Chương 82: Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm?
Động tĩnh trong nhà ngày càng lớn, giống như đang diễn ra một cuộc ẩu đả vô cùng quyết liệt, có lẽ là Văn Chú đang bị đánh đơn phương.
Chu Uẩn không thể giữ bình tĩnh chờ đợi nhân viên cứu hộ đến nữa, đối phương muốn cô, nếu cô không xuất hiện, Văn Chú sẽ vì cô mà chịu nhiều giày vò hơn.
Định thần lại, Chu Uẩn nén cơn đau ngày càng nhói ở bắp chân, bước qua hai bậc thềm đến nhà tranh, người trong nhà tạm thời chưa phát hiện ra sự có mặt của cô. Chu Uẩn nhìn thấy rõ ràng có một người bị vây hãm trong đám đông, đang khom người ôm chặt đầu, cố gắng bảo vệ những chỗ hiểm yếu.
Chu Uẩn liếc thấy đống lửa vẫn đang cháy kia, siết chặt cành cây trong tay, hít sâu một hơi, lao mạnh tới, dùng cành cây quét ngang một đường, đống lửa lập tức b*n r* vô số tia lửa, thắp sáng căn nhà tranh tối tăm trong nháy mắt. Chúng bay lên không trung, trong quá trình từ từ rơi xuống chiếu sáng từng khuôn mặt đang kinh ngạc sợ hãi, cũng để Chu Uẩn nhân cơ hội nắm lấy Văn Chú đang nằm trên mặt đất, dùng sức kéo anh ra ngoài.
“Đi!”
Anh nắm chặt lấy tay cô, đi theo bóng dáng cô chạy ra khỏi nhà tranh, nghe tiếng hò hét bắt người chấn động bên tai, tốc độ dưới chân ngày càng nhanh.
Dần dần, bóng dáng Chu Uẩn kéo anh chạy phía trước rất nhanh đã bị anh đuổi kịp, anh nắm ngược lại tay cô, kéo cô chạy về phía trước.
Cảm giác rách toạc ở bắp chân ngày càng rõ ràng, Chu Uẩn cúi đầu nhìn chỗ bị thương, mảnh vải băng bó vết thương đã bị máu thấm ướt, tình trạng vết thương nặng thêm, đau đến mức tốc độ chạy của cô dần chậm lại.
Chu Uẩn quay đầu nhìn thoáng qua, những người đuổi theo dường như không đuổi kịp ngay lập tức, họ chạy ra ngoài lâu như vậy mà không nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ phía sau, có lẽ đã cắt đuôi được một đoạn rồi.
Cô lắc lắc cánh tay nhắc nhở anh: “Văn Chú, chậm một chút, chân tôi đau.”
Vừa dứt lời, khuôn mặt đang quay lại quan sát của Chu Uẩn còn chưa kịp quay về, đã đâm sầm vào tấm lưng rắn chắc của anh, chân bị thương cộng thêm cổ bị đau, đúng là nhà dột còn gặp mưa đêm.
“Anh đột nhiên dừng lại làm gì?” Chu Uẩn cúi đầu xoa xoa cổ “Tôi chỉ bảo anh giảm tốc độ lại một chút thôi mà.”
Dứt lời, cô khẽ ngước mắt, đập vào mắt lại không phải khuôn mặt của Văn Chú, cô kinh ngạc nhìn người vốn không nên xuất hiện ở đây trước mặt: “Lâm Tài?!”
Lâm Tài quay đầu nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu sang bên kia “Là tôi.”
“Sao anh lại ở nhà tranh? Văn Chú đâu? Chẳng lẽ anh ấy bị bọn họ bắt đi rồi?” Chu Uẩn chợt nhớ tới đám người trong nhà tranh, tên nào tên nấy đều mặt mày hung dữ, Văn Chú lại bị thương, làm sao có thể một chọi năm, với tính cách đó của anh, phỏng chừng bị bắt được sẽ là một trận đòn nhừ tử.
Chu Uẩn càng nghĩ trong lòng càng không yên: “Tôi quay lại tìm anh ấy!”
Lâm Tài kịp thời nắm lấy tay cô: “Cô quay lại chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?”
“Tôi không quay lại chẳng lẽ trơ mắt nhìn anh ấy chết?” Chu Uẩn vừa nghĩ đến sự tủi nhục mà Lâm Tài vừa phải chịu đựng, hoàn cảnh tương tự xảy ra trên người Văn Chú, một người kiêu ngạo như anh sao có thể chịu được sự uất ức này, chưa biết chừng đánh không lại cũng phải khiến đối phương đổ máu.
Lâm Tài vốn tưởng cô sẽ hỏi ngay xem anh ta xuất hiện ở đó như thế nào, không ngờ bây giờ cô cứ một mực đòi quay lại cứu người, khác xa với suy nghĩ ban đầu của anh ta: “Thẩm Uẩn, cô bình tĩnh nghe tôi nói đã, anh ấy…”
“Ở kia!”
“Bọn chúng ở kia!”
“Nhanh! Mau đuổi theo!”
“Bắt lấy người cho ông!”
Đúng là ứng với câu trước có sói sau có hổ. Chu Uẩn có thể bất chấp quay lại cứu người, nhưng Lâm Tài sẽ không trơ mắt nhìn cô quay lại chịu chết, nói không chừng còn đi theo cùng cứu người. Cái mạng tàn này của cô chết thì chết, liên lụy Lâm Tài cô thực sự không làm được.
Chu Uẩn nhìn những bóng người đang liều mạng đuổi theo phía sau, cắn răng nắm lấy cổ tay Lâm Tài lần nữa: “Chạy!”
Vì chân bị thương nên cô chạy không tiện bằng Lâm Tài, cố gắng không làm vướng chân anh ta, vết thương dường như đã đạt đến giới hạn đau đớn, không giống như cơn đau thấu tim ban đầu, có lẽ là do tinh thần căng thẳng cao độ, ngay cả dây thần kinh đau đớn cũng chậm chạp hơn ngày thường.
Lâm Tài hơi nghiêng mặt quan sát địa điểm đã định.
Sắp rồi, sắp đến rồi.
Mưa lại dần lớn hơn, mọi thứ trong rừng rậm đều đang trải qua một cuộc gột rửa của tự nhiên, giống như đang khuyên răn những kẻ đang đuổi cùng giết tận buông bỏ đồ đao quay đầu là bờ, nhưng hiệu quả rất nhỏ, đối với những kẻ cố chấp phạm tội mà nói, đây chẳng qua chỉ là mưa bụi lất phất, không ngăn cản được bước chân của chúng.
Vút…
Giống như tiếng đá nứt vang trời giáng xuống, bay qua bên cạnh Chu Uẩn, va vào tảng đá núi phía trước. Giây tiếp theo, Chu Uẩn bất ngờ ngã xuống đất, máu bắn tung tóe, nửa người cô lún vào trong vũng bùn, lầy lội lấm lem thảm hại.
“Kim Nha làm tốt lắm!” Gã đàn ông giơ ngón tay cái về phía hắn.
Kim Nha vác nỏ chữ thập, không mấy để tâm đến lời khen ngợi của gã đàn ông, ngược lại còn cười khẩy: “Nếu không phải trời mưa nhìn không rõ, chân cô ta chắc chắn phế.”
“Thôi đi, không bắn trúng là không bắn trúng, sượt qua là sượt qua, tôi nói này Kim Nha, cậu chém gió cũng phải lượng sức mình chứ?” Tên tóc vàng thấy hắn lại lập công được khen thì càng ngứa mắt “Có bản lĩnh thì làm lại lần nữa đi, tôi muốn xem lần này cậu có trúng hay không.”
Kim Nha không chịu được khích bác, liếc xéo gã, buông lời: “Mày tưởng ai cũng là bao cỏ vô dụng giống mày à? Tao không bắn chết là vì đại ca bảo cần người sống, mài nói xem, tao nên nghe lời mày hay nghe lời đại ca?”
Tiếng châm chọc vừa dứt, sau gáy truyền đến tiếng bóp cò súng, lạnh lẽo cứng ngắc, không cần quay đầu nhìn cũng biết thứ đang dí vào đầu là cái gì.
Kim Nha khẽ đảo mắt, cố gắng nhìn qua khóe mắt xem người đến là ai, mới nhìn một cái, khẩu súng đang dí vào đầu đã ấn mạnh xuống, dọa hắn cứng đờ cả cổ, giống như dây thần kinh bị rút đi không thể cử động được nữa.
“Tôi lại rất muốn xem nỏ chữ thập của cậu chuẩn hay súng trong tay tôi chuẩn hơn.” Trì Học Nhiên chậm rãi bước đến trước mặt hắn, họng súng đen ngòm di chuyển đến chính giữa mi tâm hắn “Vị kia năm xưa thi bắn súng đạt điểm tuyệt đối đấy, chi bằng tiễn cậu qua đó so tài với cậu ta nhé?”
Kim Nha còn chưa hiểu “vị kia” mà anh ta nói là chỉ ai, sức nặng đột ngột xuất hiện trên vai khiến hắn lập tức cong lưng. Hắn chưa từng phải chịu cục tức này, lập tức chửi ầm lên: “Mẹ kiếp mày…”
Lời còn chưa dứt, trước mắt tối sầm lại, chỉ cảm thấy vai cổ đau nhói, người liền ngã xuống đất ngất lịm.
Người vệ sĩ ra tay liếc nhìn Kim Nha đang nằm bất động trên mặt đất, hỏi: “Trì tổng, đám người này tách ra hay để chung?”
“Tách ra, đề phòng chúng thông đồng lời khai.”
“Vâng, tôi sắp xếp ngay.”
Một vệ sĩ khác bước lên: “Bên phía Văn tổng có cần chúng tôi giúp không?”
“Cậu tưởng người bên cạnh cậu ấy ăn cơm trắng à?” Trì Học Nhiên cười khẩy “Vốn dĩ tôi còn đang nghĩ cậu ấy không lẽ thực sự yên tâm giao toàn quyền phụ trách an toàn chuyến đi Khê Thương này cho tôi sao, không ngờ lén lút đã sắp xếp người từ trước, chúng ta đừng qua đó thêm phiền, người ta lúc này đang bận anh hùng cứu mỹ nhân, các cậu chuẩn bị xe đưa người đến thị trấn.”
“Vâng.” Vệ sĩ vừa đi được vài bước lại quay lại “Trì tổng, có chuyện tôi thấy vẫn nên nói với anh một tiếng, Văn tổng bảo chúng tôi tìm giúp anh ấy một cỗ quan tài, nói là sẽ dùng đến.”
“Làm theo lời cậu ấy.” Trì Học Nhiên đưa tay phủi nước mưa trên vai vệ sĩ, lạnh lùng nói “Động đến người của cậu ấy thì phải chuẩn bị quan tài chứ sao, nếu tôi là cậu thì sẽ chọn thêm hai cỗ nữa, đỡ đến lúc đó không đủ dùng.”
Vệ sĩ cúi đầu vâng một tiếng, rời đi trước.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Còn hai người vừa được giải trừ nguy hiểm phía trước đang chật vật dầm mưa.
Lâm Tài nắm chặt tay Chu Uẩn, tay kia đỡ vai cô giúp nâng lên, vẻ mặt gấp gáp: “Từ từ thôi đừng vội, bọn chúng đến giờ vẫn chưa đuổi tới, người của Văn tổng chắc chắn đã khống chế được bọn chúng rồi.”
Lực giãy giụa của Chu Uẩn chậm lại, đón những tia mưa dày đặc, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc: “Anh nói gì?”
Lâm Tài lỡ lời, biết không cần thiết phải giấu nữa, lau nước mưa trên mặt, cúi đầu tiếp tục dìu cô: “Cô lên trước đi, tìm chỗ sạch sẽ rồi nói kỹ hơn, cô bị thương lại ngâm trong vũng bùn mãi vết thương sẽ nhiễm trùng đấy, đừng không coi trọng cơ thể mình như vậy.”
Chu Uẩn túm chặt lấy ống tay áo ướt sũng của anh ta, nước mưa từng giọt nện vào mặt, khiến cô chớp mắt liên tục cố gắng để mình trông có vẻ bình thường “Nói rõ ràng ra đi! Tại sao anh lại xuất hiện ở nhà tranh? Sao anh biết đám người kia bị khống chế rồi?”
Lâm Tài ngước mắt nhìn cô, cảm giác áy náy trong lòng sắp khiến anh ta nghẹt thở, nước mưa thuận theo trán chảy xuống môi, lại có chút vị đắng lan tỏa, cuối cùng anh ta vẫn phản bội Thẩm Uẩn: “Xin lỗi, lúc Văn tổng tìm đến tôi, tôi chỉ có thể nói thật.”
“Anh đã nói gì với anh ấy?” Bàn tay Chu Uẩn nắm ống tay áo anh ta dần trắng bệch “Nguyên nhân của trận hỏa hoạn này sao?”
Lâm Tài lắc đầu quầy quậy: “Không có! Tôi chỉ nói chuyện Diêu Hồng tìm người trả thù cô cho anh ấy biết, những chuyện khác tôi không nói!”
Chu Uẩn từ từ buông ống tay áo anh ta ra, cô đáng lẽ nên biết sớm, trên đời này chẳng có ai dựa dẫm được, càng không có bạn bè nào đáng tin tưởng, đều là giả dối.
Cô hất tay anh ta đang đưa tới, cho dù bắp chân đau như bị khoét, dựa vào ý chí của bản thân, cô vẫn từng chút một bò ra khỏi vũng bùn. Mảnh vải buộc vết thương đã không còn nhìn ra màu sắc ban đầu, nỏ chữ thập sượt qua bắp chân bị thương, vết thương mới chồng vết thương cũ, như có hàng vạn mũi kim đâm mạnh vào da thịt, đó là nỗi đau không thể lờ đi, gặm nhấm cơ thể đang cố gượng của cô.
Nước mưa điên cuồng trút xuống mọi sinh vật sống trong phạm vi của nó, dường như đang trừng phạt vạn vật không nghe lời, những kẻ đã đi ngược lại mọi quy luật, bị chi phối bởi d*c v*ng của đôi mắt, thể xác và tư tưởng.
Việc bò ra khỏi vũng bùn khiến Chu Uẩn kiệt sức, đôi vai run rẩy, sự ngột ngạt khiến cô chỉ có thể há miệng th* d*c, tất cả đều đang nhắc nhở cô, vừa trải qua một cuộc đọ sức sinh tử.
Quần áo đã ướt sũng từ lâu, dính chặt vào cơ thể, cảm giác ẩm ướt dính nhớp giống như sâu xanh sau cơn mưa, lặng lẽ leo lên người, đợi đến khi bạn phát hiện ra, nó đã được đằng chân lân đằng đầu bò lên vai bạn, cho dù bạn hất nó đi, cảm giác buồn nôn sau khi phát hiện cũng không thể xóa bỏ, dường như còn vô số con sâu xanh đang trốn ở những nơi khó phát hiện trên cơ thể cô.
Lâm Tài quỳ bên cạnh cô, đưa tay định đỡ: “Thẩm Uẩn, tôi không muốn cô xảy ra chuyện, cho dù cô có kế sách vẹn toàn đến đâu đi chăng nữa thì một khi xảy ra sự cố, chúng tôi đều không cứu được cô, Văn tổng hứa anh ấy nhất định sẽ bảo vệ cô an toàn, anh ấy quả thực có thực lực này không phải sao?”
“Đủ rồi!” Chu Uẩn nhìn khuôn mặt vì quá lo lắng mà trở nên rối trí của anh ta, dùng sức hất bàn tay đang lại gần của anh ta ra “Bây giờ điều tôi thấy may mắn là tôi không nói cho anh quá nhiều, nếu không chẳng biết còn xảy ra rắc rối gì nữa.”
Lâm Tài nhìn ánh mắt quyết tuyệt cắt đứt quan hệ của cô, bàn tay phải bị hất ra nắm chặt thành nắm đấm, tự giễu nói: “Tôi biết không thể so với A Tư có thể giúp đỡ cô, nhưng bảo tôi trơ mắt nhìn cô gặp chuyện, tôi không làm được…”
“Anh thực sự sợ tôi gặp chuyện sao?” Chu Uẩn gắng sức bốc một nắm bùn đất ném vào ngực anh ta “Đã đến nước này rồi còn lập đền thờ trinh tiết cái gì? Lâm Tài, anh có biết kết cục của kẻ cái gì cũng muốn sẽ như thế nào không?”
Cô cụp mắt cười khẩy một tiếng: “Anh tưởng đầu quân cho Văn Chú lật đổ trưởng thôn, anh có thể trở thành trưởng thôn nhiệm kỳ tới sao? Cái giá khi giao dịch với ma quỷ anh không trả nổi đâu!”
“Tôi là một thương nhân giữ chữ tín đấy.” Văn Chú bước ra từ sâu trong rừng rậm, được vệ sĩ che ô từ từ đi về phía họ “Nếu không thì Thịnh Hoằng làm sao lớn mạnh được?”
Anh đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, mái tóc ướt như được vuốt keo từng sợi rõ ràng dán theo đường chân tóc ra sau đầu, thân hình thẳng tắp đứng sừng sững trước mặt họ, giống như vị thần đến phán xét chúng sinh, nhận lấy chiếc ô đen từ tay vệ sĩ, từng bước từng bước đến gần Chu Uẩn.
So với anh, cô chật vật hơn nhiều.
Mưa dày đặc nện lên mặt ô, uốn lượn nhỏ xuống theo đường vòng cung. Một bóng tối phủ xuống trước mắt Chu Uẩn, cô không chất vấn ngay lập tức, bởi vì bên cạnh có người còn vội vã hơn cô.
Lâm Tài lau nước mưa trên mặt, đứng dậy đến trước mặt Văn Chú, vẻ vui mừng lộ rõ: “Văn tổng, tôi đã làm theo lời anh nói rồi, chuyện trưởng thôn nhiệm kỳ tới của Vụ Sơn anh xem khi nào thì được?”
“Không vội,” Văn Chú hời hợt đưa ra một lời hứa suông cho anh ta “Đợi tôi giải quyết xong việc rồi bàn.”
“Nhưng trước đó chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao? Tôi nói cho anh kế hoạch của Thẩm Uẩn, anh giúp tôi giải quyết trưởng thôn, ông ta…”
“Giải quyết?” Mí mắt mỏng của Văn Chú khẽ nhướng “Anh nói là kiểu giải quyết nào? Muốn ông ta chết sao?”
Lâm Tài lờ mờ cảm thấy không đúng lắm, giọng điệu trở nên gắt gỏng: “Anh có ý gì? Muốn quỵt nợ không thừa nhận sao?”
“Tôi chưa cho anh câu trả lời sao?” Văn Chú đưa tay chỉ vào thái dương, “Dùng não đi, tôi không có nghĩa vụ phải giải thích với anh.”
“Anh!” Lâm Tài tinh mắt nhận ra vệ sĩ sau lưng Văn Chú đã đặt tay lên hông, giống như chỉ cần anh ta dám động thủ, họ sẽ lập tức lấy mạng anh ta.
Thẩm Uẩn nói đúng, anh đúng là ma quỷ, giao dịch với anh phải chuẩn bị tâm lý một đi không trở lại.
“Đã là Văn tổng bảo tôi đợi, vậy tôi đợi là được, anh cứ bận việc đi.” Lâm Tài sa sầm mặt nhấc chân định đi.
Chu Uẩn tuy không ngẩng đầu nhìn bộ dạng lúc này của Lâm Tài nhưng cũng đoán được chắc chắn là mặt mày tái mét dám giận không dám nói, hèn nhát nhượng bộ, chỉ sợ anh ta tình nguyện nhượng bộ, cũng chưa chắc có thể thuận lợi rời đi.
Quả nhiên, người dưới tay Văn Chú rất nhanh đã chặn anh ta lại: “Anh Lâm, Văn tổng nói lời luôn giữ lời, mời anh về cùng chúng tôi trước, ngồi xuống bàn bạc kỹ hơn chuyện sau này.”
Lâm Tài không ngốc, nhìn tư thế này rõ ràng là muốn giam lỏng anh ta, lập tức quay đầu trở lại trước mặt Văn Chú, mặt mày ủ rũ hạ mình cầu xin: “Văn tổng, tôi đối với anh là biết gì nói nấy, anh không thể qua cầu rút ván được! Những thứ chúng ta đã thỏa thuận tôi không cần nữa, chỉ cầu xin anh tha cho tôi một con đường sống, anh xem những vết thương trên người của tôi cũng là vì anh mà chịu, nể tình những vết thương này, anh làm ơn làm phước cho tôi về đi!”
“Những vết thương trên người của anh là chịu đựng vì lòng tham, sao lại nói là vì tôi?”
Văn Chú khẽ phất tay, Lâm Tài bị cưỡng ép lôi đi, không cho anh ta thêm bất kỳ cơ hội giải thích nào, bị lôi khỏi nơi này, kèm theo tiếng kêu gào giãy giụa cầu xin của Lâm Tài, cũng khiến mưa trong rừng rậm càng thêm dữ dội.
Mưa như trút nước giống như sông lớn chảy ngược, hung hăng nện xuống, thề phải đập tan hoàn toàn sự kiêu ngạo của con người, gột rửa triệt để mọi sự ngụy trang, để lộ ra bộ mặt vốn có.
Văn Chú che ô nhìn dáng vẻ cúi đầu không nói của cô, cuối cùng cũng khuỵu gối xuống: “Cho dù muốn làm loạn cũng đừng lấy cơ thể mình ra để hờn dỗi với tôi.”
Chu Uẩn vẫn luôn không ngẩng đầu, giọng nói rất nhỏ: “Để lại cho tôi cái ô là được.”
Lồng ngực Văn Chú khẽ phập phồng, kìm nén tất cả những lời lẽ bộc lộ cơn nóng giận xuống, đưa tay đỡ cô dậy: “Tôi đưa em về xử lý vết thương trước.”
Cô hất tay anh ra: “Tự tôi đi được.”
“Đi được đúng không?” Sắc mặt Văn Chú trầm xuống, bất ngờ đứng dậy, mặc cho mưa xối xả làm ướt sũng toàn thân cô.
Chu Uẩn sẽ không để anh coi thường, cho dù cả người lấm lem bùn đất, cơn đau vết thương không giảm mà còn tăng, cô vẫn không nói một câu mềm mỏng.
Lần đầu tiên thử đứng dậy, ngã mạnh xuống.
Lần thứ hai, hai tay chống xuống nền bùn cố gắng giữ vững cơ thể bò dậy, kết quả cũng chẳng khác lần đầu là bao.
Lần thứ ba hai cánh tay run rẩy giữ vững cơ thể, chậm rãi co gối, cố gắng chống chân lên, nhưng lại bại bởi bùn lầy dưới chân, mũi giày trượt đi trong nháy mắt, nửa người như hòa làm một với nền bùn, không phân biệt được màu sắc của quần áo và bùn đất.
Văn Chú rũ mắt nhìn cô dốc toàn lực bò dậy lần thứ tư, từ từ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, ném chiếc ô cho vệ sĩ. tự mình đội mưa đi qua bế ngang người cô đang bẩn thỉu.
Màu mắt anh trầm xuống nhìn cô: “Không bướng bỉnh với tôi thì sẽ chết à?”
“Sẽ chết.” Cô không hề sợ hãi, đón lấy ánh mắt trách cứ của anh.
Văn Chú im lặng hồi lâu, giống như sự thỏa hiệp bất đắc dĩ: “Được, chữa khỏi rồi chết.”
Chu Uẩn giãy giụa trong lòng anh, bắp chân đã không chịu nổi sự giày vò của cô, biên độ hơi lớn, lần này đau hơn mấy lần trước rất nhiều, đau đến mức nước mắt cô tuôn rơi ngay lập tức, cơn đau không thể thuyên giảm buộc cô phải làm một hành động táo bạo nhất.
Dưới sự chứng kiến của các vệ sĩ, cô nhắm vào vai Văn Chú cắn mạnh xuống, cắn đến mức ngũ quan nhăn nhúm, dùng tất cả sức lực.
Quá trình kéo dài bao lâu Chu Uẩn không biết, nguyên nhân cô dừng lại không phải vì đau lòng mà là vì răng môi mỏi nhừ, đến mức không còn sức để tiếp tục cắn nữa.
Văn Chú cúi đầu nhìn người trong lòng đã yên tĩnh lại, nói nhỏ: “Hả giận chưa?”
Chu Uẩn quay đầu nhìn sang chỗ khác, mặc cho anh bế mình đi về phía trước, phía sau có hai vệ sĩ đi theo che ô, trông giống hệt quân vương thời xưa bỏ bê triều chính đưa mỹ nhân ra ngoài ngắm mưa, phía sau là đám tùy tùng đông đúc.
Văn Chú thu sự im lặng của cô vào trong mắt, biết cô đang để ý điều gì, cười nhạo: “Về phương diện nhìn thấu lòng người em vẫn còn kém một chút.”
“Đưa ra giá cao mua chuộc lòng người thì có mấy ai cưỡng lại được chứ?” Chu Uẩn nhìn bộ quần áo bẩn thỉu trên người, cảm giác hơi tuyệt vọng nhàn nhạt.
Anh đột ngột dừng bước, nghiêng đầu quan sát kỹ người trong lòng, “Nếu tôi đưa ra giá cao để mua chuộc em, em có đồng ý không?”
Chu Uẩn rũ mi mắt, nghe lời anh nói thì bật cười từ tận đáy lòng: “Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm?”
Đôi mắt hẹp dài của Văn Chú phủ lên một tầng nghiêm túc sau khi suy tính kỹ càng: “Nếu tôi muốn cả hai thì sao?”
Bạn thấy sao?