🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 80: Vậy em muốn thế nào?

Trì Học Nhiên rút một điếu thuốc từ trong bao, sự bình tĩnh cố tỏ ra kiên cường cuối cùng cũng bại trận trước những ngón tay hơi run rẩy khi kẹp thuốc, anh ta thở dài nặng nề, điếu thuốc lập tức bị bóp gãy rồi ném mạnh ra ngoài: “Mẹ kiếp!”

Anh ta rất ít khi nói tục chửi bậy khó nghe, giờ khắc này lửa giận và sự khó chịu khi bị người khác tính kế đã hoàn toàn bùng nổ, Trì Học Nhiên giơ tay, ngón cái và ngón trỏ lau qua khóe miệng, thần sắc dần trở nên lạnh lùng: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, tìm được trưởng thôn, ông đây sẽ lột da ông ta!”

Vai người vệ sĩ căng cứng, cúi mắt nhìn vết tro đen dính trên mũi giày, lực đạo đột nhiên đè lên vai ngày càng nặng, cùng với áp lực đồng thời đè nặng lên vai anh ta: “Nếu ông ta dám phản kháng thì xử lý ngay tại chỗ, chỉ là chuyện đào cái hố chôn đi thôi mà.”

“…Vâng.”

Trì Học Nhiên nhìn chằm chằm ngôi nhà đã sập hoàn toàn trước mặt, nhắm mắt hít sâu một hơi. Anh ta không tin Văn Chú sẽ bỏ mạng ở chỗ này, đứa trẻ do ông cụ nhà họ Văn đích thân nuôi lớn tuyệt đối không phải là cừu non, sói thì vẫn là sói.

Vì nguồn nước cung cấp không đủ, nhiệm vụ cứu hộ buộc phải dừng lại, dân làng cũng tìm mọi cách cố gắng dập lửa, nhưng hiệu quả rất nhỏ, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngôi nhà bị biển lửa nuốt chửng từng chút một thiêu thành tro tàn, xà nhà cháy đen nằm trong đống tro tàn, đồ đạc và vải vóc không một thứ gì may mắn thoát khỏi, trên mặt đất toàn một màu tro đen giống như hóa thạch động vật đã tróc da thịt chỉ còn lại bộ xương lác đác, không chút sức sống.

Những người tham gia chữa cháy tận mắt nhìn thấy hai bóng người lao vào biển lửa rồi biến mất không dấu vết cùng với trận hỏa hoạn lớn này, bóng dáng của họ có lẽ đang nằm trong đống tro tàn gồ lên trên mặt đất kia, chỉ là không ai dám nhắc tới.

Bầu không khí trầm lắng, không ai chủ động mở miệng, ai nấy đều nhếch nhác vô cùng, tay cầm dụng cụ dập lửa đứng ngây ra ở đằng xa nhìn đống lửa đang dần tắt phía trước, vọng tưởng sẽ xuất hiện kỳ tích.

Cùng với tiếng “tách” của xà nhà, thanh gỗ dường như đã làm xong việc cuối cùng trong khả năng của mình, dập tắt nhúm lửa nhỏ cuối cùng, trận hỏa hoạn bất ngờ này cũng hoàn toàn kết thúc.

Trì Học Nhiên hút xong điếu thuốc thứ ba, khóe mắt để ý thấy có bóng người đang từ từ đến gần mình, kèm theo tiếng nức nở khàn khàn, anh ta vứt đầu lọc thuốc lá xuống dùng đế giày di nát, nghiêng đầu đánh giá người đàn ông bị lôi tới, cười khẩy: “Sao? Tưởng mình mọc cánh bay được thật à?”

Gã đàn ông bị đánh một trận, người đã thành thật hơn nhiều, hai tay bị vệ sĩ đè sau lưng không thể động đậy, nén cơn đau dữ dội cầu xin tha thứ: “Đại ca, tôi chỉ là kẻ nghe lệnh làm việc, những chuyện khác tôi không biết gì cả!”

Trì Học Nhiên hất cằm, vệ sĩ lập tức hiểu ý, nhắm vào mặt gã đàn ông tát hai cái, dấu năm ngón tay nhanh chóng hiện rõ trên má “Thành thật chút! Hỏi gì đáp nấy!”

“Các người đây là dùng tư hình!” Gã đàn ông hung tợn trừng mắt nhìn Trì Học Nhiên, không giống vẻ cầu xin nhận thua vừa rồi, lộ rõ nguyên hình “Tao nói để bọn mày biết thì thức thời một chút, Vụ Sơn đều do đại ca tao quản lý, mày tưởng dựa vào mấy người mày mang đến là có thể dọa được ai? Khuyên bọn mày nên ngon ngọt cung phụng tao, có khi đến lúc đó tao còn nói đỡ cho bọn mày vài câu!”

Vệ sĩ nhìn thoáng qua Trì Học Nhiên, thấy anh ta không có phản ứng gì, định tự mình ra tay.

“Đừng đánh nữa, hắn chỉ là kẻ đến dò đường thôi.”

Trì Học Nhiên rút một điếu thuốc châm lửa. Ánh lửa đỏ tươi chập chờn, một làn khói bay theo gió, anh ta đưa lên miệng rít một hơi, ngón tay kẹp điếu thuốc bước đến trước mặt gã đàn ông, cúi người nhìn chằm chằm hắn “Đại ca các người tên gì?”

Cằm gã đàn ông hất lên cao, vừa tự hào lại tự tin: “Dựa vào mày cũng xứng biết tên đại ca tao à?”

Trì Học Nhiên cúi đầu cười nhạo, lúc ngước mắt lên, ý cười nơi đáy mắt hoàn toàn biến mất, khuôn mặt lạnh như băng “Cứng miệng nhỉ?”

Lời vừa dứt, đầu lọc thuốc lá lập tức ấn mạnh vào mu bàn tay gã đàn ông, tiếng xèo xèo vang lên như tiếng da thịt bị thiêu đốt, kèm theo tiếng hét thảm thiết, chim chóc ở Vụ Sơn bay tán loạn, đỉnh núi bao trùm bởi hơi thở đáng sợ, âm u như ngọn núi “chết” không có sinh vật sống nào hoạt động.

Một tiếng “bịch” trầm đục vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của ngọn núi “chết”, trong khu rừng rậm rạp trống trải u tối, thỉnh thoảng truyền đến tiếng sột soạt, tiếp đó tiếng động ngày càng lớn, tạp âm ngày càng dày đặc, bỗng nhiên, một đôi tay trắng nõn bất ngờ đặt lên đám cỏ dại, khoảnh khắc màu trắng và màu xanh giao nhau, bầu không khí quỷ dị như trong phim điện ảnh dần dần rõ nét.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Đôi tay kia dùng sức nắm chặt cỏ dại, ngón tay thon dài vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, từng giọt từng giọt mưa nhỏ rơi trên mu bàn tay, uốn lượn một đường, giống như đang chỉ đường cho ai đó.

Cánh tay lấm lem từ từ hiện ra, tiếp đó là đầu người, sau đó là thân trên chậm chạp bò lên, kiệt sức trèo lên bãi cỏ dại.

Hạt mưa dần có sức sống, dùng sức nện xuống, nện đến mức khiến người ta không mở mắt nổi, nhiệt độ cơ thể theo sự mệt mỏi mà nhanh chóng trôi đi, hơi thở ngày càng khó khăn.

Chu Uẩn nương theo bãi cỏ dưới thân dùng hết sức lực nắm lấy lật người lại, nằm sấp bên trên vươn tay về phía khoảng không tối om bên dưới “Lại đây.”

Một bàn tay dùng sức nắm lấy tay cô, mu bàn tay to lớn lấm lem bụi đất nổi gân xanh, mượn lực của cô thuận lợi bò lên bãi cỏ. So với việc cô nằm vật ra, Văn Chú vẫn còn chút sức lực, ngồi trên mặt đất quan sát xung quanh.

Nơi họ đang ở chắc vẫn là Vụ Sơn, hơn nữa cách xa khu vực dân làng sinh sống, mật đạo dẫn đến một nơi rất xa, đi ở bên trong hồi lâu mới tìm được lối ra, mà lối ra này trông không giống đường sống, ngược lại có loại ảo giác vừa bò ra khỏi cống rãnh lại đi vào cửa tử.

Rừng rậm quanh năm không thấy ánh sáng, cho dù có thì cũng rất ít ỏi, cây cối cao lớn trở thành bức bình phong tự nhiên, chắn mọi khả năng ánh mặt trời chiếu vào lãnh địa của chúng.

Văn Chú chống tay đứng dậy: “Xem ra sắp mưa rồi, tìm chỗ trú mưa trước đã rồi nghĩ cách liên lạc với bọn Trì Học Nhiên.”

“Tôi có lẽ hơi khó khăn.” Chu Uẩn vén ống quần lên, vết thương bị rách ở bắp chân đang từ từ rỉ máu “Không đi được.”

Văn Chú quay lại bên cạnh cô, quỳ một chân xuống chậm rãi nâng bắp chân cô lên: “Thế này có đau không?”

“Không đau.” Chu Uẩn biết anh đang kiểm tra xem có khả năng bị gãy xương hay không “Chắc là bị rách da thôi.”

Văn Chú nhìn ống quần bị rách của cô, tận dụng vật liệu tại chỗ trực tiếp xé rách dùng để băng bó vết thương, dường như đã trải qua vô số lần kinh nghiệm thực chiến, động tác dứt khoát.

Anh thuận thế cởi áo khoác trên người khoác lên cho cô: “Cố chịu một chút.”

Chu Uẩn còn chưa hiểu anh nói cố chịu một chút là ý gì, cơn đau bất chợt ập đến, giây tiếp theo cơ thể lơ lửng trên không, cánh tay như kìm sắt ôm chặt lấy cô, tìm kiếm nơi có thể trú mưa.

Có lẽ vừa trải qua một cuộc trốn chạy khó quên, sức lực còn sót lại của cả hai không đủ để trò chuyện, tiếng thở yếu ớt của cô và bóng dáng chạy vội tìm chỗ trú mưa của anh hòa vào nhau, dường như không còn là hai người nữa.

Mưa dần nặng hạt, những sợi mưa dày đặc tựa như giọt lệ mỹ nhân rơi xuống người, lê hoa đái vũ, khuyên thế nào cũng không chịu dừng.

Cuối cùng họ cũng tìm được một căn nhà tranh đã bỏ hoang từ lâu, gian nhà nhỏ nối liền bên cạnh lung lay sắp đổ, có thể sập xuống bất cứ lúc nào. Trong nhà còn có một chiếc bàn không nhìn rõ màu sắc ban đầu và một chiếc ghế chỉ còn lại ba chân, ngoài ra chẳng còn vật dụng nào khác.

Văn Chú nhẹ nhàng đặt cô xuống, tháo rời chiếc ghế ra, lấy mặt ghế đặt xuống đất rồi đỡ Chu Uẩn ngồi lên: “Dưới đất ướt lắm, ngồi lên trên này đỡ hơn.”

“Cảm ơn.” Chu Uẩn bất ngờ vì sự chu đáo của anh, lại cảm thấy lúc này không khí quá trầm lắng, liền tìm chủ đề nói “Thực ra anh không cần thiết phải xông vào cứu tôi.”

Tay đang lục lọi ngăn kéo của anh khựng lại, đứng trước bàn, mí mắt mỏng hơi nâng lên, nhìn cô không chớp mắt: “Vậy còn em? Có cần thiết phải xông vào cứu tôi không?”

Chu Uẩn hơi rũ mắt, nhìn đôi giày lấm lem bùn đất trước mặt cười khổ: “Chúng ta không giống nhau, tôi thân cô thế cô mạng hèn, chết thì chết thôi, anh có bạn bè còn có nhiều người ở Thịnh Hoằng như vậy, có quá nhiều người không mong anh xảy ra chuyện.”

Anh tìm thấy một chiếc bật lửa kiểu cũ, không chắc có dùng được không, đóng ngăn kéo lại, đứng tại chỗ nhìn cô: “Em chắc chắn không có ai quan tâm em như vậy sao?”

“Không phải chắc chắn mà là nói sự thật.” Đầu Chu Uẩn càng cúi thấp hơn, cằm tì lên đầu gối, khi nói chuyện khó giấu vẻ mệt mỏi “Từ sau khi người thân nhất của tôi qua đời, không có ai thực sự quan tâm đến tôi, nhà họ Chu nhận nuôi tôi là vì áp lực dư luận lúc đó, dì út đối tốt với tôi cũng là sợ bị người ta chê trách, tôi giống như một gánh nặng không vứt đi được, bọn họ nhìn như quan tâm tôi nhưng thực ra đều có toan tính riêng của mình. Tôi xảy ra chuyện lâu như vậy, nhà họ Chu có hỏi thăm tôi không? Dì út có tìm tôi không? Cho nên tôi chết đi có lẽ đối với nhiều người mà nói là chuyện tốt.”

Văn Chú không đáp lại, thử bật lửa, không ngờ vẫn dùng được, chuyện may mắn duy nhất khiến người ta cảm thấy vui mừng.

Anh nhét bật lửa vào túi quần, đội mưa đi ra khỏi căn nhà tranh, bóng lưng cao lớn giống như kẻ phụ tình quyết tuyệt rời đi, không có bất kỳ lời dặn dò nào, lạnh lùng đến cực điểm.

Chu Uẩn nhìn theo đến hốc mắt cay cay, bóng dáng đó hòa vào màn mưa, giống như chưa từng xuất hiện. Cô không phải người không kiên cường, nhưng vào giờ khắc này vẫn thấy sống mũi cay cay, quay đầu nhìn căn nhà rách nát thảm hại, ẩm ướt u tối, bất luận ngồi ở đâu cũng có gió lùa qua từng tấc da thịt trên cơ thể, lạnh đến mức khiến người ta run cầm cập.

Chu Uẩn tì trán lên đầu gối, vốn định chợp mắt một lát cho lại sức, dần dần, đầu óc càng lúc càng mê man, cơ thể muốn kiểm soát nhưng lại mất kiểm soát, giống như đang đứng trên vách núi cheo leo, một cơn gió thổi tới cũng có thể thổi bay cô xuống.

Cô cảm nhận rõ ràng cơ thể hoàn toàn thoát khỏi trạng thái có thể kiểm soát, cả người từ từ nghiêng đi, giống như loài động vật thân mềm từng chút một ngã xuống.

Ý thức còn sót lại của đại não nhắc nhở cô cơn đau sắp ập đến, cô sẽ ngã mạnh xuống tấm ván gỗ cứng ngắc cũ nát không có vật mềm nào lót bên dưới.

Nhưng, cơn đau trong dự đoán không xuất hiện, cô cảm thấy trên má có thêm hơi ấm bất ngờ đỡ lấy cơ thể đang nghiêng ngả của mình, từ từ đưa cô ngồi thẳng lại.

Chu Uẩn dựa vào chút ý thức phòng bị cuối cùng chậm rãi mở mắt, nhìn rõ bóng người đang đến gần mình “Anh đi đâu vậy?”

“Tìm chút cành cây.” Văn Chú thấy cô dựa vào đó vững vàng hơn, bèn lấy cành cây vừa nhặt được xếp thành đống củi sao cho không bị gió thổi tắt, dùng bật lửa châm cháy bó cỏ tranh rồi ném vào.

Chu Uẩn biết anh đang làm gì chỉ là không có sức giúp đỡ, cô tốn rất nhiều sức mới nắm được ống quần anh, giọng nói yếu ớt cầu cứu anh: “…Lạnh.”

Văn Chú chưa từng thấy dáng vẻ yếu đuối của cô, giống như cừu non lạc đường nhìn quanh bốn phía tìm kiếm đường sống, đôi mắt kia khẽ chớp, mệt mỏi nhưng lại liều mạng muốn chứng minh bản thân còn có thể kiên trì, sự va chạm giữa hai loại mâu thuẫn nhu nhược và kiên cường, đối với anh mà nói càng giống như âm thầm đánh tan tuyến phòng ngự của anh.

Cả khuôn mặt anh vương hơi nước, hơi ẩm ướt, ngọn tóc bị nước mưa quét qua rủ xuống trước trán, giống như mái tóc cố ý làm ướt khi chụp tạp chí, càng làm nổi bật ngũ quan rắn rỏi của anh, ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm, mang vẻ bí ẩn mơ hồ.

Văn Chú không trả lời ngay, khều đống củi lửa, đợi ngọn lửa hoàn toàn bùng lên, nghiêng đầu nhìn cô: “Không phải có áo khoác sao?”

Bên ngoài trời tối sầm, ánh lửa chiếu rọi nửa khuôn mặt cô giấu trong áo khoác, cô không hề nghĩ ngợi nói: “Nhưng tôi vẫn thấy lạnh.”

Đôi mắt đen sắc bén của Văn Chú lạnh nhạt liếc nhìn cô: “Vậy em muốn thế nào?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...