Chương 75: Cô không có người thay thế
“Đối với tôi mà nói, chỉ cần đạt được mục đích cuối cùng, quá trình thế nào không quan trọng.” Chu Uẩn khẽ động cánh tay thuận lợi thoát ra, “Tiền đề của việc đùa giỡn tình cảm là phải động chân tình, cô cho rằng Văn Chú sẽ động chân tình với tôi sao?”
“Phàm chuyện gì cũng không có tuyệt đối.” A Tư nhìn dáng vẻ quyết tuyệt không đâm đầu vào tường không quay lại của Chu Uẩn, biết lao đầu vào lửa cuối cùng chỉ khiến cả hai cùng bị thương “Tôi khuyên cô tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ.”
Chu Uẩn thừa nhận mình không nghe lọt bất kỳ lời khuyên ngăn nào, cô biết rõ sau khi thoát chết, động lực duy nhất chống đỡ cô sống tiếp chính là giải quyết chuyện năm xưa, đòi lại công đạo cho bố.
Nói cô điên cũng được, ngang ngược cũng chẳng sao, bất kỳ sự cản trở nào đối với cô đều là gánh nặng, ai cản đường cô sẽ dốc toàn lực giải quyết.
Cùng lúc đó, Diêu Hồng đến kho hàng trong thôn lấy danh nghĩa Thẩm Uẩn lấy không ít đồ, lại mượn một chiếc xe đẩy nhỏ, xếp gọn gàng những kiện hàng lớn nhỏ lấy được lên xe đẩy rồi đi về phía nhà nghỉ.
Ông chủ trông nhà nghỉ không có ở đó, chỉ có cô con gái đang ngồi ở quầy cúi đầu làm bài tập.
Diêu Hồng để xe đẩy sang một bên, gõ nhẹ lên mặt bàn: “Vị Văn tổng làm thủ tục nhận phòng hôm qua ở phòng nào?”
Cô nữ sinh nhìn chiếc xe đẩy chất đầy đồ đạc cách đó không xa, lật xem sổ đăng ký rồi đáp: “Ở phòng 112.”
Diêu Hồng đến một câu cảm ơn cũng không nói, xoay người quay lại đẩy chiếc xe đẩy nhỏ bước đi thoăn thoắt vào trong.
Phòng 112 không khó tìm, vừa khéo nằm ngay căn đầu tiên ở khúc quanh hành lang. Lúc Diêu Hồng tìm đến thì thấy bên ngoài cửa có hai vệ sĩ đứng canh, trong lòng cảm thấy hơi bất an: “Cái đó… Thẩm Uẩn bảo tôi qua đưa quà.”
Vệ sĩ dường như đã nhận được tin từ trước, không hỏi nhiều, thậm chí còn giúp mở cửa cho đi vào.
Diêu Hồng nắm chặt tay cầm xe đẩy cúi đầu từ từ đi vào trong. Căn phòng tiêu chuẩn hiện ra trước mắt, nhưng trong phòng chỉ có một mình Văn Chú, anh đang dựa lưng vào ghế, hai chân vắt chéo, trên đầu gối đặt máy tính xách tay, cả căn phòng chỉ có ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính, tối om om, tầm nhìn bị cản trở nên không nhìn rõ lắm.
“Văn tổng?” Diêu Hồng khẽ gọi một tiếng “Tôi đưa quà tới rồi, anh xem để ở đâu thì hợp lý?”
“Tùy ý.”
Diêu Hồng không dám cử động quá mạnh sợ va vào đồ đạc, tự ý giúp dỡ hàng xuống “Văn tổng, tôi thấy cốc của anh hết nước rồi, hay là tôi rót thêm cho anh một chút nhé?”
“Ừm.”
Diêu Hồng cầm lấy chiếc cốc thủy tinh trên bàn, thành cốc lạnh ngắt, cô ta ân cần hiểu ý nói: “Văn tổng, tôi giúp anh rót chút nước nóng nhé, trà nóng uống ngon hơn.”
Đáp lại cô ta là sự im lặng.
Diêu Hồng chỉ coi như anh đang bận rộn công việc, bưng cốc đi ra ngoài. Vừa mở cửa, đám vệ sĩ đồng loạt quay đầu nhìn cô ta, cô ta giơ cái cốc trong tay lên: “Đi rót chút nước nóng cho Văn tổng.”
Vệ sĩ không ngăn cản, Diêu Hồng cũng thấy khá ngạc nhiên, mấy tên vệ sĩ này chẳng lẽ đều là thùng rỗng kêu to sao? Cô ta bưng cốc của Văn Chú chạy lung tung, thế mà chẳng có ai đi theo giám sát, nhỡ cô ta bỏ độc thì làm sao? Đúng là tiền của người giàu dễ kiếm nhất, thuê toàn loại người gì đâu không.
Nhà nghỉ có phòng trà nước chung, lúc Diêu Hồng qua đó chỉ có cô lao công trong thôn đang dọn dẹp. Hai người chạm mắt nhau, ánh mắt tò mò của cô lao công ngượng ngùng thu lại, cầm khăn lau vừa đi vừa dừng rời khỏi phòng trà nước.
Diêu Hồng nhìn cốc trà sắp cạn trong tay, lén lút lấy gói thuốc trong túi áo ra. Viên nang màu đỏ trắng một khi đã bỏ vào thì không còn đường quay lại nữa.
Trong đầu lướt qua gương mặt lạnh lùng của người đàn ông kia, có lẽ là do h*m m**n chinh phục tác quai tác quái, hoặc là do nóng lòng muốn thành công, Diêu Hồng cuối cùng vẫn mở túi thuốc lấy viên nang ra, tách làm đôi, bột phấn màu trắng men theo chỗ tiếp nối tràn ra một ít, cô ta vội vàng bưng cốc bỏ thuốc vào.
Sau khi làm xong xuôi mọi việc, đang định vứt túi thuốc và vỏ viên nang đi, Diêu Hồng nhớ tới người phụ nữ dọn vệ sinh ban nãy, bèn nhét đồ trở lại vào túi mình. Bưng cốc hứng nước nóng, bột phấn màu trắng hòa vào lượng nước lớn, lớp lắng đọng dưới đáy cốc từ từ tan biến, hòa làm một thể với lá trà đang trôi nổi.
Sau khi xác định không có sai sót gì, Diêu Hồng bưng cốc đi về, vẫn đi ngang qua trước mặt đám vệ sĩ, bọn họ đến cả thiết bị kiểm tra cũng không dùng, trực tiếp cho qua, mức độ yên tâm đối với cô ta cao đến mức thái quá.
Trong phòng vẫn tối tăm như cũ, đối với Diêu Hồng vừa làm chuyện xấu xong thì môi trường âm u càng dễ ngụy trang bản thân hơn. Cô ta làm như không có chuyện gì xảy ra, bưng cốc từ từ đến gần Văn Chú đang bận rộn làm việc: “Văn tổng, anh có muốn uống chút trà để dưỡng thần không?”
Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu nhìn cô ta, liếc nhìn chiếc cốc trong tay cô ta “Đa tạ.”
Diêu Hồng lẳng lặng nhìn chăm chú chiếc cốc anh bưng đi, cổ họng bỗng nhiên khô khốc, còn thiếu một chút nữa thôi, anh uống một ngụm là mọi chuyện sẽ thuận nước dong thuyền.
Tiếng gõ cửa cắt ngang hành động uống trà của Văn Chú, anh ngước mắt nhìn ra, có người từ bên ngoài mở cửa.
Vệ sĩ đi vào trên tay cũng bưng một chiếc cốc, bên trong cũng là trà đã pha sẵn: “Văn tổng, vừa rồi có chút việc chậm trễ, trà anh cần đây ạ.”
Sắc mặt Diêu Hồng cứng đờ, nếu nhận cốc của vệ sĩ, vậy thì mục đích chẳng phải không đạt được sao?
“Văn tổng, tôi uống cốc này được không? Từ sáng đến giờ chưa được uống nước.”
“Có thể.”
Diêu Hồng thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy cốc nước từ tay vệ sĩ uống cạn một hơi ngay trước mặt Văn Chú, uống xong còn giả vờ diễn xuất vụng về cảm thán: “Đúng là khát chết tôi rồi.”
Diêu Hồng để ý thấy anh vẫn luôn cầm cốc mà chưa uống, không khỏi sốt ruột: “Văn tổng sao không uống? Trà nguội uống sẽ không ngon đâu.”
Văn Chú đặt cốc xuống ngay trước mặt cô ta, nhướng mày cười khẽ: “Không vội.”
Diêu Hồng tìm ghế ngồi xuống, bên tai truyền đến tiếng gõ bàn phím của Văn Chú, trong lúc đếm thầm thời gian, Diêu Hồng phát hiện người đàn ông trước mắt dường như đã thay đổi, không còn dáng vẻ người lạ chớ đến gần lạnh lùng như trước nữa, cái kiểu như ai nợ mấy triệu chưa trả vậy, lúc này gương mặt lạnh cứng dường như đã ôn hòa hơn rất nhiều.
Cô ta muốn nhìn rõ hơn chút nữa, nhưng trước mắt dường như bị phủ lên một lớp màng bảo vệ, không sao nhìn rõ được.
“Văn…” Diêu Hồng thử gọi anh, đại não lại xuất hiện khoảng trắng ngắn ngủi, khả năng tổ chức ngôn ngữ dường như biến mất trong nháy mắt, cô ta không nói được gì cả, cảm giác choáng váng quay cuồng ngày càng rõ rệt.
Thân hình bất động như núi của Văn Chú dường như hàn chặt trên lưng ghế, như một bức tượng điêu khắc lẳng lặng nhìn chăm chú người phụ nữ đang ngồi lắc lư cách đó không xa, thầm đếm năm giây, người phụ nữ đột ngột ngã về phía trước, vệ sĩ kịp thời đỡ lấy, ấn cô ta ngồi xuống ghế.
“Đưa cô ta sang phòng 108.” Văn Chú trầm giọng ra lệnh “Bảo ông chủ nhà nghỉ bất luận ai hỏi tới đều nói không nhìn thấy.”
“Vâng, tôi đi sắp xếp ngay.”
Diêu Hồng bị bế ra ngoài.
Sắc mặt Văn Chú lại càng khó coi hơn, trước mắt hiện lên dáng vẻ cúi đầu rụt rè của Chu Uẩn, hóa ra đều là giả vờ.
Nửa tiếng sau, nhà nghỉ giống như bị người ta đến đập phá, tiếng động lớn gây ra vang xa mười dặm đều có thể nghe thấy. Dẫn đầu là thôn trưởng, đám dân làng người nào người nấy tay cầm dụng cụ xông vào.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Ông chủ nhà nghỉ vừa kiểm hàng xong, thấy một đám người đông nghịt xông vào cứ như đến liều mạng với ông ta. Ông ta vội vàng từ trong quầy đi vòng ra, hai tay chắn phía trước ngăn cản một chút: “Sao thế này?”
Thôn trưởng sa sầm mặt nghiêm giọng quát: “Diêu Hồng có phải đang ở chỗ ông không? Được lắm, ông lại dám thông đồng với người ngoài làm chuyện tán tận lương tâm!”
“Diêu Hồng gì cơ?” Ông chủ phất tay ra hiệu mọi người im lặng “Diêu Hồng không tới chỗ tôi, tôi thông đồng với người ngoài cái gì chứ?”
Lưu Bình là người đầu tiên hét lên: “Ông bớt đi! Có người tận mắt nhìn thấy vị Văn tổng kia bỏ thuốc Diêu Hồng đưa cô ấy vào nhà nghỉ, vừa bỏ thuốc vừa vào nhà nghỉ thì có thể có chuyện gì tốt đẹp? Mau thả người ra!”
“Không phải! Tôi thật sự không thấy Diêu…”
“Đừng phí lời với ông ta, mọi người cầm đồ lên lục soát trực tiếp từng phòng!”
Một tiếng hét vang lên, huy động sự tích cực của tất cả mọi người. Dân làng cầm lấy dụng cụ trong tay, bắt đầu lục soát từng phòng một.
Chu Uẩn đi theo sau mọi người giả vờ tìm kiếm, nhìn họ mở từng cánh cửa phòng, đi vào lục lọi, xác định bên trong không có người thì tiếp tục đến phòng tiếp theo, khí thế hừng hực, quyết tâm phải tìm cho ra Văn Chú và Diêu Hồng.
Đã kiểm tra qua phòng 105, vẫn không tìm thấy người. Dân làng lục tục đi ra khỏi phòng, tiếp tục đi về phía trước.
Chu Uẩn thấy họ cầm xẻng sắt, đòn gánh những vật dụng bất tiện, chủ động đi tụt lại phía sau nhường đường cho họ. Nghe họ hỏi thôn trưởng phía trước nếu thật sự xác định Văn Chú bỏ thuốc Diêu Hồng thì có cần báo cảnh sát không, cô cúi đầu đi theo phía sau không nói lời nào.
“Ưm…”
Chu Uẩn còn chưa kịp nắm lấy áo người phía trước, đã bị bịt miệng lôi nhanh vào trong phòng. Trước mắt tối om, mắt người bị hạn chế không nhìn thấy gì, Chu Uẩn giãy giụa theo bản năng.
“Còn động đậy nữa tôi không ngại mở cửa cho họ xem ai mới là nữ chính đâu.”
Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai, tim Chu Uẩn run lên, cô nhớ số phòng của Văn Chú không phải phòng này, sao lại…
Văn Chú dùng một tay giữ chặt cằm cô, đuôi mắt nhếch lên, vừa bạc tình vừa lạnh lùng: “Gan cũng lớn đấy, tính kế tôi sao?”
Chuyện này cô chẳng qua là đánh cược, cược Diêu Hồng vì tiền mà liều lĩnh, cược Văn Chú sẽ không dễ dàng bị lừa gạt. Cô muốn lợi dụng thân phận của anh để giải quyết triệt để Diêu Hồng, dám bỏ thuốc Văn tổng của Thịnh Hoằng, kết cục sẽ không dễ chịu gì.
Nhưng lúc này, bàn tay đang giữ chặt cằm kia chắc chắn đang nhắc nhở Chu Uẩn, kế hoạch thất bại, Diêu Hồng không hề bỏ thuốc.
“Đưa một người phụ nữ muốn bỏ thuốc tôi lên giường tôi.” Văn Chú l**m răng hàm, gần như nghiến răng nghiến lợi nói “Cô coi tôi là cái gì? Công cụ quan trọng để giải quyết người khác sao?”
Từng câu từng chữ chất vấn dường như mang theo tiếng vọng, chấn động khiến Chu Uẩn không thốt nên lời. Khi lên kế hoạch này, không phải cô chưa từng nghĩ đến việc bị Văn Chú phát hiện rồi chất vấn, duy chỉ không ngờ tới anh sẽ phẫn nộ đến mức hận không thể b*p ch*t cô.
Cô muốn mở cửa chạy trốn, nhưng phát hiện tay nắm cửa như bị hàn chết, không lay chuyển được chút nào.
“Tôi…”
“Chủ động chào hỏi Diêu Hồng bảo cô ta qua đây, lại sắp xếp cô ta làm bữa sáng, tạo cơ hội cho cô ta tiếp cận tôi, mượn danh nghĩa tiễn khách rời đi, thực chất là tranh thủ thời gian cho bản thân xử lý việc khác,” Anh ghé sát tai cô thì thầm “Có thể phải khiến cô thất vọng rồi, nữ chính phòng 108 không đổi, nhưng nam chính đổi người rồi.”
Chu Uẩn sững sờ: “Cái gì?”
“Tôi đích thân giúp cô giải quyết người cô muốn giải quyết.” Văn Chú đè ngược cô lên cửa, môi mỏng cắn nhẹ vào vành tai tròn trịa hơi lạnh của cô “Kịch hay phải từ từ mở màn.”
Cánh cửa phòng vốn không mở được bỗng nhiên bật mở, hành lang truyền đến tiếng hét kinh thiên động địa, giống như muốn lật tung cả mái nhà.
Chu Uẩn bị cưỡng ép áp giải ra khỏi phòng, bàn tay giữ trên vai hận không thể bóp nát xương cô, cô giống như cái xác không hồn bị đẩy vào trong đám người, mượn khe hở giữa vai với vai, nhìn trộm vào trong phòng.
Một nam một nữ trần như nhộng nằm trên giường, có người dân làng vào giúp khoác cho Diêu Hồng chiếc áo, còn Hầu Thất thì thảm hại hơn nhiều, trên mặt trên cổ toàn là vết cào cấu, cầm cái gối che trước ngực, miệng chửi bới không ngớt.
Văn Chú nghiêng người lại gần cô: “Diêu Hồng vốn dĩ muốn làm chuyện đó với cô, tôi giúp cô giải quyết rồi đấy, vui không?”
Chu Uẩn ngẩn người giây lát rồi hoàn hồn lại: “Không đúng, anh không thể nào biết được, ai nói cho anh?”
Dứt lời, cô lờ mờ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Lâm Tài bước ra từ một căn phòng, trên tay xách cái vali, anh ta như có cảm ứng, quay đầu lại nhìn thoáng qua, bốn mắt nhìn nhau với Chu Uẩn. Sau ánh nhìn ngắn ngủi, anh ta lẳng lặng cúi đầu, xách chặt vali trong tay đi về hướng ngược lại với cô.
“Anh dùng tiền mua chuộc anh ta à?”
“Quan hệ các người tốt như vậy, chẳng lẽ không biết mẹ Lâm Tài đang nằm viện đợi tiền cứu mạng sao?”
Chu Uẩn sững sờ tại chỗ. Lâm Tài chưa bao giờ nói cho cô biết, anh ta chỉ nói nằm viện một thời gian là khỏe, chưa bao giờ nói cho người trong thôn biết về mức độ nghiêm trọng bệnh tình của mẹ mình, mọi người cũng đều tưởng nằm vài ngày là về rồi, ngay cả chỗ thôn trưởng cũng là cách nói y như vậy.
“Cậu ta chủ động tới tìm tôi, dùng chuyện của em làm con tin trao đổi tiền.” Văn Chú đưa tay khẽ v**t v* gương mặt trắng ngần của cô, giọng nói trầm thấp đầy từ tính mang theo ý cười: “Biết tại sao tôi sẵn sàng bỏ số tiền này ra không?”
Chu Uẩn u ám trả lời: “Thỏa mãn d*c v*ng b**n th** của anh, xem tôi thiết lập ván cờ diễn kịch, mặc cho tôi giày vò, cuối cùng vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay anh, anh là muốn nói cái này đúng không?”
Văn Chú giúp cô chỉnh lại cổ áo “Thông minh, xinh đẹp, còn có sự kiên cường dù bị chèn ép thế nào cũng không chùn bước này, nửa năm nay tôi vẫn luôn tìm kiếm, quả nhiên cô không có người thay thế.”
Bạn thấy sao?