🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 83: Nghe nói cậu bắn rất chuẩn?

Chu Uẩn rũ mắt xuống, châm chọc anh: “Được chính miệng Văn tổng chứng nhận, tôi là cá sạch trong vũng nước đục, được săn đón nhưng vô giá.”

Văn Chú hơi siết chặt bàn tay đang ôm eo cô, liếc nhìn cô: “Đừng nói chuyện quá tuyệt đối, xảy ra chuyện rồi, dù có vô giá đến mấy cuối cùng cũng sẽ được niêm yết giá rõ ràng thôi.”

Chu Uẩn không muốn để ý đến anh, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời, không muốn tranh cãi với anh, cô dựa vào lòng anh từ từ nhắm mắt lại, mặc cho anh bế mình rời khỏi rừng rậm.

Suốt dọc đường anh gần như không dừng lại, cứ như thể người Vụ Sơn sinh ra và lớn lên ở đây, thông thạo mọi thứ trong núi.

Chu Uẩn lén mở mắt, rừng rậm ngày mưa bao phủ một tầng sương mù, bất cứ thứ gì trông cũng có vẻ u tối, nhưng những mũi tên đánh dấu màu vàng cam trên cây rõ ràng đang nói cho cô biết, khu vực này Văn Chú đã sớm sắp xếp người đến thăm dò, để lại ký hiệu đề phòng bất trắc.

Những lời Lâm Tài nói quả thực là sự thật, có một số việc cô cố tình tô vẽ và giấu giếm, thông tin anh ta có thể cung cấp cho Văn Chú chỉ là Diêu Hồng mang hận trong lòng với cô, sẽ tìm cơ hội trả thù, còn những kế hoạch và sắp xếp dư thừa khác thì anh ta không biết.

Những ký hiệu để lại trong rừng rậm có lẽ liên quan đến tính cách của Văn Chú, người này làm việc luôn tỉ mỉ cẩn thận, sắp xếp người tìm hiểu trước về Vụ Sơn cũng là điều dễ hiểu, người có thân phận không tầm thường, tự nhiên việc kiểm soát an toàn bản thân càng nghiêm ngặt hơn, đến nơi xa lạ bao giờ cũng phải thăm dò cho kỹ trước.

Cuối rừng rậm là cây cầu cổ dẫn vào thôn, trải qua bao năm mưa gió vẫn chắc chắn, có lẽ đồ của tổ tiên hạn sử dụng bao giờ cũng dài hơn, tâm tư bỏ ra bao giờ cũng nhiều hơn, mới có thể khiến một cây cầu cổ đã có tuổi đời vẫn mang lại sự thuận tiện cho người trong thôn sau bao nhiêu năm trôi qua.

Đi dọc theo cầu cổ xuống là con đường đã được thôn tu sửa, phục vụ xe cộ lên xuống núi. Lúc này, đoàn xe của Văn Chú đã sớm dừng ở đây, ngoài tài xế, bên cạnh cửa xe mỗi xe đều có một người đứng.

Văn Chú bế Chu Uẩn lên một chiếc xe thương vụ rộng rãi, nhẹ nhàng đặt cô xuống và dặn dò bác sĩ đi theo đang đợi trong xe: “Chăm sóc cô ấy cho tốt.”

“Văn tổng yên tâm.”

Trước khi đóng cửa, Văn Chú khẽ gật đầu với cô, bác sĩ tự hiểu ý, đầu hơi cúi xuống, bắt đầu lấy thuốc xử lý vết thương từ trong hòm thuốc ra.

Ban đầu Chu Uẩn tưởng Văn Chú sẽ đi cùng xe với mình, nghĩ lại thì anh còn việc phải xử lý, dặn dò xong câu này cửa xe liền đóng lại, qua cửa sổ xe, có thể nhìn thấy vệ sĩ che ô đang báo cáo công việc bên cạnh anh, bước chân vội vã, trong nháy mắt bóng dáng anh lướt qua cửa sổ, không biết đi đâu.

Nữ bác sĩ chuẩn bị xong những thứ cần dùng, ôn tồn nói: “Cô Chu, cô cứ gọi tôi là Triệu Ngôn là được.”

“Cảm ơn, làm phiền bác sĩ Triệu rồi.”

Chu Uẩn không định dây dưa quá nhiều với người của Văn Chú, dù sao cũng không thể khẳng định được có phải do anh phái tới nghe ngóng hay thay mặt giám sát cô hay không.

Triệu Ngôn dùng kéo cắt ống quần ướt sũng ra, vết bẩn hòa lẫn với vết máu, vết thương đã không thể nhìn nổi nữa.

“Cô chịu đựng chút, phải làm sạch trước đã.”

“Được.”

Chu Uẩn dời tầm mắt, nhìn cảnh núi non lướt qua vùn vụt ngoài cửa sổ xe, vết thương đang được làm sạch bắt đầu truyền đến cơn đau nhức, cô cắn chặt răng hàm sau, tay phải nắm chặt lấy tay vịn ghế, dùng sức siết chặt, cả bàn tay phải dường như mất đi huyết sắc, trắng bệch chói mắt.

Triệu Ngôn cúi đầu xử lý vết thương không quên dặn dò: “Hạ tấm ngăn xuống.”

Tài xế ấn nút nâng hạ, tấm ngăn màu đen từ từ hạ xuống, kèm theo tiếng động nhỏ cuối cùng khớp vào ray cố định, ngăn cách tầm nhìn giữa ghế trước và ghế sau rất tốt.

Trong lúc tỉ mỉ xử lý vết thương, Triệu Ngôn nhẹ giọng nhắc nhở: “Hàng ghế cuối cùng có chuẩn bị quần áo sạch, Văn tổng nói muốn cô thay ra để phòng bị bệnh.”

Lông mày đang nhíu chặt của Chu Uẩn vô tình giãn ra, từ từ mở mắt, quay đầu nhìn Triệu Ngôn.

Triệu Ngôn biết cô đang nhìn mình, giọng nói dịu dàng: “Anh ấy rất quan tâm cô.”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn nhạy bén nắm bắt được chút chua xót trong cách diễn đạt, trong lòng hiểu rõ: “Xem ra lại là một người có lăng kính màu hồng với anh ta.”

Tay đang xử lý vết thương của Triệu Ngôn hơi khựng lại, tranh thủ ngước mắt nhìn cô một cái, ngắn ngủi mà nhanh chóng, giống như sợ bị cô phát hiện ra manh mối nào đó, tiếp tục công việc trên tay, nhẹ giọng giải thích: “Tôi thừa nhận, lần đầu tiên nhìn thấy Văn tổng khó tránh khỏi sẽ bị kinh ngạc, nhưng sau khi tiếp xúc đơn giản tôi cũng rất rõ ràng, sẽ không có khả năng nào khác.”

Lời lẽ của cô ấy ngược lại khiến Chu Uẩn nhớ đến một cố nhân. Ôn Thanh Dữ nếu tỉnh táo bằng một nửa Triệu Ngôn, chắc hẳn sẽ không khổ sở dây dưa bao nhiêu năm như vậy, nhưng cũng sắp rồi, khổ sở chờ đợi bao năm cuối cùng nhận được sự thừa nhận bằng lời nói của Thẩm Trác Doanh cũng coi như là mây tan thấy trăng sáng.

Có lẽ không đợi được cô đáp lại, Triệu Ngôn chủ động bắt chuyện: “Cô Chu và Văn tổng rất xứng đôi.”

Giống như bị kích hoạt từ nhạy cảm, Chu Uẩn rút khỏi dòng suy nghĩ của bản thân, hơi nghi hoặc nhìn cô ấy: “Xứng đôi?”

“Ừm.” Triệu Ngôn mỉm cười “Thật ra tôi không được tính là bác sĩ riêng của Văn tổng, chính xác mà nói thầy của tôi mới phải, nhưng lần đi cùng này anh ấy chỉ định tôi tới, vốn dĩ tôi còn thắc mắc sao lần này lại chỉ định tôi đi theo, nói thật tôi đã lén tự luyến một chút, tưởng là sức hút cá nhân của mình thu hút Văn tổng chỉ mặt gọi tên muốn tôi đi theo.”

Bên cạnh Chu Uẩn ngoài Bạch Đàm có sao nói vậy, chưa từng gặp người phụ nữ nào chịu nói thẳng ra như thế, không giả tạo làm bộ làm tịch, cố ý giấu giếm, người phân rõ được thích và ngưỡng mộ quả thực rất đáng yêu.

Triệu Ngôn biết cô đang nghe, ngẩng đầu cười với cô: “Bây giờ biết đáp án rồi đó, muốn tôi tới chính là để tiện chăm sóc cô hơn.”

Mí mắt hơi rũ của Chu Uẩn vô tình nhướng lên, nhìn chằm chằm người phụ nữ đang tự suy đoán trước mặt, thực sự không hiểu lý do cô ấy trò chuyện sâu với mình là gì.

Triệu Ngôn xử lý sạch sẽ chút vết thương cuối cùng trên chân, đặt cái nhíp vào khay rỗng, vang lên một tiếng “keng”, cô ấy thẳng lưng tươi cười rạng rỡ: “Văn tổng bế cô đi tới rồi lại đặt cô lên ghế, có lẽ chính cô cũng không phát hiện ra, thần thái của cô và người khác rất khác biệt, bình đẳng và ung dung.”

“Bình đẳng?”

“Ừm, khác với tuyệt đại đa số mọi người, tôi đi theo bên cạnh thầy gặp Văn tổng nhiều lần, làm việc, nghỉ ngơi hay là tiếp khách, những người xuất hiện bên cạnh anh ấy đa phần là nịnh nọt, tâng bốc, nói hết lời hay ý đẹp chỉ sợ đắc tội, duy chỉ không có ai như cô, giống như hoàn toàn không để anh ấy vào mắt, ung dung nhận lấy sự tốt đẹp anh ấy dành cho cô.”

Chu Uẩn chưa từng xem xét lại thái độ hay trạng thái của mình đối với Văn Chú, với cô mà nói, chẳng qua là nói chuyện với một người có thân phận bối cảnh, có nhu cầu thì cố gắng giữ thái độ đúng mực, không có nhu cầu đương nhiên không cần quá bợ đỡ, cô xưa nay không thích sáp lại trước mặt người ta làm người ta ghét.

Lần đầu tiên nghe có người đánh giá như vậy, Chu Uẩn bỗng cảm thấy mới mẻ, cụp mắt nhìn Triệu Ngôn bôi thuốc cho vết thương của mình, nhẹ giọng nói: “Chuyện này thì có liên quan gì đến xứng đôi?”

“Đương nhiên có liên quan.” Triệu Ngôn nhẹ nhàng bôi thuốc cho cô, rất sẵn lòng trả lời câu hỏi Chu Uẩn đưa ra “Từ xưa đến nay rất nhiều người nói phải môn đăng hộ đối, môn đăng hộ đối chỉ là sự so kè về tài sản và thân phận phía sau, nhưng nếu khí trường* không hợp, cho dù giá trị con người có cao đến mấy, đi cùng nhau người ta cũng sẽ không nghĩ bạn là tỷ phú.”

Khí trường*: Chỉ bầu không khí, năng lượng hoặc sức ép vô hình toát ra từ một người, tác động lên người xung quanh. Từ này thường dùng cho những nhân vật quyền lực.

Cho dù thủ pháp bôi thuốc của Triệu Ngôn rất nhẹ nhàng, Chu Uẩn vẫn bị chọc vào chỗ đau, hít ngược một hơi khí lạnh rồi từ từ thở ra, dùng chuyện phiếm để chuyển dời sự chú ý “Cho nên ý cô là muốn nói… khí trường của tôi và Văn Chú hợp nhau?”

“Đúng vậy, tôi chưa từng thấy ai có thể áp chế được khí trường của Văn tổng, nhưng cô đã làm được.” Triệu Ngôn bắt đầu quấn băng gạc dọc theo bắp chân “Quay về tôi sẽ gửi những điều cần chú ý qua email cho Tổng trợ lý Tống.”

Chu Uẩn còn chưa kịp hỏi, chỉ cảm thấy mu bàn tay truyền đến một cơn đau nhói, như bị kiến kẹp. Liếc nhìn, mới phát hiện là Triệu Ngôn đang cắm kim truyền dịch cho cô.

“Cô ngủ một lát đi” Triệu Ngôn chỉnh lại bộ điều chỉnh tốc độ nhỏ giọt giúp cô “Giày vò lâu như vậy rất khó đảm bảo tối nay cô sẽ không sốt, xem ra tối nay tôi phải ở lại rồi.”

“Cảm ơn.” Chu Uẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng đi ngược lại với Vụ Sơn “Bây giờ đi đâu?”

“Thành phố Khê Thương.” Triệu Ngôn nhẹ giọng an ủi “Cô đừng lo lắng, có Văn tổng ở đây sẽ không có ai làm hại cô.”

Chu Uẩn nhất thời không biết nên khóc hay nên cười. Văn Chú một mình quyết định đưa cô đi khỏi Vụ Sơn, Khê Thương có lẽ có người của anh, dễ xử lý công việc hơn, nhưng tại sao nhất định phải đưa cô theo ngay bây giờ?

“Bạn tôi Bạch Đàm cũng ở trên xe sao?”

“Không biết người cô nói, nhưng tôi nghe người dưới trướng Trì tổng nói, tất cả mọi người đều lên xe rồi, bạn cô chắc cũng ở đó.”

Chu Uẩn khẽ ừ một tiếng, lờ mờ cảm thấy đầu hơi choáng, lắc lắc đầu cố gắng rút cơn khó chịu không kiểm soát được này ra khỏi cơ thể, nhưng cảm giác choáng váng ngược lại càng lúc càng mạnh, cô nhìn mu bàn tay đang truyền dịch, đoán được gì đó, vừa hé môi định hỏi một hai câu, trước mắt bỗng bị bóng tối xâm chiếm, cánh tay giơ lên vô lực rũ xuống, đầu nghiêng sang một bên, dựa vào lưng ghế hoàn toàn chìm vào hôn mê.

Triệu Ngôn gọi một cuộc điện thoại: “Văn tổng, người đã ngủ rồi.”

“Chăm sóc cô ấy cho tốt.”

Triệu Ngôn cúp điện thoại, quan sát kỹ người phụ nữ có dung mạo xuất chúng trước mặt. Từng nghĩ loại người như Văn Chú sẽ thích kiểu phụ nữ thế nào, chắc hẳn mắt nhìn phải cao đến mức thái quá, kiểu như thiên tiên ấy. Nhưng nay tận mắt nhìn thấy, lại có vài phần hoảng hốt, đưa tay chọc chọc vào cánh tay buông thõng trên ghế của Chu Uẩn, mềm mại, quả thực là người trần mắt thịt chứ không phải tiên nữ cao không thể với tới.

Triệu Ngôn ghé lại gần hơn chút nữa, nghiêm túc ngắm nhìn dung nhan ngay gần trong gang tấc, làn da trong veo, ngũ quan tinh tế, cho dù không mở mắt cũng khó giấu được nhan sắc thượng thừa, quả thực là đại mỹ nữ. Hóa ra Văn tổng thích kiểu con gái có ngoại hình thế này, thảo nào vị tiểu thư họ Ôn kia không lọt vào mắt xanh của anh.

Quá trình tò mò của cô ấy kéo dài vài phút, gõ gõ vào tấm ngăn nhắc nhở tài xế thu lại, nghiêng người ngồi về chỗ của mình, bắt đầu bận rộn công việc thầy giao.

Quãng đường từ Vụ Sơn đến Khê Thương xe dừng lại hai lần, lần cuối cùng Văn Chú cuối cùng cũng xuất hiện, Triệu Ngôn đang chăm chú vào công việc trên màn hình máy tính, cửa xe bất ngờ mở ra, cô ấy giật mình.

“… Văn tổng.”

“Ừm.” Văn Chú đưa tay vén những sợi tóc dài rũ xuống trên cổ Chu Uẩn “Cô ấy thế nào rồi?”

“Vết thương có nhiễm trùng, đêm nay e là sẽ sốt, nếu tố chất cơ thể kém chút, sợ là chưa đến Khê Thương đã phát tác rồi.” Triệu Ngôn đưa bộ quần áo bẩn đã thay ra cho Văn Chú xem “Chỉ thay áo khoác ngoài, những thứ khác thế nào cũng không chịu thay, trong tay còn nắm rất chặt một thứ, tôi nhìn trông rất giống điện thoại.”

“Bộ đàm.” Ngón tay thon dài của Văn Chú tìm đến bàn tay trái đang nắm chặt của Chu Uẩn, thử cạy ngón tay cô ra, quả đúng như Triệu Ngôn nói, nắm rất chặt.

Anh không tiếp tục dùng sức, mặc cho cô nắm bộ đàm “Lát nữa đến nơi để ý cô ấy, trước khi tôi xử lý xong việc đừng để cô ấy xuống lầu.”

“Vâng, tôi biết rồi.” Triệu Ngôn nắm bắt cơ hội “Văn tổng, lần này biểu hiện của tôi…”

“Chăm sóc tốt cho cô ấy, chỗ thầy cô tôi sẽ nói giúp vài câu.”

“Cảm ơn Văn tổng!”

Văn Chú không để ý đến cô ấy nữa, chỉnh lại chiếc chăn mỏng trên người Chu Uẩn “Chỉnh nhiệt độ cao lên chút.”

Tài xế: “Vâng.”

Anh dặn dò xong câu cuối cùng, cúi người đến bên cạnh Chu Uẩn, hơi thở ấm áp từ từ rơi trên má cô: “Ngủ một giấc cho ngon nhé.”

Triệu Ngôn liếc qua khóe mắt nhìn thấy rõ mồn một, Văn đại tổng tài lạnh như băng, thế mà lại cúi người hôn một cái, còn là tuyệt kỹ tất sát của chiến thần tình yêu thuần khiết: Hôn má!

Cô ấy rụt cổ giả vờ bận rộn công việc, tiếng gào thét sâu trong nội tâm sắp sửa phá vỡ cơ thể mà chui ra, hận không thể bây giờ móc điện thoại ra gửi tất cả những gì mắt thấy tai nghe vào trong nhóm kể cho các chị em, cái này chẳng phải còn bùng nổ hơn hot search của minh tinh sao?

Cô ấy đang cân nhắc trong lòng xem diễn đạt thế nào mới có thể để người khác đọc ra được sự kinh ngạc khi cô ấy nhìn thấy cảnh vừa rồi, thì nghe thấy trong khoang xe yên tĩnh vang lên một giọng nói cực kỳ lạnh nhạt, giọng điệu không chút gợn sóng nhưng lực uy h**p lại rất lớn…

“Quản cho tốt cái miệng của cô.” Anh ngước mắt nhìn “Thầy cô thông minh hơn cô nhiều.”

Tay phải đang đặt trên điện thoại của Triệu Ngôn như chạm phải củ khoai lang nóng, nhanh chóng và ngượng ngùng ném điện thoại ra ghế sau “Văn tổng yên tâm, miệng tôi rất kín!”

Văn Chú không làm khó cô ấy, bảo vệ sĩ dưới trưởng đóng cửa xe, quay về chiếc xe phía sau.

“Ngọn núi lớn” vừa đi, Triệu Ngôn thở hắt ra, phát hiện bản thân rất hèn nhát, mới vậy thôi mà tay lại run lên một cái, tay cầm dao phẫu thuật sao có thể run chứ? Cô ấy liều mạng ấn tay phải lại, ép buộc bản thân không nhớ lại ánh mắt Văn Chú vừa ném tới, không ngừng an ủi bản thân không sao không sao.

Mang theo tâm trạng lo lắng bất an đến Khê Thương, đợi sau khi xe dừng lại, Triệu Ngôn nhìn Chu Uẩn bên cạnh vẫn chưa tỉnh lại, tuy nói thuốc đó có thể khiến cô yên tĩnh nghỉ ngơi cho tốt, nhưng thời gian kéo dài có phải hơi quá rồi không? Lúc này chưa tỉnh, cô ấy sẽ phải đi vào chăm sóc cùng, suốt quá trình không thể rời đi nửa bước, cho đến khi Văn Chú xử lý xong việc.

Cô ấy đang nghĩ có nên liên lạc với thầy không, cửa xe bỗng nhiên mở ra, đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến. Nhìn Văn Chú bảo vệ sĩ cầm chai truyền dịch, nhẹ tay nhẹ chân bế Chu Uẩn từ trên ghế lên, đi thẳng vào trong nhà, Triệu Ngôn vỗ vỗ má mang theo đồ đạc của mình vội vã đuổi theo.

Xuống xe mới phát hiện bọn họ thế mà lại đến một tòa biệt thự ba tầng, bên ngoài có vệ sĩ, bên trong cũng vậy. Ánh mắt mỗi người đều sắc bén có thần, ánh mắt quét qua dường như có thể phân tích ra lai lịch là tốt hay xấu.

Triệu Ngôn đi theo sau Văn Chú lên tầng hai.

Phòng ngủ chính tầng hai rộng đến mức thái quá, có thể nói là chuyển một căn phòng suite vào khu vực tầng hai.

Người giúp việc vén chăn lên, Văn Chú nhẹ nhàng đặt Chu Uẩn lên giường, dặn dò: “Thay cho cô ấy một bộ quần áo sạch.”

“Vâng.”

Văn Chú xoay người nhìn Triệu Ngôn đang đứng như trời trồng trước cửa, giơ tay ra hiệu cô ấy lại gần chút: “Đừng quên những gì đã dặn cô.”

“Sẽ không quên đâu!” Triệu Ngôn giơ tay phải lên làm ra vẻ thề thốt, “Nhất định không để cô ấy xuống lầu.”

Văn Chú không chậm trễ nữa, cùng vệ sĩ đi theo lên lầu một trước một sau rời khỏi phòng ngủ.

Triệu Ngôn lờ mờ nghe thấy Văn Chú hỏi đối phương: Người đều ở dưới tầng hầm rồi à?

Cứ cảm thấy không giống chuyện tốt lành gì.

Cô ấy không có gan nghe ngóng, vừa quay đầu liền thấy hai người giúp việc làm việc nhanh nhẹn, đặc biệt tránh cánh tay đang truyền dịch của Chu Uẩn, thực sự không cởi được bèn lấy kéo cắt bỏ phần vải vướng víu, mặc một chiếc váy lụa trắng lên người Chu Uẩn.

Cũng may ở đây không có chỗ cho cô ấy phát huy, Triệu Ngôn tìm một vị trí có thể nhìn thấy mọi động tĩnh trong phòng ngồi xuống, đặt laptop lên bàn tiếp tục công việc chưa hoàn thành.

Hai người giúp việc sau khi hoàn thành công việc, trước khi đi chào hỏi Triệu Ngôn một tiếng, báo cho biết đầu giường trong phòng có chuông gọi, nếu có nhu cầu có thể gọi họ bất cứ lúc nào.

Cửa phòng từ từ đóng lại, Triệu Ngôn thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng được yên tĩnh, cô ấy dựa vào ghế như người mệt lả không muốn động đậy.

Mà tầng hầm lúc này lại đón chào một cuộc “bạo động”.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Đám vệ sĩ ra tay vừa đủ, vừa khiến bạn đau cũng khiến bạn nhất thời không chết được, chịu đựng nỗi đau đến từ x*c th*t.

Kim Nha không chịu nổi hình phạt đã khai sạch sành sanh chuyện Diêu Hồng tìm đại ca của chúng, vốn tưởng rằng như vậy hắn có thể được tha, không ngờ lại bị kéo đến một căn phòng tối tăm khác, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết xé ruột xé gan, cả người run lên như cái sàng.

Kèm theo tiếng kêu thê lương của người phụ nữ, Kim Nha chỉ thấy đ*ng q**n mình ướt đẫm ấm nóng, nửa th*n d*** dường như hoàn toàn mất cảm giác tách rời khỏi nửa thân trên, hai chân cứng đờ mở ra, không cử động được chút nào.

Văn Chú uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong ly, đứng dậy đi dạo đến trước mặt Diêu Hồng, nhìn cô ta đầu đầy mồ hôi sắc mặt trắng bệch như quỷ, cười nhạo: “Phụ nữ các cô không phải coi trọng cảm giác nghi thức sao? Quan tài thuộc về cô, hố đất thuộc về hắn, hài lòng không?”

Diêu Hồng còn chưa nói được câu nào, người đàn ông bên cạnh chịu hình phạt trước cuối cùng cũng không nhịn được, trong lúc giãy giụa xích sắt rung lên kêu “keng keng”.

“Văn tổng, Văn tổng anh nghe tôi nói… không trách tôi, thật sự không trách tôi! Đều là con tiện nhân này bảo tôi xử lý con đàn bà kia, nếu tôi biết con đàn bà kia là người phụ nữ của Văn tổng, thì có cho tôi mượn một trăm cái gan tôi cũng không dám ạ!”

Gã đàn ông nói năng th* t*c, rơi vào tai Văn Chú nghe rất khó chịu, anh không đáp lại gã đàn ông ngay lập tức, ngược lại xoay người nhìn Kim Nha đang mềm nhũn trên đất, giọng nói mang theo ý cười: “Nghe nói nỏ chữ thập của cậu rất chuẩn à?”

Kim Nha sợ vỡ mật, vệ sĩ đá một cước khiến hồn vía đã bay đi của hắn lại chui vào cơ thể, hắn chắp tay vái, trán dán chặt xuống nền đất lạnh lẽo dập đầu lia lịa: “Văn tổng đại nhân đại lượng, tôi không dám nữa! Thật sự không dám nữa! Thật sự không dám nữa!”

“Tha cho cậu cũng được.” Văn Chú nhận lấy chiếc nỏ chữ thập từ tay người dưới “Tôi cho cậu mười giây, chỉ cần cậu chạy ra khỏi cổng lớn bên ngoài biệt thự, chuyện này chuyện cũ sẽ bỏ qua.”

Kim Nha nghe thấy hy vọng sống sót, não bộ lập tức hoạt động được, thương lượng nói: “Văn tổng, biệt thự lớn như vậy, tôi có chạy thế nào cũng không thể mười giây chạy ra khỏi cổng lớn được chứ? Đây chẳng phải là…”

“Yên tâm, tôi sẽ cho người đưa cậu đến điểm xuất phát.” Văn Chú đưa tay ra hiệu.

Vệ sĩ lập tức bước đến trước mặt Kim Nha xách hắn lên như xách gà con lôi ra ngoài.

Kim Nha không có khả năng phản kháng cũng không dám phản kháng, cho dù cổ bị siết đến đỏ bừng, vẫn không dám nói một câu, nén đau đớn bị vệ sĩ đưa đến khu vực trung tâm vườn hoa biệt thự, cách cổng lớn chỉ một trăm mét, nếu nói theo phạm vi chạy nước rút trăm mét, mười giây quả thực có thể làm được, với điều kiện hắn liều mạng mà chạy.

Vệ sĩ dựa theo mệnh lệnh của Văn Chú cởi bỏ toàn bộ trói buộc tay chân cho hắn, đẩy mạnh về phía trước một cái: “Qua đó.”

Kim Nha đến địa điểm chỉ định, cẩn thận quay đầu lại xem Văn Chú đang ở đâu.

Anh đứng trên bậc thềm trước sảnh chính bề thế ở tầng một, đang cúi đầu điều chỉnh nỏ chữ thập.

Cổ họng Kim Nha khô đến mức sắp bốc hỏa, nuốt một lần như dao cứa cổ họng, đau đến mức co rút. Rốt cuộc có biết chơi nỏ chữ thập không vậy? Nghĩ lại, không biết chơi càng tốt, bắn không trúng đối với hắn mà nói là tin tốt.

Vệ sĩ: “Đứng cho vững, còi vang lên thì bắt đầu.”

Kim Nha khẽ gật đầu, cơ bắp toàn thân lập tức căng chặt, cả người trong trạng thái chuẩn bị chạy nhanh, cơ thể nghiêng về phía trước gập gối, khí thế quyết tâm dùng tốc độ mười giây lao ra cổng lớn để giành lấy cơ hội sống sót cho chính mình.

Tiếng còi chói tai bất ngờ vang lên. Kim Nha mở hết mã lực, như cơn gió mãnh liệt nhất lao về phía cổng rào phía trước.

Sắp rồi, sắp rồi, chỉ còn thiếu một chút nữa!

Thắng lợi trong tầm mắt, bàn tay Kim Nha đưa ra chỉ còn thiếu một cm là chạm vào khung cửa. Giây tiếp theo, liền bị một lực tác động cực lớn từ phía sau đẩy về phía cánh cửa đang đóng chặt phía trước, cả người không kiểm soát được đập vào, vết thương mới cộng vết thương cũ, hắn ngã xuống đất tiếng kêu còn thảm thiết hơn mấy người kia.

Hai tay ôm chặt lấy chân phải bị mũi tên xuyên thủng, máu tươi phun ra dường như không cầm được, mặc cho hai tay hắn dùng sức ấn chặt thế nào, vết máu tràn qua lòng bàn tay rỉ ra từ kẽ ngón tay, nhỏ xuống đất.

Văn Chú nghe thấy động tĩnh phía sau, quay đầu nhìn một cái, xác định là Trì Học Nhiên liền thu lại tầm mắt: “Sao cậu lại đến đây?”

“Đến xem cậu có bắn lệch không.” Trì Học Nhiên bê một đĩa nho ung dung tự tại dựa vào cột đá ăn “Tiết kiệm chút thời gian lát nữa ra ngoài uống chút rượu, hay là mấy tên kia cũng làm theo kiểu này đi, cho chúng cơ hội xem ai hữu dụng.”

Trì Học Nhiên nhả hạt nho, tốt bụng đưa ra gợi ý: “Có một vị là phụ nữ, ga lăng chút, cho người ta thêm năm giây.”

Vệ sĩ nhìn Văn Chú, lập tức hiểu đây là đồng ý với đề nghị của Trì Học Nhiên rồi, ngay lập tức sắp xếp người đưa mấy người dưới tầng hầm lên.

Động tĩnh dần lớn hơn, tiếng ồn ào dưới lầu từng chút một truyền vào cửa sổ chưa đóng chặt ở tầng hai, ngón tay thon dài đặt bên ngoài chăn mỏng khẽ động đậy, người trên giường từ từ mở mắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...