Chương 78: Tôi thiếu chút quan tâm đó của cô ấy chắc?
Bạch Đàm nhìn chằm chằm người phụ nữ đang ung dung tự tại rót trà cho mình trước mặt, rõ ràng là khuôn mặt quen thuộc, nhưng từng cử chỉ lại toát lên cảm giác xa lạ. Cô ấy dường như ngày càng không hiểu Chu Uẩn nữa, trong nửa năm mất tích, tình bạn giữa họ có lẽ không thay đổi, nhưng sự hiểu biết của cô ấy về Chu Uẩn dường như đã trôi đi cùng khoảng thời gian này.
Cô ấy mấy lần muốn mở miệng hỏi, nhưng cuối cùng chỉ mấp máy môi không thành tiếng, quay trở lại ghế ngồi của mình, bưng tách trà đã nguội ngắt trên bàn lên uống một ngụm, trà lạnh trôi xuống cổ họng, người cũng tỉnh táo hơn không ít. Suy nghĩ lại về tình bạn giữa cô ấy và Chu Uẩn, có lẽ cô ấy chọn cách giấu giếm và giữ khoảng cách, thực ra là để bảo vệ cô.
Nghĩ thông suốt rồi, nỗi u uất tích tụ trong lòng Bạch Đàm tan biến, tinh thần phấn chấn lên, giọng điệu nói chuyện cũng nhẹ nhàng hơn hẳn: “Cậu nói xem Diêu Hồng sẽ tìm ai đây?”
Chu Uẩn nhìn về phía trước hơi thất thần: “Người cô ta có thể tìm chẳng qua chỉ là mấy tên côn đồ đầu đường xó chợ trên trấn, nếu tớ đoán không lầm, hẳn là đám người mà Hầu Thất quen biết.”
“Ý cậu là Diêu Hồng lấy danh nghĩa Hầu Thất, cầu cứu đám côn đồ đó nhắm vào cậu sao?” Bạch Đàm sau khi biết thân phận của Trì Học Nhiên thì ngược lại không còn lo lắng về hoàn cảnh hiện tại nữa, không chừng Văn Chú và Trì Học Nhiên đã sắp xếp vệ sĩ rồi, chỉ là chưa đến lúc quan trọng thì không xuất hiện mà thôi, những người sở hữu tài sản hàng trăm triệu như họ, quý mạng sống lắm chứ!
Bạch Đàm trầm ngâm vài giây: “Lúc nãy cậu nói giúp cô ta lấy mạng cậu là có ý gì?”
“Hiện tại chưa rõ cụ thể Diêu Hồng sẽ làm gì, tớ sẽ sắp xếp người theo dõi họ trước, đến lúc đó tùy cơ ứng biến.” Chu Uẩn bưng chén lên uống một ngụm trà, khẽ mím môi “Yên tâm, tớ tự có chừng mực.”
Bạch Đàm nhìn khóe môi hơi nhếch lên của cô, rùng mình một cái, xách ấm trà nhỏ rót cho mình chút trà nóng để làm ấm người: “Bây giờ tớ nhìn thấy cậu cười là cảm thấy chẳng có chuyện gì tốt đẹp.”
Cánh tay Chu Uẩn hơi nâng lên, chén cao ngang chóp mũi: “Chúc mừng trước việc tớ quay về Túc Nguyên, thuận buồm xuôi gió.”
Bạch Đàm nhìn chằm chằm cái chén không tràn ra một giọt nước nào trước mặt, học theo dáng vẻ của cô đưa chén ra chạm một cái: “Chúc cậu thành công.”
Tiếng chạm cốc lanh lảnh giống như âm thanh báo hiệu màn nhung được kéo ra, sân khấu đã dựng xong chỉ còn chờ nhân vật chính lên sàn.
Đoạn đường đi tới Vụ Sơn có xe chuyên dụng phụ trách đưa đón, thời gian giãn cách giữa mỗi chuyến xe khá lâu, hơn nữa có điểm xuất phát cố định, sau khi đến biển báo dưới chân núi sẽ tắt máy đợi mười phút, hết thời gian xe sẽ đi. Người may mắn có lẽ còn có thể gọi xe dừng lại, người không may mắn sẽ giống như Diêu Hồng, chạy theo một đoạn dài, cổ họng sắp gào đến rách rồi mà tốc độ xe ngược lại ngày càng nhanh.
Nhìn bóng xe dần hòa làm một với màu núi phía trước, Diêu Hồng lớn tiếng chửi rủa: “Vội đi đầu thai hay sao mà lái nhanh thế!”
Vừa chửi xong, khóe mắt bỗng xuất hiện bóng đen, tiếng phanh xe “két” chói tai khiến ngọn lửa giận vừa tắt của Diêu Hồng lại bùng lên hừng hực: “Cô lái xe kiểu gì thế? Một người sống sờ sờ ở đây mà mù à?”
Vừa dứt lời, người quay đầu lại, sau khi hai mắt chạm phải người phụ nữ ở ghế lái, khí thế kiêu ngạo hạ xuống vài phần “Chị… chị Kỳ, lâu rồi không gặp, hôm nay mới về à?”
“Ừ, trưởng thôn bảo tôi về đưa chút đồ.” Văn Kỳ nhìn cô ta một cái, “Thấy bộ dạng của cô là không bắt kịp chuyến xe kia rồi à?”
“Chậm mất hai phút, không ngờ gã đó lái nhanh thật, gọi phía sau nửa ngày mà không nghe thấy.” Diêu Hồng biết Văn Kỳ có quan hệ khá tốt với người nào đó, bản năng đề phòng nổi lên “Chị Kỳ chắc vẫn còn việc bận, tôi không làm lỡ thời gian của chị nữa, đi về phía trước một chút chưa biết chừng có thể gặp được xe đi nhờ.”
Văn Kỳ quay đầu cười khẩy: “Cái chỗ này cô có thể gặp được xe đi nhờ gì chứ? Được rồi, để tôi chở cô một đoạn.”
Diêu Hồng trong cái khó ló cái khôn, vừa mới ngã ngựa trong tay Thẩm Uẩn, lúc này trùng hợp gặp Văn Kỳ, không nghĩ nhiều là không thể nào. Cho dù Văn Kỳ không phải do Thẩm Uẩn phái tới, nhưng quan hệ của họ không tệ, chưa biết chừng sẽ tiết lộ chuyện cô ta đi lên trấn, không nghi ngờ gì chính là cho Thẩm Uẩn thời gian chuẩn bị.
“Này, cô có lên xe không? Không lên xe tôi đi đây, có lòng tốt chở cô mà cứ lề mề chậm chạp!” Văn Kỳ lườm cô ta một cái, lười nói nhảm nữa, đạp mạnh chân ga, tốc độ xe cuốn theo một trận gió lạnh lướt qua bên người Diêu Hồng.
Diêu Hồng nuốt lời chửi mắng bên miệng xuống, Văn Kỳ khác với gã tài xế vừa rồi, cô ấy rất hung dữ hơn nữa chạy xe quanh năm, không ít người trên trấn biết cô ấy. Nếu ngồi xe cô ấy, sau này bị phát hiện ra manh mối, đối với Diêu Hồng mà nói không phải chuyện tốt.
Trong phạm vi trăm dặm, xe cộ qua lại quả nhiên ít đến đáng thương như Văn Kỳ nói, đừng nói là xe đi nhờ, xe ba bánh cũng chẳng thấy một chiếc.
Diêu Hồng đi bộ suốt hơn một tiếng đồng hồ, khi chuyến xe tiếp theo chậm rãi chạy tới, cô ta dùng hết sức vẫy tay. Đợi xe dừng trước mặt, cô ta chống đầu gối nhấc đôi chân run rẩy lên, cuối cùng cũng lên được xe.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Xe chạy qua, chiếc xe tải nhỏ dừng bên đống đá khởi động lại đi theo chiếc xe phía trước.
Văn Kỳ một tay vịn vô lăng gọi điện thoại: “Lên xe rồi, nhìn hướng đi là lên trấn, hai người các em có chuyện gì vậy? Diêu Hồng gặp chị vẻ mặt đầy đề phòng, vừa rồi chị nói chở cô ta một đoạn nhưng cô ta sững sờ không dám lên xe.”
“Cô ta bây giờ không yên tâm về bất cứ ai đâu, lát nữa cô ta lên trấn gặp ai thì nói lại với em, bên em có chút việc.”
“Được, chị chắc chắn sẽ giúp em theo dõi chặt người này.”
Văn Kỳ ném điện thoại sang ghế phụ, nhớ tới Diêu Hồng từ khi vào Vụ Sơn, trong thôn chưa từng yên ổn, nhà ai có chút chuyện gì cơ bản đều là qua miệng cô ta truyền ra ngoài. Người này không có tâm cơ gì, chỉ là thuần túy xấu tính, làm chuyện xấu cũng biết không thể để lại tên tuổi, sau khi thêm mắm dặm muối chuyện nhà người ta xong, cuối cùng lại nói mình nghe người này người kia nói, phủi sạch sẽ không còn liên quan.
Mà sở dĩ cô ta có thể ở lại Vụ Sơn lâu như vậy, chủ yếu vẫn là do trưởng thôn dung túng. Bố Diêu Hồng lúc sinh thời là anh em kết nghĩa với trưởng thôn, sau khi bệnh nặng đặc biệt gửi gắm Diêu Hồng cho trưởng thôn chăm sóc thay. Trưởng thôn trọng tình nghĩa, không nói hai lời nhận trách nhiệm. Diêu Hồng ban đầu cũng không tệ, sau này nhân lúc trưởng thôn và dân làng bận rộn, lén trốn xuống núi bắt xe chạy mất, lần này chạy một mạch mấy năm, quay lại chưa được mấy tháng.
Văn Kỳ nể mặt trưởng thôn, rất nhiều lúc không muốn xung đột trực diện với Diêu Hồng, ra ngoài chạy xe một lần đi là hai ba tháng, cô ấy và Diêu Hồng quanh năm suốt tháng cơ hội gặp mặt không nhiều, không cần thiết phải làm ầm ĩ khó coi. Cô ấy từng đặc biệt dặn dò Thẩm Uẩn đừng xung đột với Diêu Hồng, cô nhóc này ngược lại rất cá tính, ở Vụ Sơn chưa đầy nửa năm đã gây gổ với Diêu Hồng, thậm chí đã xấu đi đến mức Diêu Hồng gặp cô ấy cũng phải đề phòng.
Văn Kỳ lắc đầu, chú ý chiếc xe phía trước dừng lại bên đường. Diêu Hồng không xuống xe ở trên trấn, mà chọn xuống ở trạm dừng tạm thời ngoài rìa, ở đó có một chiếc Santana màu đen đang đậu. Cửa sổ ghế lái hạ xuống một phần ba, lờ mờ có thể nhận ra trong xe là một người đàn ông.
Văn Kỳ dừng xe giữa một đám xe, sợ quá mức gây chú ý, đặc biệt xõa tóc đeo khẩu trang, lại lấy một tờ báo che trước mặt, khoét hai cái lỗ trên báo, chăm chú theo dõi bóng người đang thì thầm to nhỏ cách đó không xa.
Diêu Hồng nói với đối phương vài câu liền lên xe, nội dung nghe không rõ, có điều nhìn dáng vẻ thì không phải chuyện tốt lành gì. Văn Kỳ gửi bức ảnh vừa chụp cho Chu Uẩn, kèm theo dòng chữ: Bọn họ chuẩn bị ngồi xe rời đi, còn cần chị đi theo không?
[Chu Uẩn: Theo.]
Văn Kỳ nhận được lệnh, bỏ đồ nghề trong tay xuống, khởi động xe đuổi theo chiếc Santana màu đen phía trước.
Cùng lúc đó, Chu Uẩn vừa nói chuyện điện thoại xong với Văn Kỳ, tay cầm điện thoại, hai tay đặt trên lan can chìm vào suy tư. Người Diêu Hồng muốn tìm có lẽ là đại ca mà Hầu Thất thường xuyên nhắc tới, cô ta hoàn toàn có thể lợi dụng việc Hầu Thất vô cớ bị bắt làm điểm đột phá, từ đó tìm kiếm sự giúp đỡ của vị đại ca kia, nhằm đạt được mục đích của mình.
Về phần vị đại ca kia rốt cuộc sẽ làm gì, Chu Uẩn tạm thời chưa có manh mối, muốn giải quyết dứt điểm một lần, có lẽ chỉ có thể liều lĩnh một phen.
Bạch Đàm đã bị cô điều đi để giữ chân Trì Học Nhiên và Văn Chú, mà cô muốn có bằng chứng ngoại phạm và củng cố hình tượng người bị hại của mình, thì bắt buộc phải có một nhân vật có uy tín trở thành đôi mắt của cô, tận mắt nhìn thấy cô chưa từng tham gia vào.
Cả Vụ Sơn, nhân vật có uy tín duy nhất chỉ có trưởng thôn.
Chu Uẩn hít sâu một hơi, lòng bàn tay khẽ xoay chuyển nhìn chằm chằm màn hình điện thoại do dự giây lát, cuối cùng vẫn chọn liên lạc với trưởng thôn.
Vì chuyện của Hầu Thất, trưởng thôn bận tối mày tối mặt, nhưng Chu Uẩn gọi một cuộc điện thoại tới liên quan đến phương diện phát triển của thôn, ông ta không thể tham bát bỏ mâm, dặn dò dân làng nhất định phải trông chừng Hầu Thất thật kỹ đừng để hắn ta tìm được cơ hội bỏ trốn, đợi ông ta quay lại rồi quyết định xem có nên chọn báo cảnh sát xử lý hay không.
Nơi hẹn gặp mặt là văn phòng trưởng thôn, Chu Uẩn đến trước, đứng dưới mái hiên đợi một lát. Vụ Sơn yên tĩnh như cũ, không khác gì ngày thường, tiếng chim hót thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng quát mắng, hơi thở cuộc sống ở đây vẫn nồng đậm.
Ở lâu rồi, Chu Uẩn mới biết tại sao người ở thành phố lớn luôn hoài niệm cuộc sống vô lo vô nghĩ nơi đồng ruộng ngày xưa, đó là một loại cảm giác rũ bỏ lòng người phức tạp và mặt nạ nơi đô thị, nhìn thấy bản thân đơn thuần lúc ban đầu. Chỉ là hôm nay, cô phải mang những chiêu trò nơi đô thị đến thôn này, phá vỡ cuộc sống bình yên, hòa thuận của thôn trang.
“Thẩm Uẩn.” Trưởng thôn cầm hai hộp trà có bao bì mới đưa cho cô xem “Văn Kỳ gửi về, nói bao bì mới lần này không tệ, cô xem thử thành phẩm đi.”
Chu Uẩn khẽ gật đầu nhận lấy hai hộp trà cầm trên tay so sánh kỹ lưỡng, “Quả thực bản mới phù hợp với chủ đề của chúng ta hơn, lá trà thuần khiết tự nhiên, điều chỉnh về màu sắc cũng tươi mới hơn, đặt giữa một loạt các loại trà sẽ khá bắt mắt, màu xanh nhạt vẫn rất ổn.”
“Lần này về thiết kế hộp trà mới cô đã bỏ ra không ít công sức, sự vất vả của cô vì xưởng trà tôi đều nhìn thấy cả, đợi lô trà này đưa ra thị trường, nếu có doanh số tốt, tôi định sẽ phát tiền thưởng cho cô.”
“Nếu không phải nhờ Văn Kỳ có lẽ tôi đều không còn mạng đứng ở đây nói chuyện với ông rồi, giúp xưởng trà làm việc cũng coi như báo đáp Văn Kỳ lúc trước giúp đỡ, tâm ý của ông tôi xin nhận, xưởng trà kiếm chút tiền không dễ dàng, phần lớn dân làng trong thôn đều dựa vào xưởng trà để sống, tiền thưởng ông phát cho tôi chi bằng chia cho họ, sau này họ làm việc sẽ càng cẩn thận hơn.”
Trưởng thôn tán thành nói: “Cô gái này nói năng làm việc chín chắn lại có chủ kiến, Diêu Hồng nếu có được một nửa của cô, cũng không đến mức… Haizz!”
Chu Uẩn rũ mắt ôm chặt hộp trà trong lòng: “Chuyện của Diêu Hồng và vị đầu bếp kia trước đó chắc là do ông giải quyết êm đẹp đúng không?”
Trưởng thôn hơi sững sờ, nhìn quanh bốn phía xác định không có ai, giơ tay vỗ nhẹ vào cánh tay Chu Uẩn: “Chúng ta vào trong nói.”
Cửa văn phòng kẽo kẹt mở ra, mùi ẩm ướt rất rõ, mấy ngày trước Vụ Sơn mưa liên tiếp hai ngày, mưa khá to, cả Vụ Sơn đều bao trùm trong mùi ẩm thấp dính nhớp, ngay cả nhà nghỉ có điều kiện tốt hơn một chút cũng không tránh khỏi.
Trì Học Nhiên hắt xì liên tiếp bốn cái, ôm chặt xấp khăn giấy còn lại duy nhất trong phòng vào lòng, há to miệng muốn hắt xì nhưng không hắt ra được, rút một tờ giấy day day mũi, giọng mũi rõ rệt: “Cái chỗ này quả nhiên không phải nơi cho người ở, chưa đến hai ngày, trên người tôi sắp không còn chỗ da nào lành lặn rồi, cảm ơn cô mang thuốc tới cho tôi, nếu không tôi phải bỏ mạng ở đây mất.”
Bạch Đàm quay lưng về phía họ, tâm trạng không yên, chợt nghe thấy lời khen ngợi của Trì Học Nhiên, tay rót nước hơi run, giả bộ vui vẻ chấp nhận: “Hầy! Tôi đâu có chu đáo như vậy, thuốc là Tiểu Uẩn đưa cho tôi đấy, sợ Văn tổng…”
Cô ấy cố ý đổi giọng: “Vụ Sơn nhiều muỗi, thuốc này hiệu quả lắm.”
Trì Học Nhiên cho dù bị bệnh cũng có thể bắt chính xác từ nhạy cảm, vo tròn tờ giấy còn chưa dùng trong tay, mặt dày truy hỏi: “Thuốc này hóa ra là tôi được hưởng ké hào quang của Văn đại tổng tài à? Làm cả buổi hóa ra là Chu Uẩn chuẩn bị cho Văn đại tổng tài sao, chậc! Quan tâm cậu ta làm gì, cái người mở miệng ra là chẳng có lời nào hay ho!”
Văn Chú ngẩng đầu khỏi màn hình ánh sáng yếu ớt liếc nhìn anh ta một cái, cực kỳ lạnh lùng: “Tôi thiếu chút quan tâm đó của cô ấy chắc?”
Trì Học Nhiên luôn biết miệng lưỡi anh lợi hại, cay nghiệt như dao, duy chỉ không ngờ hôm nay phản ứng lại lớn như vậy, ngồi ngây ra ở cuối giường nhất thời không biết nên giảng hòa thế nào.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Bạch Đàm nhét cốc nước lọc vừa rót vào tay Trì Học Nhiên, nghiêng người nhìn chằm chằm Văn Chú đang bận rộn công việc cách đó không xa, chống nạnh giận dữ mắng: “Tôi nói này Văn đại tổng tài, anh không thể vì theo đuổi tình yêu bị từ chối mà yêu quá hóa hận chứ?”
“Cái gì cơ?” Nước trong miệng Trì Học Nhiên “phụt” một cái theo cằm chảy ngược trở lại cốc “A Chú tỏ tình với Chu Uẩn rồi à? Đùa gì thế?!”
“Ai đùa với anh?” Bạch Đàm liếc xéo anh ta “A Chú của anh hôm nay tỏ tình với Tiểu Uẩn nhà tôi, Tiểu Uẩn đã từ chối rõ ràng rành mạch, nếu không A Chú của anh vừa rồi phản ứng lớn như vậy làm gì?”
Trì Học Nhiên nhìn Bạch Đàm rồi lại nhìn Văn Chú, dựa theo hiểu biết nhiều năm, anh ta vẫn chọn tin tưởng người sau: “Không thể nào! Đôi mắt cậu ta mọc trên đỉnh đầu, muốn cậu ta bày tỏ tiếng lòng với một người phụ nữ còn khó hơn cả việc tôi theo đuổi cô.”
“Không biết phép so sánh thì về học lại ngữ văn tiểu học đi.” Bạch Đàm giơ tay tát vào trán Trì Học Nhiên một cái “Tiểu Uẩn nhà tôi kém ở chỗ nào? Dư sức xứng với A Chú của anh, cô ấy năng lực mạnh, IQ cao, người lại xinh đẹp, chỗ nào cũng là bảo bối, A Chú của anh ngoại trừ có tiền còn có cái gì?”
“Mẹ kiếp!” Trì Học Nhiên mạnh mẽ đứng dậy “A Chú có tiền chỉ là ưu điểm nhỏ bé không đáng kể nhất của cậu ấy, đẹp trai, năng lực siêu phàm, IQ siêu cao, nhìn đâu cũng là người độc thân hoàng kim đấy, cô bớt dìm hàng ở đây đi!”
“Ôi chao ôi chao, anh sẽ không tưởng rằng mỗi câu đều thêm chữ ‘siêu’ thì có vẻ rất lợi hại chứ?” Bạch Đàm lườm một cái rất xứng với cái họ của mình (Bạch – Trắng, lườm nguýt – mắt trắng), “Sao anh không dám hỏi thẳng mặt A Chú của anh xem có tỏ tình với Tiểu Uẩn không?”
“Hỏi thì hỏi!” Trì Học Nhiên vượt qua Bạch Đàm đặt mạnh cái cốc lên bàn, lúc anh ta cách Văn Chú còn hai bước, bên ngoài truyền đến một tràng tiếng gõ cửa, âm thanh dồn dập, hiển nhiên có việc quan trọng cần thông báo.
Bạch Đàm phản ứng nhanh chạy ra mở cửa đầu tiên, thấy ông chủ nhà nghỉ vẻ mặt vội vàng, nhíu mày: “Sao vậy? Ông cứ thở đi rồi từ từ nói.”
Ông chủ nhà nghỉ vịn khung cửa thở hồng hộc: “Cháy… cháy rồi!”
“Nhà nghỉ bị cháy hả?” Trì Học Nhiên định chạy ngay lập tức.
“Không phải!” Ông chủ nhà nghỉ chỉ ra hành lang cuối cùng cũng lấy lại được hơi “Bên phía núi Hậu Pha bị cháy rồi, lửa cháy rất to, người trong thôn đều đi cứu hỏa rồi, trưởng thôn bảo tôi qua đây hỏi xem, người của ông chủ Văn có thể qua đó giúp một tay không?”
Văn Chú gõ phím gửi đi, không nhanh không chậm ngước mắt lên: “Không thể.”
Bầu không khí hơi lúng túng, ông chủ cũng không ngờ tới đây lại bị từ chối thẳng thừng, vẻ mặt lúng túng: “Ngại quá, cái này… làm phiền rồi.”
Trì Học Nhiên hiểu rõ điểm Văn Chú không đồng ý nằm ở chỗ người đi theo đều là vệ sĩ, mà xuất phát từ sự nhạy cảm đối với an toàn, Văn Chú sẽ không đồng ý điều động vệ sĩ qua đó giúp đỡ, một khi đây là âm mưu của người khác, đến lúc đó bên cạnh anh không có người sẽ vô cùng nguy hiểm.
Trì Học Nhiên sợ Văn Chú tỏ ra quá không nể tình, chủ động hỏi ông chủ: “Núi Hậu Pha ở đâu? Nếu xa quá thì chúng tôi chạy tới không kịp.”
“Ngay phía sau Giáng Tuyết Hiên.” Ông chủ khẽ thở dài “Ở đó là nhà cũ, trước kia không có người ở, sau này Thẩm Uẩn lo liệu cho xưởng trà của chúng tôi, trưởng thôn bèn dọn dẹp chỗ đó cho Thẩm Uẩn ở, nói là tiện cho cô ấy xử lý công việc xưởng trà, không ngờ…”
Trì Học Nhiên còn chưa kịp hỏi câu tiếp theo, người đã bị một cơn gió dữ dội hất ngã, va vào cạnh bàn bên cạnh đau đến toát mồ hôi lạnh: “Mẹ kiếp thằng nào…”
Anh ta như nghĩ tới điều gì đó, nén đau quay đầu lại.
Chiếc laptop chưa gập lại bị ném trên giường phát ra ánh sáng trắng nhạt, mà bóng người trên ghế tựa đã không thấy đâu nữa
Bạn thấy sao?