🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 74: Cô không sợ anh ta trả thù cô sao?

“Ý của Văn tổng là anh ấy không kén ăn đến thế.” Chu Uẩn đứng dậy bưng bát mì đã trương lên trước mặt anh đi. “Đồ ăn cho heo này bưng đi trước đây, Diêu Hồng làm phiền cô một chút nhé, cô nấu bếp tôi phụ một tay.”

Cô bưng bát mì đi thẳng vào bếp sau, không cho Diêu Hồng cơ hội từ chối, tốc độ chốt hạ nhanh chẳng kém gì chạy nước rút trăm mét.

Nguyên liệu trong bếp sau cũng coi như đầy đủ, Diêu Hồng lục lọi tủ lạnh xong, quay người lại vừa khéo thấy Chu Uẩn đang xử lý bát mì kia, đổ nó vào một cái chậu inox.

“Cô đổ vào đó làm gì?”

“Trong thôn chẳng phải có rất nhiều chó hoang sao, lát nữa cho chúng ăn.”

Diêu Hồng nhìn qua cửa sổ liếc người đàn ông khí chất xuất chúng bên ngoài, vừa cầm bắp cải vừa nói bóng gió thăm dò: “Tôi thấy cô và Văn tổng khá thân đấy?”

“Trước kia quen nhau ở Túc Nguyên.” Chu Uẩn dọn dẹp xong xuôi, dùng nước xả sạch cặn trong bát mì. “Anh ấy hiếm khi tới đây, dù sao cũng phải thể hiện cho tốt một chút.”

“Thể hiện cho tốt?” Diêu Hồng hỏi thẳng mặt “Tôi thấy là cô định ra tay với anh ta thì có?”

“Rõ ràng lắm sao?” Chu Uẩn đưa tay trái sờ sờ má “Tôi thể hiện chắc cũng coi là bình thường chứ nhỉ?”

Diêu Hồng nhớ tới những lời A Tư nói với mình tối qua, Chu Uẩn từng thú nhận với cô ấy tâm tư đối với Văn tổng, còn nói mấy ngày nay sắp xếp lịch trình một người tiếp khách, nếu người khác có hỏi thì nói là do thôn trưởng sắp xếp. Quả nhiên là tâm cơ thâm sâu, thủ đoạn cao tay, để quyến rũ được người có tiền thì không từ thủ đoạn nào.

Diêu Hồng đè nén sự khinh bỉ trong lòng, cầm dao cắt phần gốc bắp cải để dễ tách lá, giọng điệu như đang tán gẫu chuyện thường ngày: “Người trong thôn thì không nói gì, nhưng hôm nay nếu cô dẫn Văn tổng chạy khắp thôn, vậy thì chưa chắc đâu.”

“Cô nói cũng đúng.” Chu Uẩn dựa vào tủ bếp trầm tư “Hay là tôi tìm một người đi cùng? Chắc sẽ không có ai nói ra nói vào nữa.”

Tay bóc lá cải của Diêu Hồng khựng lại: “Cô muốn tìm người thì phải tìm người đáng tin cậy.”

Chu Uẩn im lặng hồi lâu, tìm cái rổ bỏ những lá cải cô ta đã bóc vào, giống như vô tình nhắc tới: “Lớn tuổi quá không được, nhỏ tuổi quá cũng không xong, tôi nghĩ đi nghĩ lại thấy cô rất thích hợp.”

“Tôi?” Diêu Hồng lảng tránh ánh mắt, giả vờ như rất bận rộn “Tôi còn phải đi làm, hơn nữa quan hệ giữa chúng ta như vậy, cô yên tâm để tôi giúp sao?”

“Đó đều là hiểu lầm, tôi nghe A Tư kể rất nhiều chuyện về cô, cô ấy nói cô người rất tốt.” Chu Uẩn nói thẳng “Hơn nữa không phải cô có hứng thú với Lâm Tài sao? Vị Văn tổng bên ngoài kia đối với cô mà nói đâu có sức cám dỗ gì, phải không?”

Diêu Hồng sẽ không nói cho cô biết, A Tư và cô ta là cùng một phe, tối qua bọn họ còn ngồi cùng nhau nói về Chu Uẩn, cùng chung sự ghét bỏ, cùng hy vọng cô rời khỏi Vụ Sơn.

Chu Uẩn bước lên phía trước: “Diêu Hồng, tôi tin cách nhìn người của A Tư, cô ấy nói cô tốt thì chắc chắn là cô tốt, chuyện trước kia tôi đắc tội nhiều rồi.”

Diêu Hồng đảo mắt nhìn cô: “Là cô nói muốn tôi giúp đấy nhé, sau này lỡ xảy ra chuyện gì đừng có đổ lên đầu tôi.”

“Có thể xảy ra chuyện gì chứ, chẳng qua là đưa anh ấy đi dạo quanh Vụ Sơn thôi mà.” Chu Uẩn đem kế hoạch nói hết cho cô ta “Lát nữa tôi phải đi tiễn nhóm khách hôm qua rời đi trước, cô đưa anh ấy đi dạo trước đi, đợi tôi tiễn người xong sẽ qua hội họp với hai người.”

“Được thôi!” Diêu Hồng đổ chút dầu vào nồi “Yên tâm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”

Trước khi rời khỏi bếp sau, Chu Uẩn đi tìm Văn Chú, báo cho anh biết mình phải đi tiễn khách tối qua rời khỏi Vụ Sơn, lát nữa sẽ quay lại tìm anh.

Văn đại tổng tài không nói gì cả, nhưng khoảnh khắc đôi mắt sâu thẳm kia rơi trên người cô, lại giống như đã nói tất cả mọi điều.

Chu Uẩn mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng lại đánh trống liên hồi. Lợi dụng Văn Chú thực sự là hành động bất đắc dĩ, nếu anh vì vậy mà tức giận hay trả thù, bất luận kết quả ra sao một mình cô sẽ gánh chịu.

Rời khỏi bếp sau, Chu Uẩn đi về phía một con đường nhỏ khác, gặp mặt Lâm Tài tại một gian nhà cũ.

Anh ta đã đến trước rồi, nhìn thấy bóng dáng Chu Uẩn liền kéo cô nhanh chóng vào nhà đóng chặt cửa lại: “Tôi gọi người bắt được Hầu Thất rồi, quả thực tìm thấy một túi đồ trên người hắn.”

Lâm Tài nói xong lấy viên nang đựng trong túi zip từ trong túi áo ra, “Làm theo lời cô nói, tôi cho người động thủ với hắn, Hầu Thất không chịu nổi đau đã thừa nhận thuốc này không phải thứ sạch sẽ gì, ghi âm tôi gửi vào điện thoại cô rồi.”

Chu Uẩn khẽ gật đầu: “Canh chừng hắn cẩn thận, bây giờ vẫn chưa đến lúc Hầu Thất lên sân khấu.”

Lâm Tài im lặng giây lát: “Rốt cuộc cô muốn làm gì? Diêu Hồng đã sai Hầu Thất bỏ thuốc cô, bây giờ khẩu cung cũng có rồi, trực tiếp báo cảnh sát không phải tốt hơn sao?”

“Tôi chưa chịu tổn thương thực chất nào, cho dù báo cảnh sát, Diêu Hồng và Hầu Thất cũng chẳng sợ, nói không chừng đến lúc đó còn cắn ngược lại một cái, nói chúng ta dùng nhục hình ép bọn họ khai ra chuyện không có thật, đến lúc đó trách nhiệm lại thuộc về chúng ta.”

“Cô nói cũng đúng,” Lâm Tài hít sâu một hơi “Vậy cô nói làm thế nào? Tôi nghe theo sự sắp xếp của cô.”

Ban đầu Chu Uẩn định dùng thiết bị trong thôn công bố đoạn ghi âm này cho mọi người cùng biết, để tất cả mọi người nghe thấy lời Hầu Thất nói, phơi bày hành vi xấu xa âm mưu hãm hại người khác của hai kẻ đó, nhưng bây giờ cô không muốn làm như vậy nữa.

Nguyên nhân không có gì khác, Diêu Hồng có lẽ có ý đồ khác với Văn Chú, nếu cô không nhìn lầm.

Lâm Tài đưa tay huơ huơ trước mắt cô: “Sao cô không nói gì?”

“Anh nói xem có ai ngã hai lần ở cùng một cái hố không?” Chu Uẩn không có gì phải giấu giếm Lâm Tài, đã chọn nhờ anh ta giúp đỡ thì một số chuyện không cần thiết phải giấu “Diêu Hồng trước kia làm việc ở bếp sau thực ra không chỉ vì chê lương thấp, mà còn vì cô ta có quan hệ mờ ám với đầu bếp, vợ người đàn ông kia làm ầm ĩ đến Vụ Sơn, Diêu Hồng mới chọn đến thị trấn làm thuê đúng không?”

Chuyện này ở trong thôn vẫn luôn là chủ đề bàn tán riêng tư, Lâm Tài ở trong thôn lâu nhất, tin đồn cũng đã từng được nghe, nhưng chuyện giữa Diêu Hồng và đầu bếp, bao gồm cả việc vợ người ta đến làm loạn, rốt cuộc ai nhìn thấy thì không ai biết, tin tức cứ thế lan truyền, không tìm thấy nguồn gốc.

Chu Uẩn hiểu con người Lâm Tài, chuyện không có bằng chứng xác thực anh ta sẽ không dễ dàng đưa ra kết luận “Vậy chúng ta xem thử cô ta thực sự trong sạch hay là ngụy trang quá tốt.”

Lâm Tài nhíu mày, luôn cảm thấy không phải chuyện tốt: “Ý gì?”

Chu Uẩn đưa viên thuốc kia lại cho Lâm Tài: “Tìm một người ngoài thôn đưa nó cho Diêu Hồng, cứ nói là Hầu Thất nhờ người đó đưa tới.”

“Thẩm Uẩn, cô rõ ràng biết viên thuốc này có vấn đề còn bảo người ta đưa cho Diêu Hồng làm gì? Tôi giúp cô là vì không muốn nhìn thấy cô ta làm hại cô, nhưng không có nghĩa là ủng hộ cô đi làm hại người khác.” Lâm Tài sa sầm mặt định hủy viên thuốc ngay tại chỗ.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn nhanh tay cướp lại viên thuốc kẹp giữa ngón tay “Anh không đi, thì A Tư đi cũng vậy thôi.”

“Cô!” Lâm Tài nhìn túi thuốc đung đưa, khó chịu nhưng lại hết cách, “Đừng lôi cô ấy vào, tôi giúp cô đi đưa là được chứ gì.”

Chu Uẩn hài lòng đưa thuốc cho anh ta: “Tiền đề để anh muốn ở bên cạnh A Tư là giải quyết Diêu Hồng, có cô ta ngày nào thì A Tư sẽ không được yên ổn ngày đó.”

Trong ký ức của anh ta, quan hệ giữa A Tư và Diêu Hồng cũng tạm được, Lâm Tài chỉ cho rằng Chu Uẩn đang gây chuyện: “Giữa họ không có tranh chấp.”

“A Tư với ai cũng là bạn, với ai cũng không phải là bạn.” Chu Uẩn mỉm cười “Nếu không muốn cô ấy biến mất khỏi Vụ Sơn, thì anh nên phối hợp với tôi, cô ấy tự nhiên sẽ ở lại.”

Lâm Tài nắm chặt túi thuốc trong tay, nhìn theo Chu Uẩn rời khỏi căn nhà nhỏ. Trên người cô có quá nhiều bí ẩn, A Tư cũng vậy.

Cùng lúc đó, Diêu Hồng đang ngồi đối diện Văn Chú, nhìn anh thong thả ăn sáng, tràn đầy mong đợi nhìn anh: “Cũng không biết anh thích ăn gì nên tôi chỉ tùy tiện làm một chút thôi.”

“Ừm.”

Từ lúc Diêu Hồng bưng bữa sáng lên, không biết đã nói bao nhiêu câu, anh thì hay rồi, chỉ chăm chú ăn đồ ăn, khuôn mặt lạnh lùng như mùa đông tháng chạp, chưa từng nói câu nào quá ba chữ.

Đổi lại là trước kia Diêu Hồng đã sớm vỗ mông đứng dậy bỏ đi, ai thích thì hầu đi, bà đây không hầu nữa. Nhưng có lẽ là do sức mạnh đồng tiền, Diêu Hồng phát hiện người đàn ông trước mặt chỗ nào cũng tỏa ra ánh hào quang, đẹp trai lại có tiền, quả thực là được đo ni đóng giày cho cô ta. Có điều người này lạnh lùng, trông không giống kiểu dễ chinh phục.

Cô ta đang nghĩ nên tìm chủ đề gì để bắt chuyện thì điện thoại nhận được tin nhắn.

Hầu Thất: [Tôi đang ở chỗ ruộng hoa màu, qua đây lấy hàng.]

Diêu Hồng không biến sắc khóa màn hình điện thoại, trong lòng đã có chủ ý: “Văn tổng, Thẩm Uẩn bảo tôi qua lấy chút đặc sản Vụ Sơn cho anh, nói anh ngày mai phải về Túc Nguyên rồi, đồ hơi nhiều, lát nữa tôi gọi người đưa đến nhà nghỉ của anh được không ạ?”

Văn Chú đặt đũa xuống, mày rậm nhíu chặt: “Cô ấy nói chuẩn bị chút đặc sản cho tôi?”

“Đúng vậy, người đến là khách, huống hồ anh và Thẩm Uẩn trước kia đã quen biết ở Túc Nguyên, bạn bè đến một chuyến càng phải chuẩn bị chút quà mọn mang về chứ.”

Văn Chú lạnh nhạt: “Được thôi, tôi rất muốn xem cô ấy có thể tặng tôi lễ vật gì.”

Chu Uẩn là người thế nào Văn Chú biết rất rõ, chuyện chuẩn bị quà cáp thế này cô sẽ làm nhưng tuyệt đối không thể nào là làm cho anh, huống hồ anh chưa từng nhắc tới chuyện bao giờ thì khởi hành trở về, Chu Uẩn càng không thể tự tung tự tác nói cho người khác biết thời gian anh rời đi, những việc này không phải việc cô có thể làm ra được.

Văn Chú không còn tâm trạng ăn sáng: “Tôi về nhà nghỉ trước.”

“Được, lát nữa tôi sẽ đưa tới.” Diêu Hồng cũng đứng dậy tiễn.

Nhìn bóng dáng cao lớn vạm vỡ đi xuống bậc thang, sự không chắc chắn trong lòng Diêu Hồng dần dần có đáp án. Người sống trên đời, không liều một lần sao biết có thành công hay không? Lần trước cứ tưởng gã đầu bếp kia là có tiền thật, không ngờ là cái thùng rỗng, hại cô ta suýt nữa bị vợ hắn phát hiện. Lần này, cô ta nhất định phải nắm bắt cơ hội!

Diêu Hồng dựa theo địa điểm tin nhắn nhắc tới để gặp mặt. Khi cô ta đến, không thấy bóng dáng Hầu Thất, nhìn quanh bốn phía vẫn chưa thấy Hầu Thất xuất hiện.

Chỗ ruộng hoa màu chỉ có một người ngồi trên tảng đá như đang đợi người.

Diêu Hồng do dự hồi lâu từ từ đi tới: “Là Hầu Thất bảo anh tới sao?”

Người đàn ông nghe tiếng ngẩng đầu, không nói hai lời móc túi thuốc trong túi ra đưa cho cô ta: “Thứ cô muốn.”

Diêu Hồng nhận lấy túi thuốc, còn chưa kịp hỏi một câu, người đàn ông đưa thuốc xong liền rời đi, toàn bộ quá trình không định giao lưu nhiều với cô ta, quay đầu đi thẳng dứt khoát khiến cô ta nhìn đến ngây người.

“Hầu Thất cái tên khốn kiếp này tìm người ở đâu vậy, không biết còn tưởng là bị câm.” Diêu Hồng chửi đổng vài câu rồi nhét thuốc vào túi, quay trở về theo đường cũ.

Ở một nơi khác, Chu Uẩn vén cành cây vướng víu trên đầu từ từ bước ra, nhìn bóng lưng Diêu Hồng rời đi thản nhiên nói: “Tối qua chắc nói xấu tôi không ít nhỉ?”

“Không phải cô bảo tôi làm thân sao?” Người phụ nữ khẽ cười “Tôi đương nhiên phải dùng việc công trả thù riêng nói cô không đáng một xu.”

“A Tư, tôi sẽ khiến cô ta rời khỏi Vụ Sơn” Chu Uẩn quay đầu nhìn cô ấy “Tôi đã làm được điều đã hứa với cô, lời hứa của cô cũng đừng dễ dàng quên đấy.”

“Cô chắc chắn Diêu Hồng sẽ làm chuyện này như vậy sao?” A Tư bắt gặp ánh mắt kiên định của Chu Uẩn, phản bác “Huống hồ vị Văn tổng kia không giống người dễ dàng mắc bẫy, với khả năng phản ứng của anh ta cho dù hiện tại không biết, nhưng một khi sự việc bắt đầu, anh ta sẽ rất nhanh ngửi thấy mùi không bình thường, đừng bao giờ đánh giá thấp khứu giác nhạy bén của thương nhân đối với mọi sự vật.”

Chu Uẩn bỏ tay trái đang nghịch cành cây xuống, xoay người mỉm cười tự tin với người phụ nữ đang giữ thái độ hoài nghi trước mặt: “Khoảnh khắc anh ấy xuất hiện ở Vụ Sơn thì đã thua rồi.”

A Tư nắm lấy cánh tay cô chặn đường đi, ôn tồn nói: “Chu Uẩn, cố ý quyến rũ, khiến anh ta hiểu lầm tình cảm của cô đối với anh ta, tùy tiện đùa giỡn tình cảm của một người đàn ông là chuyện rất nguy hiểm, nhất là người đàn ông cô đối mặt không phải kẻ mặc người n*n b*p, cô không sợ anh ta trả thù cô sao?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...