🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 84: Tôi luôn luôn dung túng cho em hết lần này đến lần khác

Chu Uẩn nhìn chằm chằm vào tấm rèm giường đang nhẹ nhàng đung đưa trước mắt, cả người rơi vào trạng thái hoảng hốt, cảm giác choáng váng không hề dễ chịu, não bộ giống như bị treo máy, mất đi tất cả ký ức.

“Em biết rồi thưa thầy, nhưng về nội dung email vừa rồi em vẫn còn vài điểm chưa hiểu lắm…”

Giọng nói khá quen thuộc xuyên qua cánh cửa đang hé mở ở cuối giường từng chút một truyền vào tai Chu Uẩn, chứng mất trí nhớ tạm thời dần dần trở lại bình thường, cô nhớ lại những chuyện xảy ra ở Vụ Sơn, nhớ lại mình được Văn Chú bế lên xe, nhớ lại nữ bác sĩ trò chuyện với cô trên xe.

Chu Uẩn cử động tay, một cơn đau nhói bất ngờ xuất hiện, trong lúc cô vô tình giãy giụa, kim truyền dịch lờ mờ bị lệch đi. Cô ngẩng đầu nhìn chai nước thuốc đang lắc lư ở đầu dây truyền, đảo mắt nhìn Triệu Ngôn vẫn đang gọi điện thoại bên trong, dứt khoát đưa tay rút kim ra.

Khoảnh khắc vén chăn lên, cảm giác hơi lạnh ập đến, Chu Uẩn cúi đầu nhìn, bộ quần áo bẩn thỉu trên người đã được ai đó thay ra, chiếc váy ngủ bằng lụa dài đến đầu gối trắng lóa mắt, theo chuyển động của cơ thể, chất vải mềm mại trơn mượt như một đôi tay non mềm lướt qua làn da, chỉ dựa vào chất vải cũng biết giá cả không hề rẻ, mà người chịu chi mạnh tay cho cả đồ ngủ, chắc hẳn chỉ có vị Văn đại tổng tài kia.

Chu Uẩn đi một vòng quanh giường, không nhìn thấy một đôi giày nào, ngay cả dép lê cũng không có. May mà trong phòng có trải thảm, đi chân trần trên đó cũng không lạnh lắm.

Trong phòng hơi bí, Chu Uẩn do dự có nên ngắt lời cuộc gọi của Triệu Ngôn hay không, bước chân vừa bước ra rất nhanh đã bị một tiếng hét chói tai cắt ngang. Xuất phát từ sự tò mò, cô chuyển hướng đi về phía ban công.

“Cô tỉnh rồi à?”

Gần như chạm mặt với Triệu Ngôn, Chu Uẩn bất đắc dĩ dừng bước chân đang thăm dò, mỉm cười: “Ừm, chúng ta đang ở đâu đây?”

Triệu Ngôn liếc nhìn mu bàn tay dán băng keo cầm máu của cô, quay đầu nhìn chai truyền dịch đang đung đưa bên giường, cảm thán: “Cô đúng là không đi đường bình thường, có bệnh nhân không nghe lời như cô, bác sĩ như tôi thất bại quá.”

Giọng điệu trêu chọc nhẹ nhàng lại không mất đi sự hài hước, Chu Uẩn cử động mu bàn tay, liếc nhìn băng keo cầm máu, giơ tay khẽ lắc lư cánh tay trước mặt cô ấy: “Mạch máu tôi rất nhỏ, cô có thể tìm được trong một lần là tôi phải cảm ơn cô rồi.”

Triệu Ngôn chỉ tay về phía sau lưng cô: “Cô quay lại nghỉ ngơi thêm chút đi, nếu đói bụng tôi sẽ cho người mang đồ ăn lên.”

“Không đói.” Chu Uẩn nhớ lại tiếng hét nghe thấy ngoài ban công, “Đúng rồi, vừa nãy tôi nghe thấy dưới lầu hình như có người đang hét?”

Nụ cười trên môi Triệu Ngôn cứng lại một chút, thoáng qua rồi biến mất: “Làm gì có, có thể là do cô mới tỉnh, não bộ vẫn đang ở trong trạng thái mơ màng đấy, tôi dìu cô qua đó trước.”

Có phải tiếng hét chói tai hay không Chu Uẩn nghe rất rõ, câu trả lời của Triệu Ngôn quả thực không có sơ hở, nhưng phản ứng trong tiềm thức của con người sẽ không biết nói dối, chính điều đó đã chứng thực dưới lầu đang có chuyện xảy ra.

Hình ảnh đoàn xe trước khi rời khỏi Vụ Sơn lướt qua trước mắt, trong phòng không có bóng dáng Văn Chú, mà Triệu Ngôn ở lại chỗ này vừa là chăm sóc cô, cũng có thể nói là một kiểu giám sát khác.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn không muốn phá hủy ấn tượng tốt đẹp vừa mới thiết lập với Triệu Ngôn, thử thăm dò lần nữa: “Tôi muốn xuống lầu xem thử.”

“Dưới lầu chỉ là một khu vườn nhỏ thôi không có gì đáng xem đâu, tôi nhân lúc cô ngủ đã lén xuống xem qua rồi.” Triệu Ngôn đỡ lấy cánh tay cô dẫn cô về hướng giường ngủ “Cô ngủ thêm chút nữa đi, hồi phục thể lực mới là quan trọng nhất.”

Chu Uẩn không muốn bướng bỉnh với cô ấy, để mặc cô ấy dẫn mình về lại bên giường, trước mặt cô ấy chui vào trong chăn nằm xuống, đợi Triệu Ngôn tém góc chăn xong, kịp thời nắm lấy cổ tay cô ấy, ngẩng đầu cười cười: “Có thể làm phiền bác sĩ Triệu lấy giúp tôi ít nước ấm không? Tôi cứ cảm thấy da mặt khó chịu.”

Người giúp việc đã lau rửa cho cô, khuôn mặt trắng nõn không nhìn ra chút bẩn thỉu nào, Triệu Ngôn đứng bên giường định hỏi cô khó chịu ở đâu.

“Trong phòng hơi bí, cứ cảm thấy da rất khô, rửa nước ấm có lẽ sẽ đỡ hơn chút.” Chu Uẩn làm bộ chuẩn bị vén chăn tự mình đi lấy nước, “Tôi…”

“Thôi, vẫn là để tôi đi cho.” Triệu Ngôn kịp thời ngăn cô lại “Người bị thương phải tĩnh dưỡng cho tốt, tôi đi lấy nước giúp cô, nhà vệ sinh ở ngay bên cạnh cũng không xa.”

Chu Uẩn bày tỏ sự cảm ơn, đưa mắt nhìn Triệu Ngôn xoay người đi về phía nhà vệ sinh, nhân lúc cô ấy đi vào, vén chăn xuống giường, nhẹ tay nhẹ chân rời khỏi giường, đi chân trần trên thảm, gần như ở trạng thái trạng thái không một tiếng động, cô quay đầu nhìn bóng lưng vẫn đang bận rộn kia, từ từ mở cửa phòng, nghiêng người rời khỏi phòng.

Hành lang rộng lớn trải thảm màu đen, Chu Uẩn nhìn thấy phía trước có ngã rẽ, chắc là cầu thang. Cô tháo dây chun trên cổ tay móc vào tay nắm cửa phòng, tạo thành lực kéo, trong chốc lát sẽ không thể mở ra được.

Cô đi dọc theo tay vịn cầu thang xuống dưới, tiếng hét chói tai nghe thấy trong phòng ngày càng rõ ràng, Triệu Ngôn quả nhiên có điều giấu giếm cô.

Dưới ánh đèn tường vàng vọt làm nền, Chu Uẩn chợt thấy ánh sáng trên trời đổ xuống đại sảnh, nhất thời có chút ngẩn ngơ, đứng trên bậc cầu thang trấn tĩnh lại một chút, để mắt dần dần thích nghi.

Bước xuống bậc thang, Chu Uẩn nghe rõ tiếng cầu xin tha mạng, từng tiếng xé ruột xé gan, nói một câu đứt từng khúc ruột cũng không quá đáng. Càng đi về phía trước, âm thanh nghe càng quen thuộc.

Đại sảnh tầng một không trải thảm, mỗi bước đi trên nền xi măng tự san phẳng màu xám đều cảm thấy lạnh toát dưới chân, nhưng động tĩnh sôi sục bên ngoài lại khiến Chu Uẩn không còn tâm trí đâu mà bận tâm xem mình có đi giày hay không.

Trì Học Nhiên giao đĩa trái cây trong tay cho người giúp việc, ngồi trên ghế đeo kính râm lên, dùng giọng điệu thương xót chúng sinh khuyên nhủ: “Tôi bảo này, cậu cũng không nương tay chút à, một mũi tên một mạng thì còn chơi thế nào?”

Văn Chú liếc nhìn bên tay phải còn lại một nam một nữ, cũng là người khởi xướng trò tìm chết lần này. Anh đặt chiếc nỏ chữ thập trong tay sang chiếc bàn bên cạnh, thuận tay rút một điếu thuốc từ trong hộp thuốc, được vệ sĩ châm lửa, ánh lửa chập chờn, Văn Chú kẹp điếu thuốc để nó tự cháy.

Trì Học Nhiên nhìn bộ dạng đó của anh thì thấy đầy tâm sự: “Sao thế? Rất khó xử lý à?”

“Cậu sẽ vì xử lý chuyện của người thân mà một đi không trở lại sao?”

“Hả?” Trì Học Nhiên nhíu mày suy nghĩ sâu xa “Cậu không cảm thấy chủ đề nhảy cóc quá nhanh sao? Hơn nữa tôi cũng không có người thân nào đáng để tôi vứt bỏ tất cả mọi thứ ở đây giúp người đó xử lý công việc.”

Văn Chú rít một hơi thuốc, cằm hơi hất lên, đôi môi mỏng phả ra vòng khói trắng mờ “Người thân nhất.”

Trì Học Nhiên cân nhắc ngắn ngủi rồi đưa ra đáp án: “Người thân nhất thì chắc chắn rồi, ở lại đó một năm hay nửa năm cũng không phải là không thể, nhưng cụ thể vẫn phải xem mức độ nghiêm trọng của sự việc, chuyện phiền phức tự nhiên sẽ gai góc, gai góc chẳng phải chứng tỏ cần thời gian xử lý sao? Cậu đang yên đang lành hỏi những cái này làm gì? Bên nhà cũ lại có vấn đề mới à?”

Văn Chú không trả lời trực diện, đuôi lông mày hơi nhướng: “Không phải cậu muốn xử lý sao? Phần còn lại giao cho cậu.”

“Ông ta nói thế nào cũng là trưởng thôn Vụ Sơn, nếu xảy ra chuyện thật, trong thôn một đống việc ai chủ trì?” Trì Học Nhiên ho khan một tiếng, “Nếu cậu có ứng cử viên đáng tin cậy, tôi ngược lại có thể nhắc với bố tôi một câu, đến lúc đó ông ấy chào hỏi với người bên trên một tiếng, chẳng bao lâu là có thể sắp xếp người nhậm chức.”

“Không vội.” Văn Chú liếc nhìn trưởng thôn đang bị trói cả chân lẫn tay, lạnh lùng nói “Ông ta và người đàn bà kia không phải thích nhau sao, vậy thì để bọn họ tự chọn.”

“Cậu cũng xấu xa thật đấy, hai người này không đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán sao được?” Trì Học Nhiên bật cười thành tiếng, quay đầu định tìm vệ sĩ phía sau lấy bật lửa, vô tình liếc mắt, nụ cười trên khóe miệng cứng lại trên mặt “Chu Uẩn…”

Không ai biết cô đứng ở đây bao lâu, nghe được bao nhiêu, cô mặc chiếc váy ngủ lụa trắng đứng sừng sững sau lưng họ, tuy cách một khoảng cách, nhưng những gì nên nghe hay không nên nghe e là đều đã lọt vào tai cô.

Văn Chú quay đầu chạm phải ánh mắt cô ném tới, liếc thấy cô đi chân trần, mu bàn chân trắng nõn giẫm trên nền đất màu xám, lại cảm thấy chói mắt.

Anh dập tắt thuốc, đứng dậy đi về phía cô, đi ngang qua trước mặt người giúp việc, dặn dò: “Đi lấy chăn mỏng và giày.”

Người giúp việc làm việc nhanh nhẹn, bước chân nhanh, chỉ trong một phút ngắn ngủi đã vắt chiếc chăn mỏng trên cánh tay quay lại, gấp gọn gàng đưa cho Văn Chú: “Văn tổng.”

Văn Chú nhận lấy chăn mỏng mở ra khoác lên người Chu Uẩn, trong lúc chỉnh lại cho cô, ngón tay thon dài túm lấy cổ áo, kéo cả người lẫn chăn cùng đến trong lòng anh “Nghe được bao nhiêu rồi?”

Cô ung dung mở miệng: “Định giết người diệt khẩu à?”

Môi mỏng của Văn Chú khẽ nhếch, lực trên ngón tay mạnh dần, túm gọn chiếc chăn mỏng ở cổ áo trùm kín cô hoàn toàn, giọng nói ẩn chứa sự trêu chọc: “Em nói thử xem, tôi sẽ tùy tình hình mà định đoạt.”

Chu Uẩn rũ mắt nhìn chằm chằm bàn tay trên chăn mỏng, lúc túm chặt cổ áo cũng sẵn tiện giam cầm cô, trong lòng khó tránh khỏi nảy sinh ảo giác bị gông cùm xiềng xích, cô cử động cổ: “Nóng.”

Văn Chú biết ý trong lời cô, buông tay mặc cô tự xoay xở, cúi người đặt đôi dép bông xuống bên chân cô: “Dưới đất lạnh.”

Chu Uẩn ngược lại không bướng bỉnh với anh, ngoan ngoãn đi giày vào, lòng bàn chân dần bớt lạnh, trạng thái tinh thần tốt hơn không ít, tầm mắt vượt qua cánh tay anh dừng lại ở chỗ Diêu Hồng và trưởng thôn đang đợi xử lý cách đó không xa, đi thẳng vào vấn đề: “Dưới đất đằng kia là vết máu nhỉ?”

“Ừm.” Anh hào phóng thừa nhận “Tôi đưa em về nghỉ ngơi.”

“Không muốn.” Cô tránh bàn tay anh đưa tới “Chúng ta nói chuyện được không?”

“Nói chuyện gì?” Văn Chú thu tay về “Tôi không muốn nghe bất kỳ lời nào liên quan đến xin xỏ.”

Chu Uẩn cười khẽ: “Ai nói tôi muốn xin xỏ rồi? Đối phương muốn mạng tôi, tôi còn có thể không so đo hiềm khích lúc trước mà xin xỏ cho bọn họ sao, nghe thôi đã thấy rất thánh mẫu rồi, tôi chỉ tôn thờ nguyên tắc làm sai thì phải chịu phạt.”

Khi cô nói lời này vẻ mặt lạnh lùng, khoác tấm chăn mỏng để lộ xương quai xanh trắng ngần nhô lên, thân hình mảnh khảnh luôn có thể nói ra những lời lẽ kinh người, kiến giải và nhận thức của cô có một bộ quy tắc riêng.

Văn Chú giơ tay kéo tấm chăn mỏng mà cô cố ý để trượt xuống vai lên “Nóng cũng phải nhịn.”

Chu Uẩn nghi ngờ anh cố ý, lời còn chưa nói ra khỏi miệng, liền thấy Trì Học Nhiên đã đưa trưởng thôn và Diêu Hồng đi rồi “Văn Chú, tôi biết anh không sợ phiền phức, cũng biết anh có thù tất báo, nhưng xin hãy giữ lại cho họ một hơi tàn, có một số việc tôi muốn hỏi rõ rồi mới định đoạt.”

Không có cầu xin hay hạ thấp tư thái, cô có bất cứ việc gì cũng đều là giọng điệu thương lượng. Đôi khi ngay cả chính anh cũng không nhìn thấu người phụ nữ trước mặt, không sợ anh, không nịnh bợ anh, càng không chịu quỳ gối trước mặt anh nói một câu hèn nhát, đến mức d*c v*ng chinh phục trong lòng anh ngày càng mãnh liệt, hận không thể bây giờ nói cho cô biết chuyện liên quan đến người thân của cô, muốn xem khuôn mặt thản nhiên trước biến cố này của cô sẽ xuất hiện sự khác thường như thế nào.

“Chuyện em muốn nói là chuyện này sao?”

“Ừm, trước mắt là chuyện này.”

Văn Chú dùng ngón trỏ vén những sợi tóc rối rũ xuống của cô, vén ra sau tai giúp cô “Tôi có chuyện khác, muốn nghe không?”

Muốn nghe không?

Từ lúc quen biết đến nay anh chưa từng hỏi cô muốn hay không muốn. Chỉ một câu ngắn gọn, nhưng Chu Uẩn lại nhận ra được một tín hiệu không bình thường từ trong đó.

“Chuyện gì?”

“Đến thư phòng nói chuyện.”

Chu Uẩn đi theo sau anh, chỉ có chuyện quan trọng mới nói chuyện riêng, rõ ràng chuyện Văn Chú muốn nói có liên quan đến cô, chẳng lẽ A Tư phản bội cô? Nhưng ý nghĩ này rất nhanh đã bị bác bỏ, với thân phận của A Tư nếu cô ấy chủ động phản bội chẳng khác nào đặt tính mạng mình vào chỗ nguy hiểm, có ngốc nữa cũng không đến mức lấy mạng mình ra đánh cược.

Thư phòng nằm ở góc đông bắc tầng một, bước vào trong, bóng tối ập đến, rèm cửa có tính riêng tư cực tốt, ánh sáng mặt trời không thể lọt vào, đến mức Chu Uẩn đi sau lưng Văn Chú không phân biệt được rốt cuộc đã đi đến đâu, dép lê không ôm chân, mũi giày vô tình đá vào thảm, cô loạng choạng về phía trước, một luồng hơi ấm bất ngờ ập đến nơi cánh tay, đỡ cô vững vàng.

“Còn chưa nói chuyện đã sợ đến mức này rồi sao?”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Tiếng cười trêu chọc của anh truyền đến từ trên đỉnh đầu, Chu Uẩn khẽ nhíu mày: “Ai bảo anh không bật đèn, nếu làm vỡ đồ tôi không đền đâu đấy.”

Văn Chú ngược lại vui vẻ tự tại, cái hố mới vừa đào xong đã có người chui vào, cười nhạo cô: “Lấy bản thân em ra đền.”

Chu Uẩn hơi sững sờ, nửa giây sau, đỏ mặt nói: “Nghĩ hay nhỉ.”

Vừa dứt lời, thư phòng tối tăm đón nhận ánh sáng màu vàng ấm áp, phạm vi chiếu sáng chỉ ở quanh bàn làm việc, trông giống như sắp tiến hành một cuộc thẩm vấn của đặc vụ ngầm vậy.

Văn Chú kéo ghế ra giúp cô, không nói một lời, tính định hướng rất rõ ràng.

Chu Uẩn đứng tại chỗ suy nghĩ vài giây, nhấc chân từ từ đi đến trước ghế ngồi xuống.

Anh thong thả đi đến đối diện, đẩy một tập tài liệu đến trước mặt cô: “Mở ra xem đi.”

Chu Uẩn nhìn anh rồi lại nhìn tập tài liệu “nguy hiểm trùng trùng” trước mắt, trực giác mách bảo cô, sau khi mở ra có lẽ sẽ xuất hiện những thứ bất lợi cho mình.

Văn Chú thu sự do dự của cô vào đáy mắt, hừ nhẹ: “Cần tôi giúp em không?”

Anh thậm chí không cho cô thời gian suy nghĩ, tự mình mở tập tài liệu ra, giấy tờ và ảnh bên trong xuất hiện trước mặt Chu Uẩn.

Đèn trong thư phòng có phạm vi chiếu sáng hạn chế nhưng lại phơi bày rõ ràng nội dung trong tài liệu trước mắt Chu Uẩn, rõ ràng đến mức vết bẩn trên mặt người trong ảnh đập vào mắt cô rành mạch từng chi tiết.

Đó là một khuôn mặt đã sưng đến mức không còn ra hình người, nhưng Chu Uẩn vẫn nhận ra đó là ai.

…Trình Tuyết Quân.

Sau nửa năm mới lại biết được tin tức về Trình Tuyết Quân, thế mà lại là từ chỗ Văn Chú, trớ trêu biết bao..

Người thân qua đời, hơn nữa nhìn bộ dạng trong ảnh thì nguyên nhân cái chết chắc chắn là không bình thường, huống hồ Chu Uẩn không quên Trình Tuyết Quân còn có một cô con gái. Làm mẹ chắc chắn sẽ không bỏ mặc đứa trẻ còn ẵm ngửa mà không lo.

Chu Uẩn cố gắng để bản thân tỏ ra lạnh lùng, từ từ dựa vào lưng ghế, ngước mắt chạm mắt với Văn Chú ở đối diện, giọng điệu bình thản: “Trong nửa năm tôi biến mất không có bất kỳ liên lạc nào với Trình Tuyết Quân, mà bà ấy cũng không tìm tôi, một người họ hàng đã cắt đứt liên lạc, Văn tổng muốn biểu đạt điều gì?”

Trong rất nhiều bức ảnh Văn Chú chỉ chọn riêng bức ảnh tử vong của Trình Tuyết Quân, hai ngón tay kẹp nhẹ, dựng đứng giữa hai người: “Đầu tư làm ăn lầm đường lạc lối vào tập đoàn lừa đảo, cuối cùng bị người nội bộ của tập đoàn sát hại, thi thể bỏ trong túi đựng xác ném xuống sông, còn đứa con gái chưa đầy một tuổi của bà ấy hiện giờ do mẹ của Đài Diệu Nguyên chăm sóc thay.”

Bàn tay Chu Uẩn đặt trên đầu gối đang từng chút siết chặt lại, trên mặt vẫn bình tĩnh không gợn sóng: “Thì sao?”

Văn Chú lấy ra một bức ảnh khác dùng cách thức tương tự kẹp trong tay cho cô nhìn rõ, thế này còn chưa đủ, giải thích từng câu từng chữ, đích thân đưa cô đi cảm nhận người thân qua đời thế nào, con gái của Trình Tuyết Quân tương lai sẽ ra sao.

Trong ảnh là một đứa trẻ còn ẵm ngửa được một người phụ nữ trung niên đã có tuổi ôm trong lòng, đến đây vẫn được coi là bình thường. Tiếp đó là mấy bức ảnh liên tiếp, như truyện tranh dài kỳ từng cái một đặt ngay ngắn trước mắt Chu Uẩn.

Bức thứ hai là người phụ nữ trung niên vén chăn quấn em bé ra.

Bức thứ ba là người phụ nữ giơ tay lên.

Bức thứ tư là tay của người phụ nữ đã chạm đến má em bé.

Cho dù không xem video cũng biết bà ta đang làm gì.

…Ngược đãi trẻ sơ sinh.

Hơi thở của Chu Uẩn ngày càng chậm, sự bình tĩnh cố gượng sau khi xem liên tiếp mấy bức ảnh đã trở thành trò cười. Biết rõ Văn Chú sẽ không vô duyên vô cớ dẫn cô đến thư phòng nói chuyện, biết rõ tiếp theo là cái bẫy anh đã giăng sẵn, Chu Uẩn vẫn không cách nào làm được việc hoàn toàn không quan tâm không hỏi han.

Mép chăn mỏng đã bị cô bóp đến mức gần như biến dạng, tầm mắt từ từ di chuyển lên trên va vào đôi mắt sâu thẳm của anh “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Anh đặt bức ảnh trong tay xuống, lần lượt đẩy từng cái đến trước mặt cô, ép cô không thể không nhìn, giống như làm vậy càng có thể khiến cô nhận rõ hiện thực: “Tôi có thể giúp em đưa đứa bé về.”

Cô cười mỉa mai một tiếng: “Tôi hoàn toàn có thể tự mình đi một chuyến.”

“Có thể.” Văn Chú nghiêng người áp sát mép bàn, giọng nói trầm thấp dường như ẩn chứa lửa âm ty đến từ địa ngục “Trừ khi em có thể cung cấp bằng chứng ngược đãi cho cảnh sát.”

Chu Uẩn im lặng giây lát, lúc đứng dậy bắp chân va mạnh vào ghế đẩy nó ra một đoạn: “Không phiền anh bận tâm, tôi sẽ tự mình xử lý.”

Văn Chú không ngăn cản, cứ đợi đến giây trước khi cô nắm lấy tay nắm cửa chuẩn bị rời đi, mới lên tiếng gọi lại: “Theo tôi được biết, bà ta đã mua vé máy bay đi đến một thành phố khác, chúc em may mắn.”

Sự việc đến nước này Chu Uẩn hoàn toàn hiểu rồi, anh đang nói cho cô biết một sự thật: Trước mặt tiền tài và quyền thế tuyệt đối, việc người bình thường dốc hết sức lực mới làm được, trong tay họ chẳng qua chỉ là việc một cú điện thoại.

Đôi tay nắm chặt tay nắm cửa của Chu Uẩn lạnh đến cực điểm, không quay người lại, giọng nói lại trầm xuống: “Chỉ để nhìn thấy tôi cúi đầu cầu xin anh? Hay là thỏa mãn d*c v*ng chinh phục của anh?”

Hai bàn tay anh đặt trên bàn từ từ đan mười ngón vào nhau, nhìn cô để lộ ý cười như có như không: “Nếu tôi muốn tháo dỡ bộ xương cứng này của em, thì cũng phải tốn chút tâm tư chứ nhỉ?”

Văn Chú nhìn bóng lưng mỏng manh của cô, đứng dậy vòng qua bàn làm việc thong thả bước đến sau lưng cô, ngón trỏ cuốn lấy lọn tóc dài rũ xuống đến thắt lưng của cô nhẹ nhàng nghịch “Tôi biết em cố ý dụ tôi đến Vụ Sơn cũng biết em có toan tính riêng của mình, nhưng vậy thì đã sao, em thích chơi tôi sẽ chơi cùng em, nhưng em cũng biết thời gian của người như tôi rất quý giá, thời gian lâu rồi cũng phải thu chút thù lao chứ.”

Anh lập tức ôm lấy vòng eo thon nhỏ không đầy một nắm tay của cô dán chặt vào trước ngực mình, cúi đầu cắn nhẹ lên bờ vai trắng nõn của cô “Tôi luôn luôn dung túng cho em hết lần này đến lần khác, cho em ba ngày để suy nghĩ, quá hạn sẽ không chờ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...