Chương 76: Vốn dĩ đã u ám cần gì phải che đậy
Chu Uẩn vùng vẫy không được, dần dần bình tĩnh lại, chiếc cổ thon dài quay sang hướng ngược lại để kéo giãn khoảng cách với anh: “Văn Chú, thừa nhận đi, anh thích tôi.”
Hàng mi đen của anh hơi rủ xuống, ôm lấy vòng eo thon gầy của cô lùi vào căn phòng sau lưng bọn họ. Khoảnh khắc cửa khóa lại, anh bóp eo cô, ép người vào cửa.
Căn phòng đã lâu không có người ở, mùi ẩm mốc nóng bức lan tràn. Mũi Chu Uẩn ngứa ngáy, quay đầu nhìn sang chỗ khác.
Rèm cửa lộ ra một khe hở, ánh sáng yếu ớt chiếu lên sàn nhà. Thân hình của Văn Chú che chắn kín mít chút ánh sáng đó, giữ cằm cô ép người phải quay lại: “Đừng chơi trò úp mở nữa.”
Cô hơi sững sờ: “Cái gì?”
“Tôi thừa nhận có hứng thú với em.” Văn Chú im lặng một lát “Chuyện thích và yêu thì tạm thời chưa bàn tới.”
Chu Uẩn từng thấy nam chính trong phim truyền hình bá đạo bày tỏ tâm ý, cũng từng nghe qua những câu nói sướt mướt của tổng tài bá đạo, trong đời thực cũng thấy chuyện công khai tình cảm nước chảy thành sông, hay sự ngại ngùng khi dũng cảm theo đuổi tình yêu, duy chỉ chưa từng thấy, chưa từng nghe kiểu bộc bạch tâm ý như Văn Chú, cường thế, mang theo sự nhìn xuống của kẻ bề trên.
Cô dùng sức quay mặt thoát khỏi tay anh, cười lạnh đáp trả lại những lời lẽ đó của anh: “Cho nên? Văn tổng nói chỉ là hứng thú, không có thích và yêu, vậy sau đó thì sao? Mối quan hệ giữa chúng ta dừng lại ở đây hay tiến thêm bước nữa?”
Hai tay Chu Uẩn khẽ nâng lên đặt trước ngực anh, khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào lớp vải áo, cô hơi dùng sức đẩy anh ra, kéo giãn một khoảng cách giữa hai người. Đối với cô mà nói khoảng cách này rất an toàn, ít nhất sẽ cho bản thân thời gian phản ứng, dù chỉ là một giây.
“Nếu tôi ham mê quyền quý, ban đầu tôi quyến rũ Chu Vực hoặc đồng ý đối tượng xem mắt mà Thư Huệ tìm cho tôi thì cuộc sống của tôi cũng sẽ không tệ. Văn tổng cảm thấy ba hai câu nói là có thể dụ dỗ tôi từ bỏ giới hạn để cứ thế mập mờ không rõ ràng với anh sao?” Chu Uẩn cúi đầu cười khẽ “Chỉ vì anh là Văn tổng của Thịnh Hoằng ư?”
Cô l**m môi: “Quả thực, đối với người chấp niệm tiền bạc thì hai chữ nhà họ Văn đều được dát vàng, đổi lại là ai cũng sẽ cười đến tỉnh mộng. Anh cứ coi như tôi tự cho mình là thanh cao đi, cứ khăng khăng muốn làm con cá sạch trong vũng nước đục đấy.”
Chu Uẩn nói đến đó thì dừng, xoay người nắm tay nắm cửa rời khỏi phòng. Bóng lưng tiêu sái, bước chân vội vã, giống như sau lưng có thú dữ hay nước lũ vậy.
Cửa vì quán tính mà khóa lại lần nữa, Văn Chú đứng tại chỗ, bên tai vang vọng câu nói cuối cùng của Chu Uẩn: Cứ khăng khăng muốn làm con cá sạch trong vũng nước đục.
Đồ cứng đầu!
Anh đang định rời đi thì đúng lúc điện thoại reo. Cái tên Trì Học Nhiên này sáng sớm tinh mơ đã kéo Bạch Đàm đi dạo trên trấn, nói là chưa từng đến nên đi xem thử có đặc sản gì không, tính toán thời gian thì đúng là nên về rồi.
Động tĩnh bên ngoài dần nhỏ đi, hiệu quả cách âm của căn phòng không tốt lắm. Văn Chú nghe thấy trưởng thôn sai người trói Hầu Thất lại đưa đến văn phòng ông ta để tra hỏi, lại chọn hai nữ đồng chí trong thôn ở lại an ủi Diêu Hồng, giúp cô ta ổn định cảm xúc, đến lúc đó mới có thể đối chất nói cho rõ ràng.
“Ái chà, náo nhiệt gì thế này?” Trì Học Nhiên xách túi lớn túi nhỏ nhìn người trong thôn lần lượt đi ra từ hành lang, mắt đối mắt với Bạch Đàm ở phía sau “Bắt trộm à?”
Bạch Đàm chú ý tới một người trong số đó quần áo xộc xệch, hơn nữa trên cổ tay còn trói dây thừng thô, bị dân làng lôi kéo đi về phía trước, vừa nhìn đã biết không phải chuyện tốt gì: “Đừng nói là bắt gian nhé.”
Trì Học Nhiên làm bộ dạng bừng tỉnh đại ngộ, ngón trỏ khua khoắng giữa không trung, thiếu chút nữa là giơ ngón cái lên like cho suy đoán của Bạch Đàm: “Đầu óc khá đấy, một phát đoán trúng trọng tâm.”
Bạch Đàm đứng nép sang bên cạnh, để dân làng lần lượt rời đi. Đợi người đi xa rồi, tầm mắt cô ấy nhìn về phía đầu bên kia: “Có nghe thấy tiếng phụ nữ khóc không?”
Trì Học Nhiên nghiêng tai lắng nghe: “Đúng là có thật!”
Tổ hợp hóng hớt còn chưa đến được hiện trường vụ việc thì một bóng người nhanh như tia chớp “vèo” một cái chạy qua trước mặt bọn họ. Còn chưa kịp phản ứng, ngay sau đó lại có hai bóng người đuổi theo.
Trì Học Nhiên ngạc nhiên: “Chuyện gì vậy? Gặp ma à?”
Bạch Đàm nheo mắt nhìn kỹ, trong lòng đã hiểu rõ: “Đó không phải là Diêu Hồng sao?”
“Cô mới đến mấy ngày mà đã nhận biết hết người trong thôn rồi sao?” Trì Học Nhiên giơ ngón tay cái bên phải lên “Không hổ là người phụ nữ dám khởi nghiệp từ thời đại học, không thể khinh thường.”
Bạch Đàm không để ý đến lời nịnh nọt của anh ta, nhìn chằm chằm bóng lưng chạy xa, suy đoán có lý có cứ: “Lúc chạy ra quần áo xộc xệch, đoán chừng không có chuyện tốt.”
“Vèo một cái chạy qua rồi mà cô còn nhìn thấy quần áo xộc xệch?” Trì Học Nhiên không có tâm cơ, không giấu được lời, nói thẳng tuột ra “Thảo nào Tưởng Đình Dã nói cô có mắt quan sát rất tốt.”
Bạch Đàm nghe thấy ba chữ Tưởng Đình Dã, đôi lông mày thanh tú khẽ cau lại, quay đầu trừng Trì Học Nhiên một cái: “Bớt nhắc đến người không nên nhắc đi.”
Cứ như thể Tưởng Đình Dã nợ cô ấy tám triệu chưa trả vậy, lật mặt trong một giây.
Trì Học Nhiên ngửi thấy mùi “bát quái”, đang định tán gẫu sâu hơn thì Bạch Đàm đã sớm nhìn thấu ý định của anh ta, đi thẳng về phòng mình.
Chân trước vừa đi, chân sau cửa phòng đã mở ra, gương mặt cau có như “mẹ ghẻ” của Văn Chú đột ngột xuất hiện, dọa cho nụ cười toa toét của Trì Học Nhiên cứng đờ trên mặt, buột miệng phun ra một câu “quốc túy” (chửi thề).
Văn Chú nhìn căn phòng phía sau, ra hiệu cho anh ta vào trong nói chuyện.
Trì Học Nhiên liếc nhìn số phòng, không phải phòng bọn họ ở. Cái tên này không muốn ở cùng phòng với mình nên cố ý tìm ông chủ thuê thêm một phòng khác sao?
Sau khi vào phòng, ánh sáng lờ mờ khiến người ta khó chịu. Trì Học Nhiên sờ tường chậm chạp lần mò đến tấm rèm cửa đang buông xuống, dùng sức kéo một cái, ánh sáng tự nhiên tràn vào trong phòng, cảm giác khó chịu kia đột ngột tan biến.
Anh ta tìm đến cuối giường ngồi xuống, hai chân duỗi thẳng tắp, tay chống sau lưng làm điểm tựa, rung rung đùi, cái dáng vẻ đắc ý không biên giới.
“Gọi tôi vào làm gì?” Trì Học Nhiên chợt nhớ tới bóng người bỏ chạy “Cô nàng Diêu Hồng kia quần áo xộc xệch chạy từ nhà nghỉ ra, không phải là có liên quan đến cậu chứ…”
“Cậu tưởng tôi là cậu, ai cũng không từ chối hả?”
Trì Học Nhiên nheo hai mắt lại: “Công kích cá nhân đấy à?”
“Là sỉ nhục.”
“Mẹ kiếp!” Anh ta như bị chọc trúng chỗ đau, đắt phắt dậy từ trên giường, sải bước đến trước mặt Văn Chú, ngón trỏ chỉ trỏ nửa ngày mà lời thoại vẫn không theo kịp não “Thôi bỏ đi! So đo với loại người như cậu làm gì!”
Văn Chú hơi hất cằm: “Tôi là loại người gì?”
“Cậu?” Trì Học Nhiên liếc xéo anh “Miệng độc, mặt thối, không nói lý lẽ.”
“…” Văn Chú im lặng trong chốc lát, “Người khác cũng sẽ nghĩ như vậy sao?”
Trì Học Nhiên vốn dĩ coi cuộc đối thoại của hai người là màn công kích cá nhân đơn phương của Văn Chú, bây giờ lại ngửi thấy một tia không bình thường. Anh ta xoay người đi về, đứng ở cuối giường rồi lại xoay người đối mặt với Văn Chú, không vội ngồi xuống mà hóng hớt trước: “Người khác là ai?”
Văn Chú tự động lờ đi câu hỏi của anh ta: “Nói với cậu một chuyện, người này cậu cũng quen, cậu ấy đến hỏi tôi.”
“Đến hỏi cậu? Về phương diện làm ăn à?”
“Không phải,” Đôi môi mỏng của Văn Chú khẽ mấp máy, “Phương diện tình cảm.”
Cửa sổ phòng đóng chặt, cửa ra vào cũng vậy, qua khe cửa lờ mờ truyền vào tiếng ông chủ nhà nghỉ mắng nhân viên, tương phản quá lớn với căn phòng tĩnh lặng như chết của bọn họ.
Trì Học Nhiên hồi lâu không lên tiếng, dây thanh quản dường như ra ngoài một chuyến bị tổn thương, lúc này há miệng rồi lại mím môi, lại há miệng, nhưng không có âm thanh nào thốt ra.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Văn Chú thấy anh ta muốn nói lại thôi, cười nhạo: “Câm rồi à?”
Trì Học Nhiên bỗng nhiên ngồi phịch xuống, ánh mắt nhỏ bé như tia quét chụp X-quang trong bệnh viện, quét Văn Chú từ đầu đến chân, từ chân đến đầu, quét qua quét lại mấy lần, rồi hỏi với vẻ rất gợi đòn: “Ai mà nghĩ quẩn thế, lại đi hỏi cậu vấn đề tình cảm? Đây không phải đàn gảy tai trâu sao?”
Dứt lời, ánh mắt lạnh như dùi băng bắn thẳng về phía anh ta, Trì Học Nhiên khẽ giơ hai tay tỏ vẻ đầu hàng: “Được rồi, tôi nói quá lên thôi. Văn tổng hay là triển khai chi tiết một chút xem vấn đề của người bạn kia là gì?”
Văn Chú điều chỉnh tư thế ngồi, cổ hơi cử động, dường như sau lưng có thứ gì đó cộm, hồi lâu không nói gì.
Trì Học Nhiên thấy thân hình vốn vững như chuông của anh hôm nay phá lệ cứ động đậy, bật cười thành tiếng: “Tối qua cậu tắm rồi mà? Chẳng lẽ trên giường có bọ chét sao?”
Văn Chú dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ vào thịt trong khoang miệng, hắng giọng một cái, hỏi: “Cậu ấy nói gần đây có hứng thú với một người phụ nữ, nhưng đối phương không đồng ý lắm.”
Trì Học Nhiên chớp chớp mắt, nỗ lực tiêu hóa cảm giác mới lạ mà câu nói này mang lại, dù sao cũng không phải tính cách nhẫn nhịn, nói thẳng: “Vấn đề của bạn cậu có cần thiết phải hỏi không? Cậu ấy có ý với người ta, người ta không có cảm giác, thì dứt khoát từ bỏ đi còn hỏi làm gì? Chẳng lẽ định đi theo kịch bản nam phụ si tình, bảo vệ tình yêu, theo đuổi không buông à?”
Kịch bản nam phụ…
Văn Chú như bị kích hoạt từ nhạy cảm, mí mắt mỏng khẽ nhướng lên, giọng điệu lạnh lùng: “Cậu ấy muốn nhận thì cũng phải là kịch bản nam chính.”
Quen biết đã lâu, Trì Học Nhiên cảm nhận rõ ràng khí tức dần lạnh xuống của Văn Chú, nghiêng người nói: “Cậu nói thêm cho tôi nghe về các điều kiện phần cứng khác của bạn cậu đi, bao gồm tính cách, ngoại hình các thứ, tôi phân tích cụ thể cho.”
Văn Chú liếc anh ta: “Dáng dấp không tệ, có tiền, tính cách tạm được.”
“Hết rồi?”
“Ừ.”
Trì Học Nhiên cười ha hả: “Cậu chơi trò trinh thám cung cấp bằng chứng then chốt với tôi đấy à? Ba điểm này với không nói thì có gì khác nhau? Thế thì tôi cũng dáng dấp không tệ, có tiền, tính cách tạm được, không phải cũng rất phù hợp với tôi sao?”
Vai Văn Chú nghiêng một cái, cầm lấy bao thuốc trên bàn, rút ra một điếu chuẩn bị châm lửa. Trong đầu bỗng nhiên hiện lên một gương mặt, ngọn lửa xanh lam sắp chạm vào đầu thuốc, ánh lửa chập chờn chợt tắt ngấm, điếu thuốc bị ném chính xác vào thùng rác.
“Dáng dấp được, cực kỳ có tiền, tính cách lạnh lùng.” Đuôi mắt Văn Chú hơi nhếch lên, ý cảnh cáo rõ ràng “Đủ chưa?”
Lời lẽ chẳng khác lúc nãy là bao, nhưng Trì Học Nhiên lại mất đi dũng khí phản bác, nuốt nước bọt hai cái, chậm rãi nói: “Thông qua mấy từ khóa cậu đưa ra, sơ bộ suy đoán bạn cậu có lẽ giống kiểu tổng tài bá đạo trong phim truyền hình. Nhắc tới tổng tài bá đạo, biết tại sao tổng tài bá đạo trong phim đều theo đuổi vợ thành công không?”
Văn Chú “ừ” một tiếng, âm cuối cao lên, giục anh ta nói tiếp cho xong.
Trì Học Nhiên nắn nắn yết hầu, điệu bộ chuẩn bị mở giọng nói cho ra trò: “Đối với tổng tài bá đạo mà nói, có tiền là chuyện cơ bản, quan trọng nhất là người ta vừa cướp vừa đoạt.”
Lông mày rậm của Văn Chú hơi nhíu lại: “Sẽ không khiến người ta phản cảm sao?”
Trì Học Nhiên dùng ánh mắt “cậu quả nhiên là kẻ ngoại đạo” liếc anh: “Không có thời cơ thì tiếp xúc kiểu gì? Cậu phải có sự tiếp xúc ở tầng sâu hơn mới có thể khiến nữ chính thay đổi cách nhìn.”
Văn Chú im lặng không nói, đôi đồng tử thâm sâu hiếm khi rơi vào trầm tư: “Có chút thú vị. Nữ chính trong phim truyền hình có điểm yếu, dễ dàng tìm được thời cơ, còn người của tôi… người mà bạn tôi nói không có điểm yếu.”
“Kiểu dầu muối đều không ăn đúng không?” Trì Học Nhiên kích động vỗ hai tay vào nhau, tiếng vỗ tay giòn giã giống như tạo không khí âm nhạc cho trọng điểm sắp nói tiếp theo của mình “Là người thì sẽ có điểm yếu, câu này là cậu nói cho tôi biết đấy, quên rồi à?”
Tay đang nghịch bao thuốc của Văn Chú hơi khựng lại: “Quên rồi.”
Trì Học Nhiên nở nụ cười gian xảo: “Tìm đi, tìm được điểm yếu của cô ấy rồi nắm thóp cô ấy, cô ấy còn không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ sao?”
Văn Chú im lặng trong chốc lát, đặt bao thuốc trở lại bàn: “Ví dụ?”
“Ví dụ như người nhà cô ấy có nhu cầu gì đó mà cậu có thể giúp đỡ, hay là cô ấy gặp rắc rối trong công việc mà cậu có thể giải quyết. Nhớ kỹ, chuyện này nhất định phải là chuyện chỉ có cậu mới giải quyết được, người khác đều không được!” Trì Học Nhiên đắc ý búng tay một cái, “Cậu cứ chờ xem, đến lúc đó cô ấy chủ động tìm tới cửa, cậu đề cập yêu cầu gì cô ấy cũng sẽ đồng ý.”
Văn Chú không đưa ra ý kiến ngay lập tức, nhắm mắt lại dựa vào lưng ghế. Lời của Trì Học Nhiên còn văng vẳng bên tai, xen lẫn với một giọng nữ đanh thép khác, lặp lại cùng một câu nói: Văn tổng cảm thấy ba hai câu nói là có thể dụ dỗ tôi từ bỏ giới hạn cứ thế mập mờ không rõ ràng với anh sao?
Anh bỗng nhiên mở mắt ra, đập vào mắt là một mảng tường trắng.
“Cậu nói xem tại sao kiểu trang trí nào cũng có tường trắng?”
“Hả?” Trì Học Nhiên nhìn theo tầm mắt anh cùng nhìn sang “Tường trắng dễ phối ra phong cách hơn chứ sao, đang yên đang lành hỏi cái này làm gì?”
Môi mỏng của Văn Chú khẽ nhếch lên: “Tôi lại cảm thấy là để che đậy sự u ám ban đầu.”
“Không phải, sao tôi nghe không hiểu ý cậu nhỉ?” Trì Học Nhiên đổi sang một cái giường khác nằm sấp xuống để kéo gần khoảng cách với Văn Chú, “Cái gì trắng với chả không trắng, xám với chả không xám? Nói tiếng người đi!”
Văn Chú nhìn chằm chằm anh ta hai giây, đứng dậy ném bao thuốc trên bàn cho Trì Học Nhiên, để lại một câu nói khó lường: “Vốn dĩ đã u ám cần gì phải che đậy, chi bằng cứ để như vậy, ít nhất là chân thực.”
Bạn thấy sao?