Chương 73: Cô phải giữ chân vị đại gia này
Câu “chưa quyết định” này còn tốt hơn là thẳng thừng từ chối, Bạch Đàm biết chuyện này nói không chừng còn có chuyển biến, cô ấy không muốn ép hỏi Chu Uẩn rốt cuộc đã trải qua những gì, chủ đề thoát chết trong gang tấc chẳng khác nào vạch trần vết sẹo của đối phương, tạm thời vẫn là đừng nên nhắc tới.
Buổi tối trong thôn cách xa sự ồn ào của thành phố, tiếng nói chuyện vừa dứt, không gian trở nên im phăng phắc, luôn cảm thấy không nói chút gì đó thì là lạ.
Bạch Đàm lại không phải người tính tình trầm lặng, cô dựa vào ghế mây tán gẫu chuyện bát quái: “Từ sau khi cậu xảy ra chuyện, việc ký kết giữa Thịnh Hoằng và Gia Liên cứ kéo dài mãi, tên Văn Chú này có phải sợ gặp tớ thì tức cảnh sinh tình không?”
Chu Uẩn dựa vào bàn cười khẽ trước thắc mắc của cô ấy: “Những việc Văn Chú phải xử lý đều là việc lớn, với quy mô của Gia Liên thì hợp đồng còn chưa đưa được tới chỗ anh ấy đâu, chắc là người phụ trách không để tâm, cậu tặng ít quà quá rồi.”
“Tặng quà?” Bạch Đàm nhíu mày “Nói như vậy, người phụ trách ký kết với Gia Liên là cố ý sao? Chỉ đợi tớ dăm bữa nửa tháng lại tặng quà, cho đến khi hợp đồng ký xong à? Bọn họ không biết Văn Chú từng đích thân xử lý chuyện của Hào Lợi và Gia Liên sao?”
“Công ty nào cũng có những kẻ cáo già, bọn họ nắm rõ quy trình nội bộ công ty, cho dù biết rõ Văn Chú từng đích thân xử lý chuyện của Hào Lợi, nhưng không có nghĩa là bọn họ sẽ vì thế mà coi trọng Gia Liên, trừ phi Văn Chú đích thân ra lệnh.”
Chu Uẩn vừa giải thích đã giải tỏa mối nghi ngờ bấy lâu nay của Bạch Đàm. Cô ấy kích động vô ý làm đổ cốc nước, rút vài tờ khăn giấy vừa lau vừa mắng: “Đúng là một lũ trông mặt mà bắt hình dong!”
Chu Uẩn từng trải qua chuyện như vậy ở Dung Thành, hiểu sâu sắc rằng những kẻ cáo già trong công ty giống như sâu mọt, dân gian gọi là trên có chính sách dưới có đối sách, mà loại người này thường lại là loại ngụy trang cực tốt trước mặt ông chủ, muốn nắm được thóp của bọn họ rất khó.
Văn Chú ở địa vị cao, không thể nào ngày nào cũng chằm chằm nhìn nhân viên dưới trướng làm việc, huống hồ Thịnh Hoằng là công ty lớn như vậy, có sâu mọt âu cũng là chuyện bình thường.
Bạch Đàm mắng vài câu rồi dứt khoát nằm vật ra ghế mây không muốn động đậy: “Tiểu Uẩn, nếu sống ở đây vui vẻ thì đừng về nữa, tớ không muốn cậu không vui.”
Chu Uẩn thấy cô ấy càng nói càng buồn ngủ, đi tới nắm cánh tay cô ấy cưỡng ép kéo người dậy đưa đến bên giường: “Ngủ đi, tớ đúng lúc cần xử lý công việc.”
“… Ừm.”
Từ Túc Nguyên đến Khê Thương rồi lại đến Vụ Sơn, đường xá xa xôi, sức người có hạn, dáng vẻ buồn ngủ của Bạch Đàm vừa đáng thương vừa buồn cười, nhắm mắt rồi mà vẫn còn nói chuyện, câu trước chẳng ăn nhập câu sau.
Chu Uẩn bật đèn trên bàn làm việc, trong phòng lập tức tối đi không ít. Cô thường làm việc đến sáng, thỉnh thoảng là do cảm xúc xao động khó ngủ, ảo tưởng rằng nếu bố mẹ còn sống, cuộc sống của cô sẽ như thế nào nhỉ?
Đêm khuya thanh vắng, chỉ có suy tư của cô cuộn trào, không có người để giãi bày tâm sự, chỉ có toan tính.
Đêm nay, Chu Uẩn bận rộn với công việc của vườn trà Vụ Sơn, gục xuống bàn chợp mắt hai tiếng, chuông báo thức điện thoại liền vang lên. Cô hẹn gặp Văn Chú, phải dậy thu dọn để qua đó.
Nơi hẹn gặp là phòng chế biến trà Vụ Sơn, quy trình chế biến trà, cũng như nguyên nhân trà Vụ Sơn có thể đạt tiêu chuẩn xuất khẩu đều có thể nhìn thấy rõ ràng ở đây.
Văn Chú thấy hôm nay cô trang điểm nhẹ nhàng, trông khá tươi tắn, nhưng tia máu trong mắt lại không thể che giấu.
“Nếu trà Vụ Sơn trong miệng em tốt như thế, vậy thì vừa hay nếm thử.” Văn Chú trực tiếp đưa ra yêu cầu “Có chỗ ngồi không? Chưa ăn sáng, người không có sức.”
Chu Uẩn hứa hôm nay sẽ dẫn anh đi dạo quanh Vụ Sơn một ngày, vấn đề ăn uống đương nhiên cũng phải chịu trách nhiệm “Tôi đưa anh qua đó.”
Nơi dùng bữa vẫn là Tụ Phẩm Đình hôm qua, giờ này chưa có ai tới, người phụ trách bữa sáng ở bếp sau thường là bảy giờ mới cung cấp thức ăn.
Chu Uẩn đích thân xuống bếp nấu cho anh một bát mì nước: “Anh ăn tạm chút đi, đợi trưa mời anh ăn đồ ngon.”
Văn Chú liếc nhìn bát mì nước trong vắt trong tay cô, chút đồ mặn duy nhất lại là trứng ốp la. Anh dựa vào lưng ghế lười biếng nói: “Cũng không biết có phải tối qua nằm sai tư thế không, toàn thân chẳng có chút sức lực nào.”
Dứt lời, thử nhấc tay lên lại vô lực buông thõng xuống.
Cơ sở vật chất của nhà nghỉ đương nhiên khác với những thứ Văn Chú tiếp xúc thường ngày, hàng cao cấp sở dĩ gọi là hàng cao cấp ngoài tiền ra còn là độ thoải mái.
Chu Uẩn nhàn nhạt nói: “Ở đây chủ yếu là tập trung vào giá cả phải chăng, lát nữa tôi tìm ông chủ xin một tờ phiếu ý kiến, anh có thể viết vào, đến lúc đó tôi giúp anh chuyển cho ông chủ.”
Văn Chú không vội ăn bát mì đó: “Năm giờ hẹn người ra, đưa tôi đi thưởng thức cảnh đẹp Vụ Sơn sao?”
Giờ này Vụ Sơn sương mù mênh mông, đừng nói cảnh đẹp, ngay cả người đi ngang qua cũng phải nghe tiếng trước mới nhìn rõ người đến là ai.
Chu Uẩn mặt không đổi sắc đưa đũa qua: “Dậy sớm thời gian dư dả, có thể đưa anh đi nhiều nơi hơn một chút, anh không ăn mì sẽ trương lên đấy.”
Văn Chú liếc nhẹ đôi đũa đưa tới, môi mỏng khẽ nhếch, cuối cùng cũng chịu đưa tay nhận lấy đũa, không đi truy hỏi đến cùng.
Chu Uẩn biết anh đã nghi ngờ, hàng mi đen rủ xuống, tay phải nhẹ nhàng mân mê khăn trải bàn “Thực ra tôi cũng không biết là có chuyện gì, có lẽ là khoảnh khắc nhìn thấy anh xuất hiện ở Vụ Sơn ngày hôm qua, cảm thấy khá chấn động, tôi chưa từng nghĩ anh sẽ đến tìm tôi…”
Cô càng nói về sau đầu càng cúi thấp, cùng với giọng giải thích theo động tác cúi đầu ngày càng nhỏ, giống như thiếu nữ mới biết yêu hé lộ một chút tâm tình của mình trước mặt người mình thích, cẩn thận thăm dò lại sợ quá rõ ràng sẽ mất mặt.
Dáng vẻ ngượng ngùng này Văn Chú chưa từng thấy bao giờ, tay cầm đũa hơi khựng lại, rất nhanh đã thu lại cảm xúc, dùng đũa gẩy sợi mì trong bát, trầm giọng: “Biết mình đang nói gì không?”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Anh nếm một miếng mì, vị như nhai sáp, không còn tâm trí để thưởng thức mùi vị thế nào, vừa thăm dò vừa tự đề cao bản thân: “Sáng sớm tinh mơ ngủ chưa tỉnh táo, lời nói ra tôi coi như cô đang nói đùa vậy.”
“Văn Chú, anh tới tìm tôi chỉ là để trong lòng mình dễ chịu hơn chút sao?” Chu Uẩn từ từ ngẩng đầu “Hay là trong đó bao hàm một chút tình cảm khác?”
Sáng sớm, có thêm một phần yên tĩnh khác với ban đêm, nhưng trong sự yên tĩnh ở đây lại có “sinh khí” ẩn hiện nhảy nhót, còn sự tĩnh mịch của ban đêm trầm lắng giống như “vật chết” không có tình cảm.
Luồng “sinh khí” này vào buổi sáng sớm từ từ bao quanh mỗi một nơi ở Vụ Sơn, vật hay người đều chịu ảnh hưởng của “sinh khí”, càng yên tĩnh, tim càng đập rộn ràng.
Sự im lặng của anh chính là câu trả lời hoàn hảo nhất cho cô. Chu Uẩn biết tiến biết lùi: “Được, tôi hiểu rồi, Văn tổng đơn thuần là trong lòng áy náy mới tới Vụ Sơn xem cho ra lẽ, bất kể là xuất phát điểm gì, lấy trà thay rượu, ở đây xin cảm ơn Văn tổng.”
Văn Chú lẳng lặng nhìn cô bưng chén trà mỉm cười uống cạn trà trong chén đã rót ra từ lâu nhưng có lẽ vẫn còn hơi nóng. Cô uống một ngụm rồi nhanh chóng đặt xuống, nhưng người lại không vì trà nóng mà dịu đi, trong thần sắc ngược lại còn thêm vài phần lạnh lùng.
Phương thức qua lại giữa bọn họ giống như đánh cờ trên bàn cờ, anh tiến cô phòng, cô công anh thủ, đôi bên đều là người thông minh, mỗi lời nói cử chỉ mang ý nghĩa gì, trong lòng đều hiểu rõ.
Người bề trên sở dĩ được gọi là người bề trên, không phải gia sản phong phú, mà là sự kiểm soát đối với mọi việc, dùng tư thái tuyệt đối cao ngạo nhìn xuống chúng sinh, sự thật hay tình cảm, đều phải nắm giữ quyền phát ngôn tuyệt đối, giống như lúc này, lời nói của Chu Uẩn giống như phân tích một tập tài liệu rõ ràng rành mạch, mỗi một điều vận hành ra sao, có nên đồng ý hay không, có cần ký kết hay không, lợi lớn hơn hại hay hại lớn hơn lợi, tất cả đều được bày ra nói rõ.
Văn Chú uống một ngụm trà, hương trà nồng nàn, sáng sớm uống một chén quả thực khiến người ta tỉnh táo, nhưng cũng tỉnh quá mức, đến nỗi bây giờ bất luận thế nào cũng phải đưa ra một lời giải thích.
Cảm xúc nơi đáy mắt Văn Chú từ từ rút đi, giọng điệu rất nhạt: “Lại muốn chơi trò gì đây?”
“Không muốn chơi trò gì cả, xuất phát từ nội tâm cảm ơn Văn tổng nguyện ý tới tìm tôi.” Chu Uẩn đặt chén trà xuống, đáy chén chạm mặt bàn vang lên tiếng động trầm đục, như kéo giãn khoảng cách “Dù sao người có thân phận như Văn tổng đường xa lặn lội tới tìm tôi, nói không cảm động là giả, nhất thời cảm xúc bộc phát, anh muốn cho rằng tôi lại không có ý tốt thì cứ cho là vậy đi.”
Thần sắc cô rất nhạt, lúc nói lời này cả người toát ra vài phần bất cần đời kiểu “thích nghĩ sao thì nghĩ”, khác với dáng vẻ hơi rụt rè vừa rồi, lại khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt tuy cười nhưng xa cách như thường ngày.
Văn Chú im lặng một lát, đưa tay về phía cô: “Tay phải.”
Chu Uẩn nhìn quanh một vòng, xác định không có ai qua đây mới đưa tay phải đặt vào lòng bàn tay anh: “Làm gì?”
So với đầu ngón tay hơi lạnh của cô, lòng bàn tay dưới mu bàn tay giống như lò lửa nhỏ, hơi nóng từ dưới lên trên từng chút một bao bọc lấy từng tấc da thịt tay phải cô.
Cô tưởng anh muốn xác định cái gì đó, lại hỏi: “Anh làm gì thế?”
“Suỵt.” Mí mắt mỏng của Văn Chú hơi nhướng lên, nhìn cô chưa đến một giây, mi mắt rủ xuống nhìn chằm chằm đường vân lòng bàn tay cô đưa ra phán đoán “Đường sinh mệnh đủ dài đấy, hèn chi gặp dữ hóa lành.”
Chu Uẩn mím chặt môi, rốt cuộc không nhịn được, bật cười thành tiếng: “Làm cả buổi hóa ra là anh xem chỉ tay à?”
“Không thì sao?” Văn Chú khẽ cười nhạo “Ăn đậu hũ cũng không thể ăn đậu hũ lòng bàn tay chứ?”
Ăn đậu hũ*: từ lóng chỉ việc sàm sỡ
Chu Uẩn bắt gặp nụ cười ý tứ không rõ ràng của anh, lập tức hiểu ra ý trong lời nói, nhanh chóng rút tay về, mắng yêu: “Lưu manh.”
“Tôi lưu manh?” Ngón tay cái của Văn Chú gõ nhẹ mặt bàn, gõ vang dội, chỉ sợ cô không nghe thấy “So với những lời cô vừa nói thì ai giống lưu manh hơn?”
“Tôi là cảm ơn từ tận đáy lòng,” Trong lòng Chu Uẩn như bị đuốc nóng làm bỏng một cái, sự rụt rè không lối thoát lại quay về trên người “Anh bớt tự tưởng tượng đi.”
Văn Chú dừng lại đúng lúc: “Không phải nói phụ trách lịch trình một ngày sao? Tiếp theo đi đâu?”
“Hái trà thì không đưa anh đi nữa, chỗ chúng tôi thứ sáu hàng tuần sẽ có nghệ nhân gốm tới, có thể làm một hũ đựng trà thuộc về riêng mình, có hứng thú không?”
“Không có.” Văn Chú hời hợt đưa ra một cách nói khác “Mệt.”
Chu Uẩn dùng ánh mắt nghi hoặc đánh giá anh từ đầu đến chân một lượt: “Sao anh suốt ngày mệt mệt mệt thế, đàn ông động một chút là mệt có khả năng là… tôi đề ngị anh đi khám thử xem.”
Văn Chú không tức giận, ngược lại còn nương theo suy đoán của cô đáp trả: “Đang uống (thuốc) đây, làm phiền cô nhớ thương rồi.”
Chu Uẩn đang định phản bác thì từ xa nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngày càng đến gần chỗ bọn họ, không uổng công cô dậy sớm.
“Diêu Hồng.” Chu Uẩn thẳng lưng vẫy tay ra hiệu với người sau lưng Văn Chú “Ăn sáng chưa?”
Diêu Hồng ngạc nhiên vì cô chủ động gọi mình, vốn định giả câm giả điếc đi nhanh một chút lấp l**m cho qua, thì vô tình liếc thấy bóng dáng đối diện kia, nhớ tới đêm qua trò chuyện thâu đêm với A Tư, nghe cô ấy nói vị Văn tổng lần này tới Vụ Sơn cực kỳ có tiền, kiểu giàu nứt đố đổ vách.
Diêu Hồng chỉnh lại tâm thần, hiếm khi nguyện ý lộ ra nụ cười trước mặt Chu Uẩn, vẫy tay đáp lại Chu Uẩn: “Vẫn chưa nè!”
Bên cạnh bếp sau có dựng riêng khu dùng bữa cho nhân viên, theo phong cách đình nghỉ mát bốn góc, ở giữa đặt bàn tròn và tủ đồ, có thể ngồi mười người.
Vị trí Văn Chú ngồi vừa khéo quay lưng lại với bậc thang, có ai đi ngang qua Chu Uẩn nhìn rõ hơn anh, thấy cô khác hẳn ngày thường nhiệt tình chào hỏi, anh khó tránh khỏi tò mò người đến là ai, quay đầu liếc nhìn một cái, sau khi nhìn rõ tướng mạo thì thu lại tầm mắt.
Diêu Hồng bước lên bậc thang, liếc nhìn bát mì sắp trương trước mặt Văn Chú “Buổi sáng hai người ăn cái này à?”
“Ừm, tôi chỉ biết làm mì.” Chu Uẩn cố ý nói “Tôi trước đó nghe thôn trưởng nói tay nghề nấu nướng của cô không tồi, còn từng ở bếp sau một thời gian, hay là hôm nay cô trổ tài một chút đi?”
Diêu Hồng nhìn bát mì nước trong vắt kia, so với cô ta làm quả thực kém xa không chỉ một chút Trước kia bận rộn ở bếp sau một thời gian, lương thấp, việc vặt nhiều, cô ta làm được một tháng thì không vui làm nữa, nghỉ việc đến thị trấn tìm một công việc, cách Vụ Sơn khoảng hai mươi phút đi xe, giờ này cô ta đang vội đi bắt xe.
“Ồ, tôi nhớ ra rồi, cô còn có công việc nhỉ?” Chu Uẩn tiếc nuối nói, “Văn tổng, để anh chịu thiệt thòi ăn bát mì này rồi, hay là anh đợi người bếp sau tới, đến lúc đó tôi bảo bọn họ làm lại cho anh một bát.”
Giọng nói của Diêu Hồng lập tức dịu xuống, ánh mắt trong veo nhìn chằm chằm Văn Chú: “Bữa sáng Văn tiingr có kiêng kỵ món gì không??”
Văn Chú khẽ nhướng mày: “Bữa sáng có thể kiêng kỵ gì chứ?”
Chu Uẩn thầm thắp nến cầu nguyện. Cô phải giữ chân vị đại gia này, lỡ anh đi mất thì sân khấu kịch này sập mất.
Bạn thấy sao?