Chương 87: Cũng gần như nhau cả thôi, chỉ là trải nghiệm khác nhau
Điện thoại truyền đến giọng nữ dịu dàng, dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước: “A Chú, anh đang bận sao?”
Dù không bật loa ngoài, Chu Uẩn vẫn có thể nghe rõ mồn một. Cô cảm nhận được lực trên môi giảm dần, hơi thở của cô cũng dần trở lại.
Văn Chú vẫn giữ nguyên tư thế cũ, tay giữ lấy cô trả lời người ở đầu dây bên kia: “Có chuyện gì?”
Anh rũ mắt nhìn người phụ nữ dưới thân đang học theo giọng điệu của Ôn Thanh Dữ, khẩu hình thốt ra hai chữ: A Chú.
“Không có chuyện gì khác, chỉ là lúc nãy dì không được khỏe, dì không cho em liên lạc với anh, nhưng em nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên gọi điện nói với anh một tiếng.”
“Có nghiêm trọng không?” Văn Chú đưa tay bóp chặt đôi môi đang nhại lại như vẹt của cô, đầu ngón tay ấn nhẹ lên cánh môi, ngăn cô tiếp tục làm càn.
“Em thấy sắc mặt dì không tốt lắm, hay là anh qua xem thử đi?”
“Đã báo bác sĩ chưa?”
“Vâng, bác sĩ đến rồi ạ.”
“Tôi sẽ gọi cho bác sĩ.”
“A Chú…”
Văn Chú không do dự cúp máy dứt khoát, rút điện thoại từ tay cô ném sang tấm thảm bên cạnh “Quậy cái gì thế?”
“Thế này mà gọi là quậy sao?” Chu Uẩn hất cằm nhìn anh “Vậy chuyện cô ta nghe điện thoại của anh tính là thế nào?”
Văn Chú khựng lại trong giây lát, rất nhanh nhớ ra một chuyện, liền nhíu mày: “Gọi tối qua à?”
“Ồ, Văn tổng thế mà lại biết chuyện tối qua có cuộc gọi đến sao, thật khiến tôi được quan tâm mà lo sợ đấy.” Chu Uẩn liếc anh một cái, nhìn dáng vẻ điềm nhiên của người ta xem, chẳng hề cảm thấy mình làm sai, còn bày ra bộ dạng như cô đang kiếm chuyện gây sự.
Giọng điệu châm chọc chua ngoa kết hợp với khuôn mặt lạnh tanh trong nháy mắt kia khiến Văn Chú lần đầu tiên trong đời cảm thấy đau đầu “Chuyện điện thoại là có nguyên nhân.”
“Ừm, đàn ông các anh chẳng phải đều như thế sao, xảy ra chuyện là có đủ loại nguyên nhân và nỗi khổ tâm, phụ nữ nếu hỏi thêm vài câu thì thành ra không hiểu chuyện, không biết cảm thông cho sự vất vả của các anh.” Chu Uẩn đưa tay đẩy mạnh anh ra “Xin lỗi, tôi không muốn tiếp tục nữa, dù sao bây giờ lỡ mắc phải bệnh gì đó không sạch sẽ thì chữa trị cũng phiền phức lắm.”
Cô càng nói càng khó nghe, Văn Chú cố định hai cánh tay đang giãy giụa của cô lên phía trên đỉnh đầu, giam cô giữa cơ thể rắn chắc cường tráng của mình, cúi đầu xuống, như trừng phạt mà ngậm lấy cánh môi cô “Chỉ vì một cuộc điện thoại mà trong mắt em tôi trở thành hạng người gì rồi hả?”
“Rất đơn giản.” Chu Uẩn cong mắt cười giả lả “Không phải người tốt.”
Biên độ giãy giụa của cô ngày càng lớn, đến mức Văn Chú buộc phải ra tay giữ chặt sau gáy cô, đầu ngón tay thô ráp v**t v* làn da ẩm ướt nóng hổi, có vài phần ý tứ dỗ dành: “Một chút cơ hội giải thích cũng không cho sao?”
Chu Uẩn hơi sững sờ, nhưng rất nhanh tỉnh táo lại khỏi cảm xúc lạ thường. Với thân phận của anh, ong bướm vây quanh chỉ có nhiều chứ không ít, hôm qua là Ôn Thanh Dữ nghe điện thoại, ngày mai nói không chừng là Vương Thanh Dữ nghe điện thoại, mỗi ngày không trùng lặp. Còn nếu cô thiết lập loại quan hệ đó với anh, chẳng khác nào chim trong lồng, hôm nay anh vui vẻ thì đến trêu đùa vài cái, ngày mai không còn hứng thú thì đi trêu đùa con chim khác.
Ánh mắt dò xét của cô di chuyển từ khuôn mặt tuấn tú của anh dần dần xuống dưới, rồi quay ngược trở lại nhìn thêm lần nữa. Nhìn cái cơ thể cường tráng khỏe mạnh này xem, nhìn là biết không thiếu phụ nữ.
Chu Uẩn dùng cái chân chưa bị thương đá mạnh vào anh một cái, lớn tiếng quát: “Buông ra.”
Cú đá với lực đạo đó đối với Văn Chú chẳng thấm vào đâu, nhưng cái thái độ không chịu nghe giải thích mà khẳng định anh làm chuyện mờ ám của cô thực sự khiến anh khó chịu. Hổ khẩu bóp chặt cằm cô, anh dùng sức hôn xuống, điêu luyện trêu chọc cô, cho đến khi nghe thấy hơi thở của cô ngày càng rối loạn, anh mới hơi buông ra để cô lấy hơi.
“Lúc đó tôi chăm sóc mẹ, điện thoại để ở phòng bệnh.” Văn Chú nhẹ nhàng vén lọn tóc dài vương nơi khóe mắt cô “Em tưởng là gì? Tôi cố ý để cô ấy nghe điện thoại sao?”
Bị người ta vạch trần suy nghĩ ngay trước mặt, Chu Uẩn hơi lúng túng lảng tránh tầm mắt, nhìn chằm chằm cánh cửa phòng đóng chặt cách đó không xa, lí nhí nói: “Tôi hiểu lầm là chuyện rất bình thường đúng không? Bà Thẩm chính miệng thừa nhận hai người sắp đính hôn, quan hệ giữa hai người vốn dĩ đã chắc như đinh đóng cột.”
“Là em tự đóng đinh cho tôi đấy à?” Văn Chú xoay mặt cô lại đối diện với mình, đôi mắt đen sâu thẳm tựa đầm sâu, khiến người ta vô tình sbị cuốn vào trong đó “Không phải loại quan hệ đó.”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Nghe chính miệng anh phủ nhận, Chu Uẩn lại chẳng cảm thấy là chuyện đáng vui mừng, trí nhớ của phụ nữ luôn có thể ùa về vào thời khắc mấu chốt, giống như lúc này: “Ai ở Vụ Sơn đã chính miệng thừa nhận mình và Ôn Thanh Dữ là loại quan hệ đó?”
Chuyện này Văn Chú không thể phủ nhận, có vài phần bối rối: “Lúc đó thuận miệng nói thôi.”
“Thuận miệng nói chính là thừa nhận quan hệ.” Chu Uẩn bật cười, “Những mối quan hệ thuận miệng nói của Văn tổng thật nhiều, có phải ngày mai lại nói chúng ta là quan hệ kết hôn không?”
“Em muốn không?”
Ba chữ như đóng dấu vào tim Chu Uẩn, cô thậm chí không biết dùng lời nào để phản bác, chật vật và vụng về giãy giụa muốn chạy trốn.
Hầu hết phụ nữ khi đối mặt với sự hoảng loạn đều kết thúc bằng việc nghĩ một đằng nói một nẻo, Chu Uẩn cũng không thoát khỏi định luật này. Cô hoảng hốt tránh đi ánh mắt đang khóa chặt lấy mình của anh, dùng thái độ bất cần để chọc tức anh: “Không muốn, ai thích muốn thì đi mà muốn.”
Sự u tối nơi đáy mắt Văn Chú dần đậm thêm, hóa ra trong mắt cô chỉ cần dính dáng đến anh thì cô đều không coi ra gì. Bàn tay đang kìm kẹp cằm cô hơi siết lại, ép trong mắt cô ngoại trừ anh ra không còn ai khác: “Vậy tôi ngược lại muốn hỏi xem em định có quan hệ với ai? Chu Vực? Hay là người đàn ông khác?”
Những lời này rơi vào tai Chu Uẩn càng giống như cái cớ anh bịa ra để trốn tránh nói về Ôn Thanh Dữ, ngọn lửa vô danh trong lồng ngực bùng lên, ngay cả ánh mắt nhìn anh cũng có thể phun ra lửa: “Anh quản tôi có quan hệ với ai làm gì, chỉ cho phép anh hồng nhan tri kỷ không dứt, chứ không cho phép tôi có thanh mai trúc mã à? Văn Chú, anh đừng quá bá đạo, chúng ta bây giờ còn chưa có quan hệ gì, cho dù có quan hệ, tôi cũng không ngại cắm sừng cho anh đâu!”
Trong lúc tranh cãi, tất cả những lời khó nghe, tất cả những lời vốn không mang ý đó, đều tuôn ra khỏi miệng, đẩy bầu không khí vốn đã gượng gạo đến điểm đóng băng, càng thêm tĩnh mịch chết chóc.
Chu Uẩn nói xong câu cuối cùng cũng nhận ra quá không ổn, nhưng lời nói ra như bát nước đổ đi, đạo lý bát nước hắt đi không lấy lại được cô hiểu, Văn Chú càng hiểu. Bầu không khí ám muội trước mắt lộ ra chút khó chịu, gượng gạo và gò bó.
“Tôi…” Cô mím chặt môi cân nhắc hồi lâu vẫn không thể nói ra một câu hòa giải “Tôi về đây.”
Eo bụng vừa dùng lực, một lực đạo đột nhiên xuất hiện đè xuống khiến cô suýt nữa gãy lưng. Anh dùng mười phần lực siết chặt eo cô, sắc mặt trầm xuống, như muốn ăn thịt người.
Chu Uẩn chưa từng thấy tín hiệu nguy hiểm như vậy trong mắt anh, đó là sự xâm lấn của chúa sơn lâm chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là cắn đứt mạch máu mỏng manh để hoàn toàn kiểm soát con mồi dưới thân.
“Cắm sừng?” Anh lạnh lùng nói “Từng yêu mấy người rồi?”
Chu Uẩn bỗng nhớ đến khuôn mặt tinh tế dịu dàng của Ôn Thanh Dữ, theo bản năng không muốn thua cuộc: “Bốn người.”
Văn Chú nắm lấy cổ tay cô đang giãy ra, giật mạnh một cái, chiếc cà vạt vứt bên giường đã có công dụng khác.
Hai tay bị trói chặt, Chu Uẩn gần như không còn đường phản kháng, cô cố gắng giãy ra nhưng hiệu quả rất nhỏ: “Văn Chú, anh làm gì vậy!”
“Không đủ rõ ràng sao?” Anh đứng dậy rời khỏi người cô, đi thẳng tới nhặt chiếc điện thoại vứt trên thảm lên, ngay lập tức mở một đoạn video rồi ném điện thoại xuống bên cạnh cô.
Chu Uẩn cúi đầu nhìn, hình ảnh đang phát trên màn hình là một đứa trẻ, rất rõ ràng đây chính là con của Trình Tuyết Quân, đang ngủ trên chiếc nôi trẻ em đung đưa nhẹ nhàng, miệng ngậm n*m v* giả. Hình ảnh này trông thật yên bình, Văn Chú quá hiểu cô, biết rằng hiện tại thứ duy nhất có thể lay động cô, khiến cô dao động chính là – người thân.
Đứa trẻ này là người thân cuối cùng của cô trên đời, nếu đón về nuôi dưỡng tử tế, sau này họ sẽ là người nhà có sự ràng buộc lẫn nhau.
“Tình hình có thay đổi.” Văn Chú không định giấu giếm “Còn sáu tiếng nữa bà ta sẽ đưa đứa bé rời đi, và thời gian suy nghĩ cuối cùng của em cũng chỉ có sáu tiếng.”
Ba ngày rút ngắn thành sáu tiếng, mà không gian suy nghĩ lại là họ đang ở cùng một chỗ, Chu Uẩn không cảm thấy áp lực chỉ thấy mỉa mai tột cùng. Việc cô muốn làm nhất định phải có anh trợ lực, người cô muốn đón về chỉ có anh mới làm được, cho nên hà tất gì chứ, cũng phải có chút hy sinh mới đạt được kết quả mình muốn không phải sao?
Cô không còn câu nệ những sự gượng gạo không thể vượt qua trong lòng nữa, nhắm mắt lại bày ra vẻ mặt coi cái chết như không, nhưng miệng thì vẫn không chịu thua một câu: “Dù sao cũng không phải chưa từng trải qua.”
Văn Chú đứng cuối giường nghe những lời lẽ đầy vẻ “dày dạn kinh nghiệm” của cô, đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại. Vốn dĩ có thể không quan tâm, nhưng trong lòng lại dấy lên ngọn lửa vô danh không sao đè nén được. Anh nghiêng người nắm lấy chân bên chưa bị thương của cô, đầu ngón tay giữ chặt lấy cổ chân thon thả, giật mạnh một cái, kéo người cô về phía mình trong nháy mắt.
“Lên giường bao nhiêu lần rồi?”
Hai tay Chu Uẩn buông thõng bên người khẽ siết lại: “Đã từng yêu qua mấy người bạn trai, Văn tổng hỏi chủ đề như vậy có phải quá nhàm chán rồi không?”
Văn Chú lấy đầu lưỡi khẽ chạm khóe môi, hờ hững nhướng mày: “Nói vậy là kinh nghiệm đầy mình sao?”
Chu Uẩn bỗng nhiên cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng lời đã nói ra rồi, thu lại sợ là sẽ bị anh cười cho một trận, dứt khoát duy trì hiện trạng, giống hệt cái giọng điệu mạnh miệng nói thích đàn ông cơ bắp trước mặt anh lúc đầu, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Kinh nghiệm thì không dám nhận, chỉ có thể nói là có chút trải nghiệm.”
“Người thứ mấy khiến em khó quên nhất?”
Đâu có ai đào sâu hỏi kỹ, chỉ thiếu nước bắt người ta kể sạch sành sanh chuyện giường chiếu ra vậy chứ?
“Đều… rất tốt.” Chu Uẩn mặt không đỏ nói.
“Xem ra đều rất bình thường, đến ngay cả người để lại ký ức sâu đậm cũng không có.” Văn Chú cực kỳ giỏi trong việc tạo tiền đề có lợi cho mình “Vậy em có phúc rồi, tôi e là sẽ phá kỷ lục đấy, bậc thầy kinh nghiệm à, hay là nhân cơ hội này cảm nhận một chút nhé?”
Hả?
Chu Uẩn đến cơ hội hỏi lại cũng bị tước đoạt, khuôn mặt tuấn tú của Văn Chú bất ngờ áp sát, cách cô một khoảng cách cực nhỏ, gần đến mức có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của nhau.
Máu toàn thân Chu Uẩn như đông cứng lại, nhìn chằm chằm đôi môi mỏng ngày càng gần, mùi rượu vang thoang thoảng, là loại rượu anh vừa nếm.
Văn Chú như trêu chọc cô, không lập tức áp môi lên, dừng lại trước mặt cô, mi mắt rũ xuống nhìn cô, ngay khi đôi mắt đang nhắm chặt của cô có dấu hiệu sắp mở ra, môi anh dán tới.
Cảm giác mềm mại ấm áp rơi trên môi Chu Uẩn, lực độ dịu dàng chưa từng có, như đầu ngón tay mát lạnh nhẹ nhàng lướt qua cánh môi.
Dây thần kinh của cô đột ngột căng thẳng, hơi thở bất giác chậm lại, đôi tay bị cà vạt trói rịn ra lớp mồ hôi mỏng, ngửa đầu chịu đựng áp lực anh mang lại.
Môi răng day dưa ngày càng nặng nề, hơi thở của Văn Chú ngày càng trầm xuống, như muốn tháo xương cô nuốt vào bụng. Anh không còn thỏa mãn với sự trêu đùa nhỏ nhặt giữa môi răng, muốn nhiều hơn nữa, anh cắn nhẹ môi dưới của cô, Chu Uẩn buộc phải hé miệng, anh tiến quân thần tốc chiếm lĩnh mọi hơi thở của cô, từng chút một gây áp lực xuống dưới.
Cảm giác này Chu Uẩn chưa từng có, căng thẳng đến mức siết chặt ngón tay, nhịp tim đập ngày càng rối loạn.
Anh hoàn toàn nắm quyền chủ đạo, lúc nào nặng lúc nào nhẹ, chừng mực nắm bắt rất tốt, Chu Uẩn giống như một con cừu non nằm chờ làm thịt, đợi anh xâm chiếm thêm một bước.
Cảm giác mát lạnh ập đến từng tấc da thịt trên cơ thể, lớp “phòng hộ” duy nhất dễ dàng bị cởi bỏ dưới những ngón tay linh hoạt của anh, đầu ngón tay thô ráp từ cổ uốn lượn xuống, giống như một que diêm đi qua nơi nào là nơi đó còn lưu lại hơi nóng.
Chu Uẩn bắt đầu khó thở, muốn thoát khỏi sự khốn đốn lúc này.
Một tay Văn Chú cố định cái cổ đang ngọ nguậy của cô, ngón tay thon dài giữ sau gáy cô, từng cái từng cái v**t v* siết nhẹ.
Chu Uẩn chỉ cảm thấy nhiệt độ toàn thân như đang ở cạnh đống lửa, nóng đến mức cô không nhịn được thốt ra tiếng nức nở.
Văn Chú hơi tách ra khỏi cô, nhìn lồng ngực phập phồng không định, đôi mắt sáng lấp lánh kia mơ màng nhìn anh, như im lặng mời gọi anh tiếp tục.
Giọng Văn Chú rất trầm, mang theo d*c v*ng bị khơi gợi: “Bậc thầy kinh nghiệm mà mới nếm chút món khai vị này đã choáng rồi sao?”
“…”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn xấu hổ vì hành vi giữ thể diện lúc trước của mình, cô quay đầu nhìn sang chỗ khác cố gắng ổn định hơi thở: “Mấy người trước của tôi kỹ thuật hôn đều rất tốt, anh tự kiểm điểm lại mình đi.”
“Đều rất tốt sao? Tốt đến mức hôn môi mà khiến em mặt không đỏ tim không đập sao, bọn họ bị hen suyễn à? Dùng chút sức là thở không ra hơi rồi hả?”
“… Không phải.” Cô không ngờ anh luôn có thể tìm ra lỗ hổng để phản công lại.
“Không phải?” Văn Chú nhướng mày truy hỏi “Khuyên em nên nếm thử ‘đồ tốt’ một chút đi.”
Anh luồn một tay qua mái tóc dài của cô, nâng gáy cô lên hôn xuống, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ, mang đến cảm giác tê dại ngứa ngáy, bờ vai trắng nõn gầy guộc đã chi chít những vết đỏ, dọc theo xương quai xanh tiếp tục đi xuống.
Chu Uẩn không nhìn thấy anh nữa, nhưng cảm giác cơ thể lại càng mãnh liệt, hơi thở trầm đục của Văn Chú như ẩn chứa miếng mồi ngon, từng chút một dụ dỗ cô cùng trầm luân.
Màu đỏ hồng lan nhẹ trên làn da trắng mịn, ánh sáng mờ ảo chiếu lên đôi mày hơi nhíu của cô trông thật quyến rũ.
Giọng Văn Chú quyến luyến trầm thấp: “A Uẩn, tôi muốn em.”
Giọng nói đó như lời cám dỗ từ trên trời giáng xuống khiến Chu Uẩn mất đi sự bình tĩnh, không còn đường chống đỡ, lực kháng cự dần nhỏ lại.
Khoảnh khắc đau đớn ập đến, cô theo bản năng cắn chặt môi mở mắt ra, đường eo săn chắc của Văn Chú phập phồng theo nhịp thở và động tác, hoàn toàn châm ngòi cho bầu không khí d*c v*ng.
Cô đau đến mức sắp cắn nát môi dưới, giữa trán rịn ra lớp mồ hôi mỏng, dần dần, cơ thể không còn do mình kiểm soát, như con thuyền nhỏ chao đảo trong mưa gió trên mặt biển cuồng phong không tìm thấy điểm tựa, thế tấn công mãnh liệt hết đợt này đến đợt khác, như sóng gió xâm chiếm, cô không có khả năng chống đỡ, không kìm được lòng mà nức nở.
Văn Chú hôn nhẹ vào hõm cổ cô, khi cằm cô nâng cao thì hỏi: “Chu Uẩn, cái gì cũng lừa được phải không?”
Chu Uẩn biết khoảnh khắc phá vỡ rào cản ấy, mọi lời nói dối đều tự sụp đổ, cô nghiêng đầu để một giọt nước mắt trượt qua khóe mắt “Ai lừa anh chứ, kỹ thuật của bọn họ đều tốt hơn anh, ít nhất là không đau.”
“Hừ.” Văn Chú chống một tay phía trên cô, tay kia bóp chặt cằm cô xoay mặt cô lại cho ngay ngắn, nhiệt tình giải thích: “Đó gọi là ngắn.”
Chu Uẩn vừa muốn phản bác, cú thúc bất ngờ ập đến khiến cô hét lên thất thanh, theo bản năng đưa tay bám lấy bờ vai vạm vỡ của anh, căn bản không cách nào nói chuyện được nữa.
Văn Chú dường như rất để ý đến câu trả lời vừa rồi của cô, lại dường như cực kỳ tự tin vào bản thân, anh hỏi tiếp: “Bây giờ cảm nhận được ngắn hay dài thì tốt hơn chưa?”
Sở thích quái quỷ gì vậy, tại sao lúc này lại ép cô trả lời câu hỏi như thế.
Chu Uẩn thầm mắng anh, quay mặt đi không muốn trả lời.
Văn Chú bóp cằm cô không chịu buông: “Khó trả lời lắm sao?”
Cô bị anh hỏi đến phát phiền, bắt đầu hát ngược: “Cũng gần như nhau cả thôi, chỉ là trải nghiệm khác nhau.”
“Hừ.”
Văn Chú bỗng nhiên dừng lại, kéo cái gối sau lưng cô nhét xuống dưới eo cô, phần eo được nâng cao lên lộ rõ nơi tiếp xúc, nhìn thấy anh từng chút một ép xuống, anh cúi người hôn lên d** tai cô: “Chu Uẩn, tôi là người đàn ông đầu tiên của em cũng sẽ là người cuối cùng, nhìn cho rõ tôi muốn em như thế nào.”
Cô không còn sức lực dư thừa để phản bác hay chống cự, tay chân mềm nhũn như chiếc bánh nướng trên chảo, mặc cho anh n*n b*p, cả người mê man, lúc thì th* d*c ở vùng nước cạn, lúc lại tiến vào vùng nước sâu hứng chịu sóng biển cuộn trào.
Phòng bao yên tĩnh, nhiệt độ nóng ẩm dính nhớp.
Bạn thấy sao?