Chương 79: Chuyện này e là không đơn giản như vậy
Ngoại trừ Trì Học Nhiên, người chịu tổn thương lớn nhất phải kể đến ông chủ nhà nghỉ đang đứng trước cửa, ông ta ôm lấy bả vai bị va đau, nhe răng trợn mắt nói: “Không phải nói là không giúp sao… Trời đất ơi, thế này là đòi mạng đấy!”
Bạch Đàm là người phản ứng đầu tiên: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì! Mau đuổi theo giúp đỡ!”
Cô ấy gào lên một tiếng, gọi tỉnh cả Trì Học Nhiên và ông chủ nhà nghỉ, người sau không màng đến bả vai đau nhức, cuống cuồng chạy về phía trước: “Nhanh nhanh! Các người đi theo tôi!”
Nhà nghỉ cách núi Hậu Pha không gần, ba người bọn họ đuổi theo ra ngoài nhưng không thấy bóng dáng Văn Chú đâu.
“Không phải chứ, A Chú mọc cánh bay rồi à?”
“Đừng nói mấy chuyện này nữa.” Bạch Đàm đẩy Trì Học Nhiên đang vướng víu bên cạnh ra, túm lấy áo ông chủ nhà nghỉ “Có xe nào có thể đến núi Hậu Pha nhanh nhất không?”
“Xe đưa đón sớm đã bị người ta lái đi núi Hậu Pha giúp đỡ rồi, chúng ta chỉ có thể đi bộ qua đó thôi.” Ông chủ nhà nghỉ sốt ruột cởi cúc cổ áo, phanh ra rồi đưa tay quạt quạt hai cái để xua đi luồng khí nóng do tâm trạng nôn nóng gây ra “Cứ đi trước đã, còn chần chừ nữa chúng ta qua đó cũng chẳng giúp được gì đâu.”
Ông ta nói sự thật, Trì Học Nhiên và Bạch Đàm nhìn nhau quyết định vừa đi vừa hỏi tình hình. Ông chủ nhà nghỉ chỉ biết một mà không biết hai, từ miệng ông ta biết được trưởng thôn gọi một cuộc điện thoại tới nhà nghỉ, nói ngắn gọn là núi Hậu Pha bị cháy, lửa rất lớn, còn về lý do cháy thì không rõ.
Đợi đến khi bọn họ chạy tới nơi, Trì Học Nhiên phát hiện vệ sĩ bên cạnh Văn Chú đã được huy động toàn bộ, ai nấy đều cởi áo khoác xắn tay áo gia nhập đội tạt nước, từng thùng từng thùng nước tạt vào, nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể, ngọn lửa dường như có sự sống, nước tạt vào ngược lại còn trở thành chất xúc tác, lửa cháy càng lúc càng dữ dội, lờ mờ có thể thấy ngọn lửa sắp l**m lên xà nhà.
“Hỏng rồi! Bên trong có người!”
Trong đám đông không biết là ai hét lên một tiếng, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía trong nhà, có lẽ do có người nhắc tới, trên giường vốn bị bỏ qua bỗng nhiên hiện lên rõ ràng một bóng người đang gồ lên, giống như đang ngủ trên giường và rơi vào hôn mê.
Ánh mắt sắc bén của Văn Chú quét qua khuôn mặt hoảng hốt của trưởng thôn: “Không phải ông nói không có ai sao?”
“Đúng vậy, Thẩm Uẩn bàn bạc xong việc với tôi nói là muốn đi xem xưởng trà, sao có thể…”
“Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, cái xưởng trà này ông cũng đừng hòng mở nữa.”
Văn Chú dứt lời liền gia nhập hàng ngũ cứu hỏa, giật lấy một thùng nước từ trong tay dân làng dùng sức tạt vào. Lửa quá lớn, con đường dẫn vào trong nhà gần như bị đồ nội thất cháy rụi chiếm đóng, người muốn đi vào chẳng khác nào chuyện viển vông.
Văn Chú nhìn thấy chiếc chăn mỏng đang phơi cách đó không xa, đi thẳng tới, lại xách thêm một thùng nước làm ướt đẫm chăn, khoác lên người chuẩn bị đi vào.
Sắc mặt Trì Học Nhiên trắng bệch hiếm thấy, dang hai tay chặn đường, giọng nói gấp gáp: “Cậu làm cái gì vậy! Vì một người phụ nữ mà định ném cả mạng mình vào đó sao? Lấy thân mạo hiểm? Cậu điên rồi phải không!”
“Tránh ra.” Văn Chú vượt qua anh ta chuẩn bị xông vào, vòng tay siết chặt ngang eo hận không thể siết chết anh, anh biết là do ai làm, nhắm mắt thở dài “Buông ra.”
“Không buông!” Trì Học Nhiên hét lớn về phía đám vệ sĩ đang giúp đỡ đằng kia “Cậu đúng là điên rồi! Cậu và Chu Uẩn có quan hệ gì mà đáng để cậu liều mạng vì cô ấy? Tôi thấy đầu óc cậu mụ mẫm rồi!”
Sự quan tâm thực sự luôn bùng nổ vào những thời khắc quan trọng. Trì Học Nhiên và Văn Chú có giao tình nhiều năm, hôm nay khoan hãy nói đến tình cảm riêng tư, chỉ bàn đến việc nếu Văn Chú xảy ra chuyện ở Vụ Sơn, nhà họ Trì của anh ta sẽ là người đầu tiên gặp tai ương, bố anh ta sẽ phế bỏ anh ta mất!
Cánh tay đang siết chặt bên hông dùng sức mạnh, cứng như kìm sắt không thể thoát ra, Văn Chú hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Tôi nợ cô ấy, vụ nổ du thuyền năm đó tôi không cứu được cô ấy, bây giờ cậu muốn tôi trơ mắt nhìn cô ấy chết ngay trước mắt mình sao?”
Chuyện nửa năm trước đã trở thành tâm ma của Văn Chú, người luôn bày mưu tính kế lần đầu tiên nếm mùi thất bại. Những mảnh vỡ của du thuyền và tin tức vụ nổ luôn khiến anh không thể chấp nhận, rõ ràng người giây trước còn nhìn thấy, giây sau đã xương cốt không còn, chỉ còn lại những mảnh quần áo vụn vặt, công tác trục vớt càng tiến hành rất lâu, kết quả cuối cùng vẫn là khẳng định toàn bộ người trên du thuyền đã tử vong, tỷ lệ sống sót bằng không.
Nửa năm nghe thì không dài, nhưng trong khoảng thời gian này, mỗi khi Văn Chú ở một mình, gương mặt kia của Chu Uẩn luôn bất chợt hiện ra trước mắt, không cảm xúc nhìn anh, dường như trách móc anh tại sao không cứu cô, tại sao trơ mắt nhìn cô chết.
Dù là đạo đức hay tình cảm, cô đều là hố sâu ngăn cách mà cả đời này anh không thể vượt qua, là ngoại lệ duy nhất trong nhiều năm bày mưu tính kế của anh.
Lực tay đang siết chặt trên eo dần thả lỏng. Trì Học Nhiên không phản bác được câu nào, vụ nổ du thuyền là nút thắt trong lòng của Văn Chú, là bạn bè lo lắng cho sự an toàn đồng thời cũng phải suy xét đến các phương diện khác, anh ta quả thực không có cách nào cưỡng ép giữ Văn Chú lại.
“Lửa lớn như thế này, cậu xông vào tranh thủ từng giây từng phút chưa chắc đã cứu được cô ấy ra, thậm chí sống hay chết chúng ta đều không rõ, cho dù cậu muốn gỡ bỏ nút thắt trong lòng, chẳng lẽ lại ném mạng mình vào đó một cách vô ích sao?” Trì Học Nhiên nắm chặt cánh tay Văn Chú, đầu ngón tay trắng bệch dùng quá nhiều sức “A Chú, cậu vất vả trù tính bao nhiêu năm nay, bây giờ định chơi trò xác suất sao? Một khi cậu xảy ra chuyện, nhà cũ và cả vị ở nước ngoài kia nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh, bọn họ không tốn chút sức lực nào lấy đi những thứ của cậu, cậu thực sự cam tâm sao?”
Bạch Đàm chăm chú nhìn Trì Học Nhiên đang nói những lời tuyệt tình trước mặt, người luôn cười nói hi hi ha ha bỗng nhiên nghiêm túc, cứng không được thì dùng dao mềm, cho dù Văn Chú không phải là người vui buồn hiện ra mặt, cô ấy vẫn nhìn thấy Văn Chú có một thoáng do dự, kéo theo cô ấy cũng không khỏi căng thẳng. Lời của Chu Uẩn từng chữ từng chữ vang vọng bên tai…
“Có lẽ cậu nghe thấy rất nực cười, rõ ràng tớ và anh ta quen biết chưa bao lâu, sao anh ta có thể vì tớ mà từ bỏ tất cả, ném cả mạng sống vào chứ, cái tớ cược chính là chút lương tâm cuối cùng của người đàn ông này.”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
“Nếu anh ta chịu vì tớ mà từ bỏ tất cả, tớ đã không tin sai người.”
“Mà anh ta tuyệt đối có thể để cho tớ sử dụng.”
Bạch Đàm vô thức nhìn về phía xa, không phân biệt được rốt cuộc là chăn ga đang phơi hay là có người đứng ở đó, thấp thoáng lay động theo bóng cây.
Bên tai truyền đến một tiếng hét cuồng loạn, tâm trí hoảng hốt của Bạch Đàm bị giọng nói khàn đặc kéo về, nhìn cần cổ nổi đầy gân xanh của Trì Học Nhiên, người bên cạnh anh ta đã sớm không thấy bóng dáng đâu nữa.
Chẳng lẽ…
Bạch Đàm bỗng nhiên quay đầu, tầm mắt khóa chặt vào bóng lưng đang khoác chiếc chăn mỏng chuẩn bị xông vào cứu người trong đám đông một cách chuẩn xác không sai lệch. Sự kinh ngạc dâng lên trong lòng, cô vô tình nắm lấy cổ tay Trì Học Nhiên, vẻ mặt gấp gáp nói: “Anh thực sự để anh ta đi ư?!”
“Nếu không thì sao!” Trì Học Nhiên hiếm khi sa sầm mặt mày, nhìn Bạch Đàm không khỏi liên tưởng đến Chu Uẩn, dùng sức hất tay cô ra, “Bạn của cô đúng là một tai họa!”
Bạch Đàm ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt chán ghét trước mắt, lần đầu tiên không cãi lý, có lẽ trong tiềm thức cảm thấy có lý hoặc là chưa từng thấy bộ dạng giận dữ của Trì Học Nhiên, cả người hoảng hốt, bên tai là tiếng dân làng chạy đôn chạy đáo, tiếng gọi nhau í ới. Nhịp tim đập càng lúc càng nhanh, dường như cần một âm thanh cưỡng ép giữ mình lại, cô ấy không nghe thấy, chỉ có những tiếng lặp đi lặp lại “Nhanh, nhanh, nhanh!”
“Văn Chú…”
Giọng nói an ủi lòng người như thể âm thanh thiên sứ từ trên trời giáng xuống, cơ thể cứng đờ tê dại của Bạch Đàm từ từ hồi phục, theo bản năng tìm kiếm, giọng nói quen thuộc đó tựa như một cơn gió lướt nhanh qua bên người, đợi cô phản ứng lại, chỉ nhìn thấy một vệt dư ảnh màu xám nhạt.
“Thẩm Uẩn!”
“Chị Thẩm Uẩn!”
Tiếng kêu gào gấp gáp trong đám đông khiến da đầu Bạch Đàm tê dại, nhìn biển lửa phía trước, bóng lưng quen thuộc xông vào tầm mắt, ép cô phải chấp nhận một sự thật rõ ràng đến đau đớn: Chu Uẩn vì cứu Văn Chú mà lao vào trong đó.
Biến cố liên tiếp xảy ra, dân làng cuống quýt nhảy dựng lên, có người hô to trưởng thôn đang ở đâu.
“Vừa rồi còn ở đây mà!”
“Trưởng thôn …”
Tiếng gọi rung trời nhưng không gọi ra được bóng dáng trưởng thôn, người giây trước còn ở đây chỉ huy, lúc này đã không biết tung tích. Trong lúc hỗn loạn mất đi trụ cột, dân làng ngoại trừ cắm đầu tạt nước dập lửa ra cũng chẳng có cách nào khác.
“Ơ? Sao lại mất nước rồi?”
“Sao có thể? Vừa rồi còn ngon lành mà, anh tránh ra tôi xem nào!”
Người đàn ông đẩy bóng người đang ngồi xổm trước vòi nước vướng víu ra, ghé sát vào kiểm tra kỹ lưỡng, ống nước không bị vỡ, vòi nước cũng vậy, đang yên đang lành lại mất nước, đây là chuyện hiếm thấy ở Vụ Sơn.
“Lửa lớn thế này mà mất nước thì làm sao bây giờ?”
“Mau nghĩ cách đi, cứ tạt từng thùng nước vào thế này, lửa mà lớn thêm nữa thì nhà cháy thành than mất!”
“Cử hai người qua đó xem có phải hệ thống cấp nước xảy ra vấn đề rồi không!” Trì Học Nhiên nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của hai người họ bèn dứt khoát gọi người dưới trướng mình đi xử lý “Các cậu mau đi đi, có vấn đề gì tôi chịu trách nhiệm.”
Bạch Đàm sốt ruột đi đi lại lại: “Làm sao đây? Mất nước thì Tiểu Uẩn và Văn Chú ở bên trong chẳng phải là chờ chết sao?”
“Nếu không thì sao?” Trì Học Nhiên vẫn không có sắc mặt tốt “Thay vì lo lắng chi bằng nghĩ xem đột nhiên mất nước rốt cuộc là tai nạn hay do con người!”
Được anh ta nhắc nhở, Bạch Đàm bỗng nhớ tới vừa rồi dân làng tìm trưởng thôn hồi lâu cũng không thấy bóng dáng, không bao lâu sau nguồn nước xảy ra vấn đề, rất khó không khiến người ta liên tưởng là có liên quan đến ông ta.
“Tôi đi tìm ông ta!”
Bạch Đàm vừa dứt lời, sau lưng truyền đến tiếng động dữ dội, giống như vật nặng cuối cùng không chống đỡ nổi ầm ầm sụp đổ, mặt đất dường như cũng đang rung chuyển, dưới chân vẫn còn cảm giác dư chấn, cô ấy nghe thấy tiếng la hét kinh hoàng của dân làng, ngay khi cô ấy sắp xoay người thì có người hét lớn…
“Xong rồi, xà nhà sập rồi!”
Tiếng người vừa dứt, trong đầu Bạch Đàm đều là “xà nhà sập rồi”, mà người xông vào cũng chưa có một ai đi ra… Cô ấy cuối cùng không chịu đựng nổi, cơ thể như bị ai đó đột ngột rút cạn sức lực, giống như xà nhà sập xuống mà ầm ầm ngã xuống đất.
Trì Học Nhiên phản ứng nhanh chóng, kịp thời đỡ lấy cơ thể ngã xuống của cô ấy, nhíu mày nhìn người phụ nữ ngất xỉu trong lòng, vỗ vỗ má cô ấy thử gọi tỉnh, nhưng hiệu quả rất nhỏ. Anh ta bất lực thở dài, đúng là tuột xích vào thời khắc mấu chốt, hiện tại ở đây không thể vắng người, cô lại còn ngất xỉu gây thêm phiền phức.
Trì Học Nhiên gọi vệ sĩ của Văn Chú tới, dặn dò: “Đưa cô ấy đến chỗ đất trống đằng kia, nghỉ ngơi một lát xem tình hình thế nào, ở nhà nghỉ có hòm thuốc chúng ta mang theo, thuốc thông thường đều có.”
“Tôi đi xử lý ngay đây.” Người đàn ông nói xong bế ngang Bạch Đàm rời khỏi nơi khói bụi mù mịt.
Trì Học Nhiên nhìn căn nhà phía trước đã không cứu vãn được nữa, xà nhà sập xuống, điểm chống đỡ kiên cố nhất một khi biến mất, thì những phần chống đỡ còn lại cũng chỉ trong chớp mắt sẽ hòa làm một thể với biển lửa mà thôi.
Anh ta chỉ có thể mặc cho nó xảy ra mà bất lực không thể thay đổi.
Ngọn lửa màu cam đỏ hoàn toàn chiếm lĩnh cả căn nhà, khung cửa sổ từng chút một tan chảy rơi vào biển lửa, giống như gã béo ăn mãi không no, muốn ăn sạch sành sanh tất cả mọi thứ trong căn nhà này.
“Trì tổng, có người phá hoại hệ thống cấp nước.” Vệ sĩ vội vã chạy tới, trên mặt và trên người toàn là vết tro bụi để lại khi cứu hỏa, bộ dạng nhếch nhác “Lúc chúng tôi qua đó van cấp nước bên kia đã bị người ta dùng bê tông bịt kín, người của chúng ta và cả dân làng cùng đi qua đang xử lý, Trì tổng, chuyện này e là không đơn giản như vậy!”
Bạn thấy sao?