Chương 85: Cười bản thân chạy trời không khỏi nắng chứ sao!
Dứt lời, Văn Chú buông lỏng sự trói buộc đối với cô, mở cửa giúp cô, bàn tay rộng lớn đặt sau eo cô đẩy nhẹ về phía trước “Muốn ở lại thì có bác sĩ chăm sóc, không muốn ở lại thì bên ngoài có xe đưa em về.”
Chu Uẩn nhất thời không biết nên nói anh chu đáo hay là toan tính từng bước, cô quấn chặt chiếc chăn mỏng chuẩn bị rời đi.
Văn Chú thấy cô vội vàng muốn đi, bèn đưa tay nắm lấy cổ tay trắng ngần của cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v*, không quên dặn dò: “Cho em ba ngày là để suy nghĩ cho kỹ, đừng nghĩ đến chuyện giở trò khôn vặt, ở Túc Nguyên em không thoát được đâu.”
Chu Uẩn cười khẩy một tiếng, hơi nghiêng đầu nhìn anh: “Anh đây là cho tôi ba ngày sao? Chi bằng nói là cho tôi ba ngày để chuẩn bị tâm lý đến cúi đầu trước anh.”
Anh không phủ nhận nhưng cũng không định vô cớ gánh cái tiếng xấu, kiên nhẫn nói: “Hết ba ngày, em muốn xử lý thế nào cũng được, sẽ không ai hạn chế tự do của em.”
Chu Uẩn quay đầu nhìn sang chỗ khác: “Buông tay.”
Lần này anh rất phối hợp, buông tay để mặc cô muốn đi đâu thì đi. Nhưng chỉ có Chu Uẩn hiểu rõ, cái bẫy đã được giăng ra rất thành công, anh có đủ tự tin biết rằng cô chắc chắn sẽ quay lại.
Chu Uẩn không chọn ở lại, xảy ra chuyện như vậy, ở lại đây chỉ thêm ngột ngạt, cô cần gấp một nơi yên tĩnh để tĩnh tâm, để bản thân bình tĩnh lại mới có thể nghĩ ra đối sách tiếp theo.
Văn Chú đã sắp xếp xe nhưng Chu Uẩn không ngồi, một mình đi trên đoạn đường dốc, con đường không một bóng người bốn bề cây cối xanh tươi, môi trường tốt miễn bàn, chỉ là cô không có tâm trạng thưởng thức, đầu óc rối bời, cứ nghĩ đến bức ảnh kia là mọi sự ngụy trang đều tan vỡ.
Vết thương ở chân khiến cô đi lại khập khiễng, cho dù Triệu Ngôn đã xử lý, dùng loại thuốc tốt nhất, nhưng lúc này đi một đoạn đường dài, vết thương bắt đầu đau âm ỉ.
Chu Uẩn không muốn đi nữa, dứt khoát ngồi xuống bên cạnh bồn hoa ven đường, trụ đá nhỏ vừa vặn đủ cho một mình cô ngồi, cô cứ lẳng lặng ngồi đó, ngẩng đầu nhìn trời.
Bầu trời Túc Nguyên vẫn như vậy, Chu Uẩn quy kết nó thành: Muốn chết không được muốn sống cũng không xong.
Giống như cô lúc này.
Tiếng còi xe truyền đến từ phía bên kia, Chu Uẩn còn đang nghĩ liệu có phải người của Văn Chú lại đuổi theo bắt ép đưa cô về không, từ xa, nhìn thấy một chiếc xe màu trắng từ từ chạy tới, đợi nhìn rõ biển số xe, sống mũi Chu Uẩn bỗng cay xè.
Xe dừng lại bên đường, Bạch Đàm bước xuống từ ghế lái, bóng dáng hốt hoảng chạy về phía cô “Tiểu Uẩn!”
Chu Uẩn hơi dang hai tay, ôm chặt lấy Bạch Đàm đang lao về phía mình, lớp vỏ kiên cường vào khoảnh khắc này xuất hiện vết nứt nhỏ, vùi cả khuôn mặt vào lòng Bạch Đàm, giọng nghèn nghẹn nói: “Cho tớ một phút, một phút thôi.”
Bạch Đàm không nói gì cả, từ từ giơ tay ôm lại cô, tay phải nhẹ nhàng vỗ về lưng Chu Uẩn, giọng rất nhẹ: “Được.”
Họ quen biết nhiều năm, nói nhiều đến mấy cũng không hiệu quả bằng một cái ôm.
Bạch Đàm rất ít khi nhìn thấy dáng vẻ mờ mịt của Chu Uẩn, khi xe chạy tới, còn chưa dám chắc bóng người ngồi bên đường chính là Chu Uẩn, kết quả lại đúng là cô thật. Rất muốn hỏi cô rốt cuộc bị sao vậy, nhưng thấy cô lộ vẻ mệt mỏi, trên người còn có vết thương, đoán chừng cả thể xác và tinh thần đều mệt, bèn không dám hỏi nữa.
Lúc Văn Chú gọi điện cho cô ấy, Bạch Đàm sững sờ hai giây rồi mới nghe máy, biết được cần cô ấy lái xe đến đón Chu Uẩn, cô ấy còn đang nghĩ người là do anh đưa đi, thế mà lại bảo cô ấy đến đón, đúng là hết nói nổi.
Giờ nhìn lại, e là hai người đã xảy ra chuyện không vui, Văn Chú lo lắng Chu Uẩn về một mình sẽ xảy ra chuyện nên mới gọi điện thông báo cô ấy đến đón người.
Một phút không dài, Bạch Đàm vừa mới xâu chuỗi xong nguyên do sự việc, hơi ấm trong lòng đột ngột rời đi, cô ấy nghiêng đầu quan sát kỹ: “Tiểu Uẩn, hay là tối nay cậu đến chỗ tớ đi?”
Chu Uẩn không từ chối, giống như con búp bê không có sức sống để mặc người khác đưa lên xe.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Trên đường đi, Bạch Đàm nói rất nhiều chuyện, Chu Uẩn đều đáp lại, nhưng không chủ động hỏi han một lần nào, trạng thái tinh thần sa sút, cô ấy chưa từng thấy Chu Uẩn suy sụp thành bộ dạng này.
Vốn dĩ đi về hướng căn hộ, nhưng Bạch Đàm tại ngã tư tiếp theo nhanh chóng quay đầu lái xe về phía một ngã rẽ không phải đường chính, xung quanh là những ngôi nhà cũ kỹ chưa bị giải tỏa, trước cửa nhà nào nhà nấy đều phơi chăn ga quần áo, trước cửa có người ngồi cầm cốc tán gẫu chuyện nhà với hàng xóm.
Cuối cùng xe dừng lại trước một cửa tiệm trang trí đã lỗi thời từ lâu, ngay cả đèn nhấp nháy trên biển hiệu cũng dùng băng dính cố định, trên biển dùng sơn ngũ sắc viết tên tiệm: Hào Tước KTV.
Khi Chu Uẩn nhìn thấy tên tiệm vẻ mặt hơi khác lạ, quay đầu nhìn Bạch Đàm, cô ấy đã dừng xe tắt máy, rõ ràng là định đi vào “Không phải nói về nhà sao?”
“Về nhà cái gì, hôm nay hát tới bến!” Bạch Đàm cầm túi xách xuống xe trước, vòng qua đầu xe đến ghế phụ mở cửa “Xuống xe, hôm nay không say không về!”
Chu Uẩn nhận ra cô ấy không nói đùa, có lẽ bị cảm xúc lây lan, cô tháo dây an toàn đi theo Bạch Đàm vào quán karaoke thời sinh viên này.
Trong quán đã sửa sang lại một lượt, vị trí quầy lễ tân vốn vừa vào cửa nằm bên tay phải giờ chuyển vào chính giữa, người phụ trách đón khách đổi thành chính ông chủ, miệng ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, nheo mắt nhắn tin.
Bạch Đàm đi đến trước quầy gõ gõ mặt bàn: “Ông chủ, mở cho chúng tôi một phòng cả ngày.”
“Chỉ hai cô thôi à?” Ông chủ đứng dậy nhìn ra sau lưng họ “Hai cô gái mở phòng cả ngày?”
“Sao? Quán ông mở cả ngày còn phân biệt nam nữ à?”
Ông chủ lấy điếu thuốc đang ngậm trong miệng xuống giải thích: “Thế thì không phải, nếu chỉ có hai cô thì tôi chọn cho các cô phòng ở sâu bên trong, dù sao chỗ tôi buổi tối khách nam đến cũng nhiều.”
Những lời còn lại không cần nói cũng rõ, Bạch Đàm chủ động xin lỗi vì bụng dạ hẹp hòi nhất thời của mình: “Vậy là tôi hiểu lầm rồi.”
Ông chủ mở cho họ một phòng ở sâu trong cùng tầng hai, cách các phòng khác một cầu thang thoát hiểm, quả thực cách xa khu vực ồn ào náo nhiệt.
Trang trí trong phòng cũng đổi rồi, vừa vào phòng, khuôn mặt hoàn hảo không tì vết của Marilyn Monroe chiếm trọn một bức tường, dưới bầu không khí mờ ảo có đại mỹ nữ bầu bạn, Chu Uẩn bỗng nhiên muốn cười, quét sạch u ám trong lòng, ngay cả chính cô cũng không nói rõ được là vì sao.
Có lẽ kiểu trang trí như thế này hiện nay hiếm thấy rồi, hoặc là ông chủ yêu thích Monroe cuồng nhiệt như fan hâm mộ, nếu cô nhớ không nhầm, hành lang đi qua, tranh trang trí trên tường cũng có rất nhiều hình Monroe.
Bạch Đàm đưa micro tới: “Biết đến karaoke bài hát nhất định phải chọn là gì không?”
Chu Uẩn nhận lấy micro bọc vỏ dùng một lần, thuận miệng đáp: “Gì cơ?”
“Chết cũng phải yêu!” Bạch Đàm không nói hai lời, liền đưa bài hát này vào danh sách “Còn một bài nữa nhất định phải chọn!”
“Hả?”
“Ba ngày ba đêm!”
Chu Uẩn mặc cho cô ấy làm loạn, lẳng lặng ngồi trên sofa nhìn Bạch Đàm nhét từng bài từng bài vào danh sách chờ, bóng dáng tương tự dần dần hội tụ trước mắt thành một dáng vẻ khác, họ mặc bộ đồ cử nhân đi thuê còn chưa kịp trả, vội vã hẹn nhau đến karaoke tụ tập, chúc mừng sắp rời khỏi mái trường bước vào xã hội.
Cũng chính vào ngày hôm đó, Chu Uẩn tận tai nghe thấy Chu Vực định nghĩa về tình cảm giữa họ.
Cửa phòng bao không biết là do ai đi ra quên đóng chặt, Chu Uẩn đi ngang qua cửa, nghe thấy một giọng nam quen thuộc, hỏi rất nghiêm túc, trong đó nhắc đến tên cô.
– Anh Vực còn không mau dỗ dành đi, chị dâu ghen rồi kìa.
Nam sinh vừa dứt lời, Chu Uẩn nghe thấy tiếng giày cao gót chạy vội tới, cô phản ứng nhanh lách người sang một bên giả vờ gọi điện thoại.
Một cô gái dáng người mảnh mai chạy ra từ phòng bao, chưa chạy được bao xa thì ngay sau đó có một nam sinh đuổi theo, giống như đuổi theo đưa cô ấy về.
Chu Uẩn lờ mờ cảm thấy bóng lưng hơi quen mắt, qua cánh cửa phòng bao đang mở hé nhìn trộm thấy một đám người đang ngồi trên sofa, sự tồn tại của Chu Vực khiến đám người vây quanh càng trở nên tầm thường, anh châm thuốc ngồi đó bất động như núi, giọng nói vừa nãy lại lải nhải bên tai anh.
– Anh Vực anh như thế là không được đâu, sau này có bạn gái, thấy anh đối xử tốt với Chu Uẩn như vậy, không sợ người ta làm loạn với anh à?
– Đã nhận nuôi thì phải có trách nhiệm, không thể để người đời đàm tiếu được
Dáng vẻ bình thản làm đau đôi mắt Chu Uẩn. Hóa ra những sự tốt đẹp đó đều là vì trách nhiệm chứ không có ý gì khác.
– Anh Vực, hay là anh dỗ dành chị dâu một chút? Để chị ấy và Chu Uẩn gặp mặt nhau, chưa biết chừng hai người gặp nhau rồi lại vừa gặp đã thân ấy chứ?
– Đúng đấy, con gái bọn họ ở cùng nhau đi dạo phố là chơi được với nhau ngay ấy mà, không phức tạp thế đâu.
Cho đến tận hôm nay, Chu Uẩn vẫn nhớ Chu Vực lúc đó hẹn cô gặp mặt ở quán cà phê ngoài trường, dẫn theo vài người bạn, chỉ định một cô gái trong số đó cùng cô đi mua quà sinh nhật cho Thư Huệ, mà khi đó vì cô chưa nhìn thấy chính diện cô gái kia, thế mà lại ngốc nghếch đồng ý, thảo nào lúc đó cô gái kia nói chuyện nghe cứ châm chọc mỉa mai, lén lút giở trò không ngừng, chỉ có cô cứ như kẻ ngốc chẳng biết gì cả.
Tiếng hát tình ca xé ruột xé gan của Bạch Đàm gọi Chu Uẩn trở về, đoạn ký ức đã qua rất lâu ùa vào trong đầu, tác dụng phụ mang lại là cô giơ micro lên, gia nhập vào tiếng gào thét khàn cả giọng của Bạch Đàm, gào hết những thứ lộn xộn trong lòng ra.
Bạn bè thân thích gì đó, sống và chết gì đó, tất cả đều không liên quan đến cô! Không liên quan!
Gào xong một bài, Chu Uẩn thậm chí cảm thấy não bộ thiếu oxy nghiêm trọng, kèm theo tiếng ù tai, chấn động đến mức người tê dại.
Bạch Đàm cầm micro ngồi xuống bên cạnh cô, ngay lập tức mở một chai rượu, cực kỳ hào sảng đặt trước mặt Chu Uẩn: “Uống!”
Chu Uẩn nhìn chất lỏng sóng sánh trong chai, do dự hai giây, bưng chai lên uống trực tiếp. Vị cay nồng lan tỏa trong khoang miệng, bao bọc lấy chiếc lưỡi linh hoạt, dường như muốn làm nó tê liệt.
Bạch Đàm khoác vai cô, chạm vào chai rượu của Chu Uẩn một cái, tiếng thủy tinh va chạm lanh lảnh nghe như sự khởi đầu của một tín hiệu nào đó: “Tiểu Uẩn, chuyện khác tớ không hỏi cậu, nhưng chuyện Diêu Hồng cậu không thể giấu tớ chứ? Chúng ta đã nói rồi, có một số việc cậu giấu, có một số việc đừng coi tớ là kẻ ngốc mà giấu giếm!”
Chu Uẩn ngửa đầu uống thêm một ngụm, cầm lấy điều khiển trên bàn, vặn nhỏ tiếng nhạc trong phòng xuống, từ từ kể lại: “Lâm Tài từng hỏi tớ một số chuyện liên quan đến Văn Chú, lúc đó tớ đã nảy sinh nghi ngờ, cứ cảm thấy anh ta có chuyện giấu tớ, cho đến đêm các cậu dọn vào nhà nghỉ, tớ tận mắt nhìn thấy trời tối Lâm Tài đi đến nhà nghỉ, vệ sĩ bên cạnh Văn Chú đến đón anh ta.”
“Tớ nghĩ có lẽ là Văn Chú đặc biệt gọi anh ta đến muốn nghe ngóng gì đó, hôm sau tớ tìm Lâm Tài bàn chuyện xưởng trà, anh ta từ đầu đến cuối không nói cho tớ biết chuyện tối qua đến nhà nghỉ, tớ đoán anh ta cố tình giấu giếm.” Chu Uẩn uống thêm một ngụm rượu “Sau đó anh ta hỏi tớ về việc đến thành phố lớn như Túc Nguyên điều trị bệnh cho mẹ anh ta có phải tốt hơn không, tớ có thể xác định Văn Chú có lẽ đã cho anh ta lợi ích không thể từ chối, dứt khoát tương kế tựu kế.”
Bạch Đàm nghe rất kỹ, sự nguy hiểm trong đó nghe có vẻ đầy tính đánh cược, cô ấy uống một ngụm bia để bình tĩnh lại, giống như cún con dựng tai lên nghiêm túc nghe Chu Uẩn kể về sự nguy hiểm ở Vụ Sơn.
“Ngoài mặt Lâm Tài và tớ cùng một phe, tớ nói chuyện Diêu Hồng tìm người trả thù tớ cho Lâm Tài biết, mục đích là để anh ta thay mặt chuyển lời cho Văn Chú, coi như là chuẩn bị hai phương án.” Chu Uẩn dựa vào sofa phía sau, dường như men rượu bốc lên, cần có chỗ dựa mới thoải mái.
“Người của tớ theo dõi Diêu Hồng, Văn Chú tự nhiên cũng sẽ sắp xếp người từ trước để đề phòng bất trắc.” Chu Uẩn đặt chai rượu trong tay xuống, dựa vào sofa day day ấn đường đau nhức “Đương nhiên đối với chuyện Văn Chú lao vào biển lửa cứu tớ, chỉ là tớ thuận miệng nhắc tới vậy thôi, dù sao người thực sự sẵn lòng xả thân vì đối phương rất ít.”
Hành động vĩ đại lao vào biển lửa cứu người đối với Bạch Đàm mà nói đủ để cô ấy tiêu hóa một khoảng thời gian, trên thế giới này người sẵn lòng vì cứu bạn mà không màng tính mạng bản thân chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngoài bố mẹ và lính cứu hỏa, không tìm ra loại thứ ba nữa.
“Lửa lớn như vậy, các cậu chạy thoát thế nào?” Bạch Đàm nhớ ra một chuyện “Dân làng đều đang cứu hỏa, nhưng ngọn lửa đó cứ như là có sự sống vậy, càng tạt nước, lửa ngược lại càng lớn, sau đó nữa thì nước bị ngắt, người Trì Học Nhiên phái đi quay lại nói có người dùng xi măng bịt kín chỗ cấp nước, cũng là do người của Diêu Hồng làm sao?”
“Thôn Vụ Sơn là ngôi làng cổ trăm năm, ngôi nhà tớ ở bên dưới có mật đạo là do A Tư nói với tớ, trước đó cô ấy chính là rơi vào một mật đạo khác rồi đi lung tung trong đó, sau khi tìm thấy lối ra mới biết nơi này là Vụ Sơn.” Chu Uẩn biết Bạch Đàm nhất định muốn hỏi thăm thân thế của A Tư, ngắt lời trước “Còn về thân phận của cô ấy sau này tớ sẽ nói kỹ với cậu, bây giờ chưa phải lúc để nói.”
Sự tò mò vừa mới nhen nhóm của Bạch Đàm chưa đến hai giây đã xìu xuống: “Cho nên cậu và Văn tổng chính là thông qua mật đạo đó thoát được một kiếp? Nhưng sau đó sao lại gặp phải đám người Diêu Hồng tìm tới? Trì Học Nhiên nói định vị trên người Văn Chú hiển thị các cậu đang ở trong rừng rậm, bọn tớ tìm các cậu thì dễ, đám người kia sao biết được các cậu ở đó?”
Đây là điểm Bạch Đàm vẫn luôn thắc mắc, cô ấy lại không muốn hỏi Trì Học Nhiên đầu đuôi câu chuyện, tỏ ra mình rất ngốc nghếch, cứ cố nhịn thắc mắc cuối cùng cũng đợi được một cơ hội hỏi cho rõ.
“Trưởng thôn và Diêu Hồng có mối quan hệ không thể cho ai biết.”
Giọng điệu bình thản của Chu Uẩn giống như tiếng sấm nổ vang, khiến Bạch Đàm trố mắt, hồi lâu không nói nên lời.
“Cậu nói lửa càng ngày càng lớn, thật ra có khả năng nào là có người đang cứu hỏa còn có người lại châm thêm một mồi lửa không? Chỗ cấp nước bị phá hoại, cậu nghĩ xem ngoài trưởng thôn còn ai có thể sai khiến dân làng làm việc này? Trưởng thôn sống ở Vụ Sơn hơn nửa đời người, ngay cả mật đạo tớ cũng biết chẳng lẽ ông ta lại không biết sao?”
Bạch Đàm vỗ mạnh đùi, hoàn toàn tỉnh lại sau sự kinh ngạc: “Cậu nói làm tớ nhớ ra rồi, lúc đó bọn tớ tìm trưởng thôn kết quả ông ta không thấy tăm hơi đâu, xem ra trốn đi chỗ khác làm chuyện xấu rồi!”
“Ông ta đã sắp xếp người từ trước liên tục châm thêm lửa, để đám người Diêu Hồng tìm tới đi vào rừng rậm tìm tớ và Văn Chú, nếu chuyện vỡ lở, tất cả mọi chuyện đều có thể đẩy lên đầu đám người do Diêu Hồng tìm tới, không liên quan gì đến ông ta.”
“Cái lão già khốn kiếp này! Tớ còn tưởng là một trưởng thôn tốt vì làng vì dân, không ngờ là một lão già d*m d*c!” Bạch Đàm vừa nghĩ đến cái đầu sắp hói của ông ta, Diêu Hồng có tệ đến mấy cũng không đến mức cái gì cũng ăn được chứ, đúng là đói khát rồi!
“Thảo nào bọn Văn tổng đưa cả trưởng thôn đi, chỉ là không biết Văn tổng sẽ xử lý thế nào.” Bạch Đàm nâng đáy chai thầm đoá, “Cậu nói xem Văn tổng có băm vằm bọn họ ra ra làm tám mảnh để trả thù cho cậu không?”
Chu Uẩn nghe xong thoáng ngẩn ngơ, đảo mắt nhìn cô ấy đang nhìn chằm chằm mình hai mắt sáng rực, nghiêng người cầm lấy chai rượu trên bàn, ngửa đầu uống một ngụm lớn “Anh ta cho dù có băm vằm cũng là vì bản thân anh ta, dù sao đường đường là Văn tổng của Thịnh Hoằng lại suýt chút nữa ngã ngựa ở cái xó xỉnh như Vụ Sơn, bị người ta biết được thì mất mặt biết bao.”
Bạch Đàm ghé đầu sát lại trước mặt Chu Uẩn, lắc lư đầu nhìn chằm chằm cô, nửa buổi đưa ra phán đoán: “Cậu không bình thường, người ta lao vào biển lửa xả thân cứu cậu, cho dù có lòng lang dạ sói đến mấy cũng sẽ cảm động, cậu hình như không muốn nhớ lại chuyện này lắm.”
“Không có.” Chu Uẩn tránh ánh mắt của cô ấy đưa tay đẩy cô ấy về “Anh ấy cứu tớ tớ rất cảm kích, nhiều hơn nữa thì không có.”
Phủ nhận quá nhanh, kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra sự khác thường. Bạch Đàm lại là tính cách không giấu được lời, nói thẳng: “Vậy cậu và Văn tổng ở trong biệt thự đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh ta lại gọi điện bảo tớ đón cậu chứ không phải sắp xếp xe đưa cậu về? Chẳng lẽ phá sản rồi ngay cả xe riêng cũng không có?”
Nhắc đến chuyện này, tâm trạng vừa mới tốt lên của Chu Uẩn lại chìm xuống, ngửa đầu nhìn những đốm sáng lấp lánh trên trần nhà, có cảm giác suy sụp sau khi trải qua sóng to gió lớn: “Bạch Đàm, cậu có quen bạn bè quyền quý nào không? Hoặc là bạn bè ở nước ngoài? Tớ muốn đón con của dì út về nước.”
Tần suất nhai kẹo của Bạch Đàm từ từ dừng lại: “Con của dì út cậu tại sao lại cần cậu đón về nước?”
“Dì ấy xảy ra chuyện rồi, hiện tại đứa bé giao cho mẹ chồng dì ấy chăm sóc thay, nhưng bà ta không phải là người đáng tin cậy để gửi gắm.”
Khi nói lời này Bạch Đàm đã lấy điện thoại ra tìm những người có thể cung cấp sự giúp đỡ trong danh bạ, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, vô tình nhắc đến một người: “Đúng rồi, sao cậu không tìm Văn tổng? Với năng lực của anh ta chút chuyện này đối với anh ta quá dễ dàng.”
Nói đến đây, Chu Uẩn lờ mờ cảm thấy cổ lại nóng rát, bên tai văng vẳng những lời Văn Chú nói khi đến gần cô, câu nào cũng là giao tiếp bình thường nhưng câu nào cũng lộ ra sự chắc chắn bắt buộc phải có được, cứ như thể cô đã là chim trong lồng, cho dù bay ra ngoài, sớm muộn gì cũng sẽ bay trở lại.
Trước đó ở Vụ Sơn Chu Uẩn từng nói với Bạch Đàm câu “nếu cần thiết thì vứt bỏ tất cả thì có sao đâu”, nhưng khi chuyện này ập đến bất ngờ, cô vẫn không thể hoàn toàn không sợ hãi. Có lẽ là đã đoán trước sẽ có ngày này, chỉ là không ngờ tiến trình nhanh đến mức khiến người ta không đỡ nổi.
Chu Uẩn mím môi: “Tớ không muốn nợ ân huệ của anh ta.”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Bạch Đàm hiểu sự gượng gạo của cô, khẽ gật đầu: “Tớ nhắn tin hỏi giúp cậu, nhưng cậu không tìm Văn tổng, Chu Vực cậu cũng không định tìm sao?”
Cách một thời gian dài nghe lại cái tên Chu Vực lại có mấy phần xa lạ. Thời gian cô bị đồn là đã chết, nhà họ Chu có lẽ vui mừng đến mức đốt pháo rồi, giờ nếu cô chủ động đi tìm Chu Vực giúp đỡ, chính là tự rước phiền phức vào người, Văn Chú chính là nắm chắc cô sẽ không tìm nhà họ Chu, mới tin chắc rằng chuyện lần này chỉ có anh mới làm được.
Giọng nói kích động của Bạch Đàm truyền đến từ bên cạnh, Chu Uẩn vốn định uống cạn bia trong chai, thấy cô ấy đưa điện thoại qua, vẻ mặt đầy vui mừng “Con trai ông chủ Lưu đang làm việc ở bên đó, phụ trách việc làm ăn bên đó, anh ấy nói có thể giúp chúng ta nghe ngóng thử.”
Trái tim xám xịt của Chu Uẩn giống như được ai đó dùng phất trần quét nhẹ đi, khó giấu được niềm vui: “Thật sao? Khoảng bao lâu thì biết tin?”
“Con trai ông ấy quen biết nhân viên chính phủ bên đó, điều tra một chút chắc không khó, nhanh thì tối nay, chậm thì chắc khoảng hai ba ngày là có tin thôi, cậu đừng quên chúng ta còn chênh lệch múi giờ đấy, đừng vội.”
Lời Bạch Đàm nói có lý, trước mắt có vội cũng không được gì, chẳng hiểu sao, trong đầu Chu Uẩn hiện lên một đoạn ký ức quá khứ.
Trình Tuyết Quân phong trần mệt mỏi từ nước ngoài trở về, thay cô đuổi hết đám họ hàng hút máu đi, muốn lấy danh nghĩa nhận nuôi để chăm sóc cô, thực chất đám họ hàng nghèo kia là vì một phần gia sản bố cô để lại, bọn họ cãi nhau mặt mày dữ tợn, lúc cảm xúc dâng trào động tay động chân là chuyện thường tình, làm loạn ba ngày, cuối cùng dưới khí thế một người địch vạn người của Trình Tuyết Quân, đám người đó mới không đạt được mục đích.
Khoảng thời gian đó, tang lễ của Thẩm Nghị Dương và bạn bè đến viếng, những việc lớn nhỏ đều do Trình Tuyết Quân thay mặt xử lý, không để lại bất kỳ điều tiếng gì.
Về tình về lý, đây là sự thật cũng là ân tình Chu Uẩn nợ, sớm muộn gì cô cũng phải trả.
Nay Trình Tuyết Quân xảy ra chuyện, thân phận đổi ngược, Chu Uẩn không thể cũng không cho phép bản thân ngay cả người thân cuối cùng cũng không quan tâm. Đứa trẻ còn ẵm ngửa không hiểu thế gian rối ren, chỉ biết đói thì ăn, lạnh thì run rẩy, không có người dỗ thì gào khóc…
Càng nghĩ sâu, Chu Uẩn càng cảm thấy nước cờ này Văn Chú đi quá chắc chắn, thông báo vào lúc này, đánh cho cô trở tay không kịp, đồng thời cũng đang đưa ra cảnh cáo, bất kể cô cố ý tiếp cận vì cái gì, anh đều có khả năng tự tay bẻ gãy đôi cánh của cô, muốn cô từ nay về sau chỉ có thể ở lại mặt đất, nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Bạch Đàm dường như vẫn chưa dùng hết tinh lực, cầm micro lại đi hát thêm mấy bài, hát mệt rồi gọi đồ ăn ngoài giao tới, gà rán hamburger bao gồm cả đồ ăn Trung Quốc và đồ ngọt đủ cả. Sự buông thả của ban đêm không cần để ý đến cân nặng ngày hôm sau, châm ngôn sống của Bạch Đàm: Ăn no rồi hãy giảm cân.
Chu Uẩn rúc trong sofa không muốn động đậy, dựa vào sofa, men rượu cộng thêm cơn buồn ngủ cùng ập đến, kèm theo giọng hát tự say sưa của Bạch Đàm chìm vào giấc ngủ.
Bốn giờ sáng, chuông điện thoại của Bạch Đàm reo vang trời, giống như muốn lật tung mái nhà. Cô ấy vỗ vỗ khuôn mặt ngủ mơ màng, nhìn rõ cuộc gọi đến xong lập tức tỉnh táo nghe máy: “Ông chủ Lưu, thế nào rồi ạ?”
“Tôi bảo này Bạch tổng, người cô nhờ tìm là gì của cô vậy? Con trai tôi tìm người tra ra địa chỉ xong thì đi tìm, sau khi đến nhà người đó, còn đặc biệt mang chút đồ cho đứa bé, kết quả bà già đó không nói hai lời liền đòi tiền, nói cái gì mà không có tiền không cho xem đứa bé, con trai tôi may mà còn gọi bạn đi cùng, nếu không thì bị bà ta đánh cho một trận rồi!”
Điện thoại mở loa ngoài, giọng nói phàn nàn của người đàn ông tự nhiên truyền vào tai Chu Uẩn, cô từ từ mở mắt ngồi dậy từ sofa.
Bạch Đàm liên tục xin lỗi đối phương mới miễn cưỡng hạ hỏa, điện thoại vừa cúp, cô ấy bưng chai nước khoáng trên bàn tu ừng ực một ngụm, sau khi hoàn hồn, vừa thở vừa nói: “Tại sao phải đưa tiền mới được xem đứa bé? Đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ!”
“Bà ta bằng lòng chăm sóc tớ nghĩ chắc chắn là dì út ít nhiều để lại một khoản tiền, nếu đưa đứa bé đi khỏi bà ta, khoản tiền đó tự nhiên sẽ không rơi vào đầu bà ta nữa, với tuổi tác và năng lực của bà ta ở nước ngoài chắc không tìm được công việc thích hợp, nếu khoản tiền này bị lấy đi, một mình bà ta tự nuôi sống bản thân ở nước ngoài e là khó.”
Trong đầu Chu Uẩn đều là câu nói đòi tiền mới được xem đứa bé của bà ta, giọng nói trong điện thoại giống như âm thanh ma quỷ xuyên qua màng nhĩ, khiến tim cô đập ngày càng nhanh. Văn Chú chính là biết bà ta sẽ không dễ dàng giao đứa bé ra, không thông báo chuyện này chẳng qua là muốn cô tự mình đi kiểm tra, để cô tận tai nghe thấy chuyện này muốn làm được là khó càng thêm khó, trừ khi cô có thể đưa ra một khoản tiền khiến người phụ nữ kia từ bỏ quyền nuôi dưỡng, nếu không bà ta sẽ không buông đứa bé ra.
Đã mở miệng đòi tiền thì con số này không thể nhỏ, mà đối với Chu Uẩn, chi phí cao ngất ngưởng cô không chi trả nổi, cũng không thể mở miệng vay Bạch Đàm, phòng làm việc của cô ấy vận hành vốn đã không dễ dàng, nếu mở miệng vay tiền, Bạch Đàm có đập nồi bán sắt cũng sẽ giúp cô gom đủ, áp lực lớn như vậy cô không muốn chuyển sang cho Bạch Đàm.
Cô không thể tìm nhà họ Chu, người khác cũng sẽ không cho vay khoản tiền lớn như vậy. Chu Uẩn phát hiện mình đã đi vào ngõ cụt, mà lối thoát duy nhất chỉ có tìm Văn Chú.
Cô cầm dụng cụ mở nắp chai trên bàn mở lại một chai rượu, giống như uống nước lọc mãnh liệt rót vào miệng, mặc kệ vị cay nồng sặc cổ họng, đau như bị vật sắc nhọn cứa qua, vẫn không chịu đặt chai rượu xuống.
Bạch Đàm thấy cô không bình thường kịp thời giật lấy chai rượu “Cậu điên rồi phải không?!”
Chu Uẩn lại đột nhiên bật cười, tiếng cười từ nhẹ nhàng từ từ chuyển thành cười lớn chật vật, lộ ra vẻ bất lực.
Bạch Đàm đưa tay khua khua trước mắt cô: “Tiểu Uẩn, cậu đang yên đang lành cười cái gì?”
Chu Uẩn nhìn màn hình vẫn đang phát MV bài hát phía trước, bất lực tự giễu: “Cười bản thân chạy trời không khỏi nắng chứ sao!”
Bạch Đàm vừa định an ủi vài câu, liền thấy Chu Uẩn đưa tay mượn điện thoại của cô ấy. Cô ấy đưa qua, thuận miệng hỏi: “Cậu gọi cho ai?”
Chu Uẩn không tìm danh bạ, tự tay nhập một dãy số.
Trong ánh mắt nghi hoặc của Bạch Đàm, điện thoại đã thông, nhưng giọng nói truyền đến lại không phải bản thân Văn Chú mà là một giọng nữ, là giọng nói Chu Uẩn từng nghe qua.
“A Chú đang bận, xin hỏi cô là?”
Chu Uẩn không nói gì cả, dứt khoát và nhanh chóng cúp điện thoại.
Bạn thấy sao?