấy thắt lưng của cô làm vật hy sinh.

Sự ấm áp đột ngột siết chặt bao lấy anh, sống lưng cứng đờ, anh không làm gì cả, đi cảm nhận từng đợt tê dại mà cô mang lại.

Chu Uẩn tưởng đã kết thúc, cho đến khi đầu ngón tay anh bất ngờ siết chặt cưỡng ép xoay người cô lại, nâng cơ thể vô lực của cô bám vào eo.

Anh hôn dọc xuống dưới, vai cổ, xương quai xanh, cho đến nơi trắng nhất.

Cơ thể lơ lửng, chỉ dựa lưng vào gạch men lạnh lẽo làm điểm tựa, lực đạo bỗng mạnh thêm, cô theo bản năng giơ tay bám vào vai anh, như động vật không xương dán chặt lấy anh.

Giọng cô mang theo âm mũi vì không kìm được tình cảm, còn có vài phần run rẩy kìm nén: “Anh đừng như vậy…”

“Như thế nào?” Anh như không nghe thấy lời cầu xin gián tiếp của cô, cách thức thô bạo khiến cô hoàn toàn không đỡ nổi “Lần thứ mười hai cắn chặt rồi, em chắc chắn như vậy không tốt sao?”

Chu Uẩn chưa từng nghĩ những lời nói chốn phòng the anh thuận miệng nói ra lại trôi chảy như vậy, đôi môi mỏng thường ngày vốn hay châm chọc kia khi nói ra những lời này lại khiến người ta xấu hổ không còn chỗ chui.

Cô thực sự không chịu nổi nữa rồi, so với anh, thể lực của cô gần như không có cửa để nhắc đến, cằm vô lực đặt lên vai anh, những tiếng nức nở vụn vặt khó kiểm soát tràn ra.

Hơi thở hổn hển dần trở nên nặng nề, anh khàn giọng nói: “Làm sao đây, mười ba lần rồi.”

Chu Uẩn bỏ ngoài tai, mọi phản ứng từ cơ thể này dường như không giống phản ứng cô sẽ có, bản năng tìm kiếm cội nguồn của sự kết hợp, mưu toan thỏa mãn chút cảm giác kỳ lạ không thể kiểm soát kia.

Anh biết cô hoàn toàn không còn sức để giãy giụa, giữ chặt lấy cô, mặc cô gục trên vai th* d*c, anh nghiêng đầu hôn lên mái tóc ướt đẫm của cô, môi mỏng từ từ di chuyển đến vành tai cô, cắn nhẹ hai cái, thì thầm: “Em nên thấy may mắn vì cái bao (bao cao su) này nhỏ quá thắt đến khó chịu, nhưng không sao, lần sau em không may mắn thế đâu.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...