Chương 86: Anh muốn thế nào?
Bạch Đàm nhận ra tâm trạng cô không tốt, cẩn thận thăm dò: “Sao thế?”
Chu Uẩn xóa lịch sử cuộc gọi rồi trả điện thoại lại cho Bạch Đàm, giọng điệu bình tĩnh: “Nhầm số thôi, tớ nhớ nhầm số.”
Bạch Đàm không nghi ngờ gì, tốc độ cúp máy quá nhanh, gọi nhầm cũng là chuyện có khả năng xảy ra. Cô ấy nhìn thời gian trên điện thoại, vươn vai một cái: “Tâm trạng thế nào rồi? Hay là chúng ta chuyển sang…”
Chu Uẩn uống một ngụm nước lớn: “Ông chủ đứng sau quán bar Mint là Tưởng Đình Dã phải không?”
Đột nhiên bị hỏi câu này, Bạch Đàm chưa kịp phản ứng, ngây ngô trả lời theo bản năng: “Đúng vậy.”
Chai nước khoáng bị đặt mạnh xuống chiếc bàn thấp, một phần ba lượng nước còn lại trong chai sóng sánh dữ dội. Bạch Đàm nhìn lượng nước lớn tràn ra từ miệng chai, bỗng nhiên cảm thấy một luồng sát khí, nở nụ cười gượng gạo: “Hỏi cái này… làm gì?”
“Cậu không phải bảo chuyển địa điểm sao?” Chu Uẩn liếc nhìn cô ấy, ánh mắt kiên định, giọng điệu chắc nịch “Bốn giờ sáng chẳng phải là thời điểm thích hợp nhất để quẩy tăng hai sao?”
Trong những chủ đề nhảy cóc liên tục, cuối cùng Bạch Đàm cũng hiểu ra, cô ấy chậm rãi lấy chai nước khoáng từ tay Chu Uẩn, cẩn thận vặn nắp lại, ánh mắt nghi hoặc không ngừng quan sát khuôn mặt Chu Uẩn, rồi đưa ra một kết luận khá thuyết phục: “Cậu uống say rồi phải không?”
Bên cạnh ghế sofa là những vỏ chai rượu nằm ngổn ngang, chỉ cần động nhẹ là tiếng thủy tinh va vào nhau leng keng. Thành quả phấn đấu cả một đêm, giờ nghĩ lại cũng thấy sợ.
Bạch Đàm lờ mờ nhớ lại trước khi mình uống đến mức “tắt đài”, Chu Uẩn vẫn uống nhiều hơn cô ấy hai chai. Sau đó cô ấy thực sự uống không nổi nữa, trước khi mơ màng nhắm mắt còn thấy Chu Uẩn khui thêm chai mới. Rõ ràng trước đây tửu lượng của Chu Uẩn không bằng cô ấy, nay bỗng nhiên lại trở nên đáng sợ như vậy.
Chu Uẩn để ngăn cô ấy suy nghĩ lung tung, bèn đứng dậy đi đến trước mặt Bạch Đàm, cúi người ghé sát vào để cô ấy nhìn cho rõ: “Tớ giống người say lắm sao?”
Bạch Đàm nghiêm túc quan sát, nhìn sơ qua thì đúng là không giống, nhưng hai má ửng hồng so với người bình thường vẫn có chút khác biệt. Xuất phát từ sự lo lắng, cô ấy vẫn nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Hay là chúng ta về nghỉ ngơi dưỡng sức, tối nay lại chiến tiếp?”
Chu Uẩn khác hẳn ngày thường, ngay trước mặt Bạch Đàm móc từ trong túi ra một tấm thẻ, ngông nghênh đập mạnh lên mặt bàn: “Thấy gì chưa?”
Bạch Đàm liếc nhìn, ánh mắt vốn dĩ dửng dưng sau khi nhìn rõ tấm thẻ đen trên bàn thì hoàn toàn chết lặng. Cô ấy run rẩy nâng tấm thẻ đen bằng hai tay, hôn lên nó một cái: “Trời ơi, giờ cậu ghê gớm thật đấy, thẻ này mà cậu cũng có sao?”
Dứt lời, Bạch Đàm nhìn qua khuôn mặt lạnh lùng của Chu Uẩn, dần dần nhận ra điều gì đó, thu lại vẻ cợt nhả dò hỏi: “Văn tổng đưa à?”
“Chứ còn gì nữa, ra tay hào phóng lắm.” Chu Uẩn rút tấm thẻ từ tay cô ấy về, kẹp giữa những ngón tay, toát ra khí thế bá đạo như đang cầm thánh chỉ “Trước đây chẳng phải cậu nói muốn trải nghiệm kiểu trang điểm ngôi sao ở Túc Nguyên nhất sao? Hôm nay chị đây đưa cậu đi trải nghiệm.”
Bạch Đàm thấy cô làm thật, lập tức đứng dậy chạy đến trước mặt Chu Uẩn dang tay chặn đường: “Từ từ đã, tại sao Văn tổng lại đưa thẻ cho cậu? Quan hệ bình thường thì có đến mức đưa thẻ không? Tiểu Uẩn, chẳng lẽ cậu và anh ta…”
Những lời còn lại không cần nói toạc ra, chỉ cần nói lấp lửng thế là vừa đủ. Chu Uẩn là người thông minh, tự nhiên hiểu ý cô ấy muốn nói gì.
Chu Uẩn cầm tấm thẻ trong tay ra hiệu cho cô ấy nhìn: “Đối xử tốt với tớ nhỉ? Giá trị con người của Văn tổng tập đoàn Thịnh Hoằng không cần tớ nói thì cậu cũng rõ, hôm nay mua hàng hiệu gì Văn tổng bao hết.”
Bạch Đàm càng cảm thấy không ổn, lách người lao đến chặn cửa, hai tay chống lên khung cửa, dang rộng thành hình chữ đại (大) chặn Chu Uẩn lại: “Không phải chứ, cậu và anh ta thực sự thành loại quan hệ đó rồi sao?”
Chu Uẩn nhìn chằm chằm tấm thẻ đen trong tay, nhưng hình ảnh hiện lên trong đầu không phải là viễn cảnh tương lai của cô và Văn Chú, mà là người nghe cú điện thoại kia là Ôn Thanh Dữ – một người mà ai cũng biết là đã yêu thầm Văn Chú nhiều năm và cuối cùng cũng sắp “tu thành chính quả” để trở thành Văn phu nhân tương lai.
Những điều này đều không đáng nói, quan trọng là điện thoại của Văn Chú mà cô ta có thể dễ dàng nghe máy. Với tính cách cẩn trọng của Văn Chú thì làm sao có thể tùy tiện để điện thoại ở nơi người khác dễ dàng lấy được? Cô mượn điện thoại của Bạch Đàm để gọi cú điện thoại này, Văn Chú không phải là không biết cô và Bạch Đàm đang ở cùng nhau. Cú điện thoại này dù là cô hay Bạch Đàm gọi tới, anh đều biết hai người đang ở bên nhau.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Việc Ôn Thanh Dữ nghe điện thoại, dù không có lời lẽ quá đáng nào, nhưng rơi vào mắt Chu Uẩn lại càng giống như Văn Chú cố tình làm vậy, để cô nghe thấy rằng bên cạnh anh chưa bao giờ thiếu phụ nữ, chỉ cần anh muốn, có đầy người lao vào.
Tấm thẻ đen này Chu Uẩn phát hiện ra sau khi thay quần áo sạch sẽ rời khỏi biệt thự, suy nghĩ lúc đó là tuyệt đối sẽ không dùng. Có lẽ là do tác động tiêu cực từ cuộc điện thoại kia dẫn đến cảm xúc trồi sụt, dù là trút giận hay cố ý trả thù cũng được, cô bỗng nhiên rất muốn tiêu tiền trong thẻ của anh, tiêu tiền của anh, muốn anh hiểu lầm, hiểu lầm cô chính là loại con gái hám tiền, trước mặt một đằng sau lưng một nẻo.
“Tiểu Uẩn, cậu ngốc à? Cậu dính dáng đến anh ta tuy ăn mặc không lo, không gặp khó khăn kinh tế, nhưng sau này thì sao?” Bạch Đàm xuất phát từ sự quan tâm dành cho bạn thân, cả người cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng mà không tìm được cách khuyên giải tốt nhất. Cô ấy vụng về dùng lời nói để cảm hóa, cố gắng khiến Chu Uẩn quay đầu, ít nhất là trước khi tấm thẻ này được sử dụng thì vẫn còn đường lui.
Chu Uẩn nhét thẻ trở lại túi áo, đưa tay nhẹ nhàng cọ vào má Bạch Đàm đang đầy vẻ lo âu, nụ cười có vài phần tiều tụy: “Tớ không còn đường lui nữa rồi, dù là muốn mượn thế lực của anh ấy để làm việc mình muốn, hay là vấn đề đang phải đối mặt hiện tại, không ai có thể giúp được tớ, không ai giúp được…”
Bạch Đàm bước tới ôm chặt lấy Chu Uẩn: “Tiểu Uẩn, cậu đừng một mình gồng gánh có được không? Chẳng phải chỉ là ra nước ngoài đón đứa bé về sao? Người kia chẳng qua chỉ cần tiền thôi sao? Đưa! Bà ta muốn bao nhiêu chúng ta cùng nhau nghĩ cách, không đi cầu xin bất kỳ ai cả, cái gì mà Văn Chú, Trì Học Nhiên, mấy tên phú nhị đại chó chết đó cứ đi chết hết đi!”
Chu Uẩn dùng sức ôm lại Bạch Đàm, nhắm mắt lại, trong lòng đã có tính toán. Chuyện của cô sẽ không làm liên lụy đến bạn bè. Bạch Đàm là người trọng tình nghĩa, vì cô mà có thể làm mọi chuyện, nhưng gia đình họ đều không giàu có cũng chẳng có quyền thế, dựa vào nhau gọi là sưởi ấm cho nhau thôi, muốn thay đổi hiện trạng thì quá khó.
“Bạch Đàm, chúng ta đi tiêu tiền đi. Không phải người ta đều nói tâm trạng không tốt thì uống rượu, đi mua sắm, đi bar sao, bất kể cái nào cũng có thể khiến tâm trạng con người ta tốt lên.”
“Được!” Bạch Đàm móc tấm thẻ đen từ trong túi Chu Uẩn ra “Là tự anh ta nhét vào cho cậu, người ta đã vui vẻ cho cậu tiêu thì chúng ta cứ tiêu! Tiết kiệm tiền cho mấy tên đàn ông thối chính là làm khổ bản thân mình!”
Khẩu hiệu vừa hô xong, hai người như được tiêm máu gà (hưng phấn tột độ), cầm lấy đồ đạc của mình khí thế hừng hực bước ra khỏi quán karaoke.
Sau khi lên xe, Bạch Đàm bật định vị đến “Hội quán trải nghiệm ngôi sao”, mang theo một tấm thẻ đen không thuộc về họ để thực hiện một việc thuộc về họ.
Hội quán trải nghiệm ngôi sao nằm ở trung tâm thành phố, chủ hội quán là chuyên gia trang điểm nổi tiếng từng trang điểm cho nhiều ngôi sao trong giới. Cửa hàng này vào ngày khai trương đã được không ít ngôi sao chia sẻ bài đăng trên Weibo để quảng bá, danh tiếng tăng vọt, người hâm mộ tìm đến ngày càng đông, dần dần có một chỗ đứng vững chắc ở Túc Nguyên, đương nhiên mức tiêu dùng cũng không phải là thứ người bình thường có thể chi trả.
Chu Uẩn và Bạch Đàm không đặt trước, nhân viên đang kiểm tra xem còn chuyên viên nào trống lịch cho họ hay không.
“Là cô à!”
Một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau, Chu Uẩn và Bạch Đàm đồng loạt quay người lại. Nhìn thấy người đến, ký ức xa xăm của Chu Uẩn được gợi lại, ấn tượng về người phụ nữ đang chào hỏi mình dần trở nên rõ ràng: “Cô là người trước đây đã giúp tôi…”
“Không sai.” Người phụ nữ cười tươi đi đến quầy lễ tân “Không cần sắp xếp cho họ đâu, tôi sẽ phụ trách, cô đưa họ vào phòng bao đi.”
“Vâng ạ.” Lễ tân hào hứng nói “Hai vị may mắn thật đấy, cô Vưu Na rất khó đặt lịch, tay nghề lại thuộc hàng đỉnh cao.”
Về phương diện tay nghề của Vưu Na thì Chu Uẩn đúng là có cơ sở để lên tiếng, lần trước cô ấy hóa trang vết thương cho cô quả thực không chê vào đâu được.
Lễ tân dẫn họ đi vào trong, giữ một khoảng cách nhỏ để tiện dẫn đường, đồng thời giới thiệu các dịch vụ chủ chốt của cửa hàng cũng như một số dịch vụ nhận được phản hồi tốt, rất chuyên nghiệp và cực kỳ kiên nhẫn.
“Hai vị là bạn của cô Vưu Na, phòng bao ở tầng ba sẽ rộng rãi hơn, mời vào.” Lễ tân quẹt thẻ mở cửa, sau khi dẫn họ vào phòng bao thì nói nhẹ nhàng, “Lát nữa sẽ có người mang trang phục đến, hai vị có thể tắm rửa trước.”
Trong phòng bao có đầy đủ đồ dùng vệ sinh cá nhân, đủ loại chủng loại rực rỡ muôn màu khiến người ta hoa mắt, lấp lánh ánh sáng của tiền bạc.
Bạch Đàm đợi lễ tân đi ra ngoài rồi mới thì thầm: “Đúng là nơi người giàu mới tiêu dùng nổi, trời còn chưa sáng hẳn mà đã có chuyên viên đến đi làm rồi.”
“Công việc của ngôi sao chẳng phải là giờ giấc đảo lộn không quy luật sao? Những cửa hàng kiểu này thường mở cửa cả ngày, dù sao giá một lần cũng không rẻ.” Chu Uẩn đưa một chiếc áo choàng ngủ cho cô ấy, “Tắm rửa đi.”
Bạch Đàm nhận lấy áo choàng ngủ, đột nhiên thấy sợ: “Tiểu Uẩn, chúng ta thực sự định dùng tấm thẻ đó để thanh toán sao?”
Chu Uẩn còn chưa kịp trả lời thì cô lễ tân lúc nãy đã quay lại, trên tay cầm một bảng kẹp tài liệu gõ cửa bước vào: “Cô Chu, hai vị giúp xác nhận trước các dịch vụ cần làm để tiện sắp xếp, ngoài ra bên chúng tôi thanh toán trước rồi mới trang điểm, nếu không hài lòng sẽ hoàn lại một nửa.”
Chu Uẩn nhận lấy bảng kẹp tài liệu, bên trên kẹp một tờ bảng biểu khổ A4, chi chít nội dung các dịch vụ, phía sau mỗi dịch vụ đều có ghi rõ giá tiền chi tiết.
Bạch Đàm ghé đầu lại gần, liếc thấy số tiền phía sau mỗi dịch vụ mà líu lưỡi, lại sợ biểu hiện quá rõ ràng sẽ mất mặt, bèn ghé sát tai Chu Uẩn giả vờ như đang thảo luận về dịch vụ: “Này, hay là chuồn trước đi? Giá trên này dọa chết người ta, ra ngoài tìm một tiệm tầm trung cao cấp trải nghiệm chút là được rồi, cái tiệm này chỉ thiếu nước treo hai chữ ‘cướp tiền’ ngay tại quầy lễ tân tầng một thôi.”
Chu Uẩn đánh dấu từng dịch vụ cần thiết, ký tên mình vào cột khách hàng rồi đưa bảng tài liệu trở lại: “Chúng tôi làm những dịch vụ này là được.”
Sau khi đối chiếu từng dịch vụ, lễ tân cười nói: “Cô chọn đều là những dịch vụ át chủ bài của tiệm chúng tôi đấy ạ. Cô yên tâm, chắc chắn sẽ không thất vọng đâu. Nếu không còn thắc mắc gì khác, mời quẹt thẻ bên này.”
Lễ tân ung dung đi đến bên cạnh bàn trang điểm, trên tường trắng có một chiếc máy quẹt thẻ, thoạt nhìn còn tưởng là bộ nhập mật mã để đi vào mật thất nào đó.
Chu Uẩn không hề do dự, cầm thẻ đen trả tiền một cách vô cùng dứt khoát. Cô không chú ý đến khoảnh khắc lấy thẻ đen ra, trong đáy mắt cô lễ tân thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Người đi làm phải biết giấu cảm xúc thật nhanh là kỹ năng cơ bản nhất, cô lễ tân vòng hai tay ôm bảng tài liệu, mỉm cười: “Bên này là điện thoại phục vụ phòng bao, hai vị có bất kỳ nhu cầu nào cứ ấn phím số 1 là được ạ.”
“Được, cảm ơn.”
“Nếu không còn yêu cầu nào khác, tôi xin phép đi sắp xếp trước.”
Bạch Đàm đợi người đi xa rồi mới đóng cửa lại, rón ra rón rén quay về bên cạnh Chu Uẩn, thẳng thắn nói: “Cậu trả tiền xong thái độ của cô ta rõ ràng đã tăng lên một cấp, tớ cảm giác là do tấm thẻ đó.”
Chu Uẩn định vào tắm, nghe Bạch Đàm suy đoán bèn ngoảnh lại cười cười: “Bọn họ làm nghề này mỗi ngày đều tiếp xúc với những người có điều kiện không tồi, ít nhiều cũng phải có hiểu biết chứ. Tớ vào tắm trước đây.”
“Được, cậu vào trước đi, tớ gọi điện về công ty lát nữa tắm sau.”
Phòng tắm bằng kính mờ, tính riêng tư cũng tạm ổn, từ bên ngoài không dễ nhìn thấy tình hình bên trong. Chu Uẩn ngẩng đầu để mặc vòi hoa sen xối lên cả khuôn mặt, dòng nước uốn lượn theo xương hàm chảy xuống, nước ấm lướt qua da thịt, cuốn đi sự mệt mỏi do nằm co quắp trên ghế sofa đêm qua và cơn đau nhức của cơ thể. Cô chẳng muốn làm gì cả, cứ ngẩn ngơ đứng dưới vòi hoa sen để dòng nước chảy tràn.
Sau khi tắm qua loa, Chu Uẩn đi đến bồn tắm, bên trong đã lót túi tắm một lần, về vấn đề vệ sinh thì không cần quá lo lắng.
Bồn tắm có chức năng mát-xa, người vừa bước vào thì cơn buồn ngủ đã ập đến. Chu Uẩn nhắm mắt dựa vào đó tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi, tuy vết thương đã dán băng keo chống nước nhưng cô vẫn chọn cách gác chân lên chiếc ghế nhỏ đặt trên bồn tắm, thầm cảm thán một câu: Tiêu tiền của người khác để hưởng thụ quả nhiên rất thoải mái.
Có lẽ do quá thoải mái, nửa đầu Chu Uẩn vẫn còn tỉnh táo, nửa sau người cứ mơ màng, mí mắt buồn ngủ đến mức không mở lên được, dứt khoát ngủ luôn. Khi tỉnh lại là do bắp chân giữ nguyên một tư thế quá lâu nên hơi tê, cảm giác châm chích khiến cô cuối cùng cũng phải mở mắt.
Chu Uẩn quay đầu nhìn chiếc đồng hồ báo thức nhỏ đặt phía trước, tắm một cái mà mất hơn một tiếng đồng hồ. Cô từ từ hạ chân xuống, tìm khăn tắm quấn quanh người, bên ngoài yên tĩnh lạ thường, Bạch Đàm chẳng lẽ nằm ngủ quên trên ghế sofa bên ngoài rồi sao? Sao cũng không vào gọi cô.
Chu Uẩn lau qua loa những vệt nước trên người, vặn chặt chỗ nối của khăn tắm, mang dép dùng một lần bước ra khỏi phòng tắm, vừa cúi đầu lau tóc ướt vừa buột miệng nói: “Bạch Đàm, tớ ngủ quên ở trong đó luôn, sao cậu không gọi tớ…”
Đập vào mắt là một người vốn không nên xuất hiện ở đây, đang ngồi trên ghế sofa, chân dài bắt chéo, tay phải nhẹ nhàng lắc ly rượu vang, tư thế ngồi lười biếng nhìn cô từng bước đi đến giữa phòng bao.
Anh nâng ly nhấm nháp rượu vang, đôi mắt sâu thẳm từ từ đánh giá cô từ đầu đến chân, ánh mắt mang tính xâm lược cực mạnh không hề che giấu, đường hoàng coi cô như vật sở hữu của mình.
Chu Uẩn bị nhìn đến khó chịu, rõ ràng trên người còn có một chiếc khăn tắm che chắn nhưng lại cảm thấy như đang khỏa thân hoàn toàn trước mặt anh, khiến cô theo bản năng siết chặt mối nối khăn tắm, vẻ mặt hơi mất tự nhiên: “Bạch Đàm đâu?”
“Đồn cảnh sát.”
“Cái gì?”
Văn Chú nghiêng người đặt ly rượu trong tay xuống, mí mắt khẽ nâng lên, dường như đang nói về một chuyện nhỏ nhặt thường ngày: “Trộm dùng thẻ của tôi, vào đồn cảnh sát là còn nhẹ đấy.”
Chu Uẩn bước tới hai bước, giọng nói không giấu nổi sự lo lắng: “Là tôi quẹt thẻ, không liên quan đến Bạch Đàm. Hơn nữa tấm thẻ đó để trong túi áo, vốn dĩ là do anh để, sao lại nói là trộm dùng?”
Văn Chú như thể men rượu đã bốc lên đầu, tay phải chống đầu nhìn cô không chớp mắt, đáp lại nhẹ tênh: “Để trong áo không có nghĩa là được dùng, em đã hỏi tôi chưa?”
Sự việc đã đến nước này, Chu Uẩn có ngốc nữa cũng biết hành động lần này của Văn Chú đều là cố ý. Anh biết ý cô muốn biểu đạt, nhưng lại cố tình nói nước đôi để làm mờ đi trọng điểm cô muốn nói.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Chu Uẩn không muốn lãng phí thời gian với anh, xoay người định quay lại phòng tắm thay lại quần áo để đến đồn cảnh sát tìm Bạch Đàm.
“Em đi thêm một bước nữa, tôi không ngại gọi một cuộc điện thoại bảo người quen ‘chăm sóc’ bạn em nhiều hơn một chút đâu.”
Bàn tay Chu Uẩn đặt trên khăn tắm từ từ siết chặt, cô đột ngột quay người lại, đôi mắt hạnh ngập tràn sự phẫn nộ rõ rệt: “Tôi trả tiền lại cho anh.”
“Tôi thiếu chút tiền đó à?” Anh cười khẽ một tiếng, giọng điệu đột ngột thay đổi: “Làm sai thì phải chịu chút trừng phạt, đạo lý mà trẻ con cũng hiểu chẳng lẽ em không biết?”
Chu Uẩn biết anh muốn gì, anh đã đến đây thì không phải vì tiền, thứ anh tính toán không phải là vật chất mà là cô.
Đấu với anh, Chu Uẩn biết rõ khả năng thắng của mình, nhất là khi hiện tại có điểm yếu nằm trong tay anh, đối đầu cứng rắn không phải là lưỡng bại câu thương mà là chỉ có mình cô thua trắng.
Đứng tại chỗ im lặng hồi lâu, Chu Uẩn cuối cùng cũng chủ động bước ra, chậm rãi đi đến trước mặt anh. Vệt ửng hồng lan ra ở xương quai xanh làm tôn lên khuôn mặt hồng hào lạ thường, trông giống như quả táo đã chín mọng, đang từng chút một mời gọi người ta hái xuống.
“Anh muốn thế nào?”
Rốt cuộc cô vẫn không thể nói thẳng ra được, nhất là liên quan đến chuyện nam nữ, chẳng khác nào vô hình chung tự l*t tr*n mình ra trước mặt anh, không còn chút lòng tự trọng nào đáng nói.
“Em nghĩ tôi muốn thế nào?” Văn Chú nói.
Cuộc đối thoại giằng co qua lại khiến cơ thể ấm áp của Chu Uẩn dần lạnh đi, như bị người ta dội một gáo nước đá từ trên đầu xuống, khiến cô đóng băng ngay tại chỗ, cũng làm đôi môi vốn đã khó mở lời của cô từ từ mím chặt.
Tiếp xúc với Văn Chú bao nhiêu lần như vậy, cô sớm nên biết mới phải, người như anh một khi đã chiếm ưu thế sẽ không kết liễu ngay mà sẽ từ từ chơi đùa với bạn, giống như quả óc chó trong tay, vui thì xoay hai cái, không vui thì đập nát, hoàn toàn dựa vào tâm trạng của anh.
“Không thế nào cả.” Chu Uẩn nói xong liền xoay người.
Cô không muốn hạ thấp tư thái trước mặt anh, chẳng khác nào tự đặt mình xuống vị trí thấp nhất, mặc cho anh trêu đùa n*n b*p. Cô muốn đánh cược một lần, cược rằng ánh mắt anh nhìn cô không chỉ tràn ngập sự soi mói lạnh lùng như băng giá, mà còn từng tồn tại một tia tình cảm và d*c v*ng.
Cơ thể đột nhiên bị nhấc bổng lên khiến Chu Uẩn sợ hãi suýt hét lên, khoang mũi tràn ngập mùi hương quen thuộc, cô biết là anh đã chọc thủng lớp vỏ bọc giả tạo bên ngoài, không còn che giấu d*c v*ng trong đáy mắt nữa.
Cô mặc cho anh bế mình, nhìn anh quen cửa quen nẻo ấn một dãy mật mã đi vào gian phòng tối bên trong phòng bao. Bên trong quả là có một thế giới khác, một chiếc giường rộng rãi để nghỉ ngơi và phòng tắm hiện ra trước mắt Chu Uẩn.
Cô còn chưa kịp nhìn kỹ thì cảm giác mềm mại dưới thân lập tức k*ch th*ch sự nhạy cảm của cô. Ý nghĩ muốn chạy trốn vừa nhen nhóm, người trước mặt đã sớm đoán được dự định của cô, bàn tay chống bên hông đã chặt đứt hoàn toàn đường lui của cô.
Ánh đèn vàng mờ ảo khiến phòng nghỉ dường như tăng thêm vài phần lãng mạn mị hoặc khó tả.
Đôi mắt đen sắc lạnh kia hiện lên d*c v*ng nguyên thủy nhất, anh im lặng nhìn cô, và trong quá trình yên tĩnh này, trái tim Chu Uẩn thấp thỏm đến mức sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hồi lâu sau, Văn Chú đưa tay nắm lấy cằm cô, đầu ngón tay mát lạnh v**t v* trên làn da non mềm của cô, giọng nói khàn khàn dường như mang theo men say của rượu vang vừa nếm: “Hôn tôi.”
Chu Uẩn thoáng sững sờ trong giây lát, hai cánh tay chống phía sau bỗng nhiên mềm nhũn nhưng lại được anh vững vàng đỡ lấy eo, những ngón tay thon dài chống chắc chắn bên hông cô, khiến ý định trốn thoát cuối cùng của Chu Uẩn cũng bị cắt đứt.
Vẻ mặt hờ hững của anh toát lên vài phần lạnh lùng cứng rắn chẳng chút nể nang: “Em tưởng có thể trốn thoát được sao?”
Phòng bao thực sự quá yên tĩnh, và nơi họ đang ở lại càng tĩnh lặng đến mức khiến người ta hoảng hốt.
Đúng như lời anh nói, cô không trốn thoát được, dù là chuyện quay lại Túc Nguyên hay chuyện của dì út, cô đều không thoát được…
Chu Uẩn hạ quyết tâm, hai tay vòng lên vai anh, mượn lực nâng của anh lấy hết can đảm dán lên môi anh. Một giây trước khi anh muốn làm nụ hôn này sâu hơn, cô kịp thời rời ra, mi mắt khẽ rũ xuống đưa ra yêu cầu: “Không liên quan đến Bạch Đàm.”
Khóe môi mỏng của anh khẽ nhếch lên, bàn tay đỡ eo cô bất ngờ dùng lực đẩy lên, ép cơ thể yểu điệu của cô dán chặt vào người mình, cúi đầu ghé sát vào vành tai đỏ đến mức sắp nhỏ máu của cô, thì thầm: “Động vào cô ta chẳng khác nào tuyên chiến với em, tôi sẽ đánh trận một chiến chỉ có lỗ chứ không có lãi sao?”
Anh không cho cô cơ hội phản ứng, bất ngờ áp chặt lên môi cô, sống mũi cao thẳng hơi nghiêng qua tránh chóp mũi cao thon của cô, lực ép xuống mạnh hơn hẳn so với những nụ hôn bình thường. Môi răng day dưa dần trở nên mạnh bạo, ẩn chứa sự bá đạo và cường thế độc nhất của anh.
Anh biết cô mím chặt môi kháng cự, anh liền cắn nhẹ lên cánh môi cô, biết cô chắc chắn sẽ bị đau mà hé miệng, trong khoảnh khắc đó, đầu lưỡi nhẹ nhàng luồn vào, cô hoàn toàn không có cơ hội chống đỡ.
Chu Uẩn nức nở đấm vào vai anh, đưa tay s* s**ng thuận lợi móc điện thoại từ trong túi anh ra, nhìn thấy tên người gọi đến, như để trả thù, cô bấm nghe rồi áp điện thoại vào tai Văn Chú.
Bạn thấy sao?