🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 72: Cậu chắc chắn không cùng bọn tớ trở về sao?

Sự xuất hiện đột ngột của Vương San San khiến Chu Uẩn còn chẳng kịp mở miệng, cô bé mới chỉ mười ba mười bốn tuổi nhưng sức lực trên tay thì không thể xem thường, dùng sức kéo mạnh Chu Uẩn rời khỏi văn phòng thôn trưởng, chui vào một đống rơm rỗng ruột.

Xung quanh đều là các đống rơm, chỗ họ trốn nằm ở vị trí trung tâm, cho dù có người đến, chỉ cần không gây ra tiếng động lớn thì sẽ không ai phát hiện.

Vương San San thò đầu ra ngoài quan sát một lượt, sau khi xác định không có ai đi tới, cô bé vừa thở hổn hển vừa nói rõ mục đích đến đây: “Chị Thẩm Uẩn, chị bảo bạn chị mau đưa chị đi đi, em nghe thấy Diêu Hồng bọn họ muốn hại chị!”

Lại nghe thấy cái tên Diêu Hồng, Chu Uẩn sững sờ: “Bọn họ? Còn có ai nữa?”

“Hầu Thất!” Vương San San xích lại gần hơn, lặp lại nội dung nghe lén được bằng giọng cực nhỏ “Diêu Hồng muốn Hầu Thất giúp cchị ta lấy thuốc, Hầu Thất không chịu, Diêu Hồng liền bảo nếu anh ta chịu, chị ta sẽ…”

Vương San San không nói tiếp, nhưng qua gò má đỏ bừng của cô bé, Chu Uẩn không khó đoán ra nội dung cuộc trò chuyện lúc đó của hai người kia táo bạo đến mức nào, thật làm khó cho Vương San San khi phải nghe những lời ô uế đó.

Chu Uẩn đưa tay giữ lấy vai Vương San San, dịu dàng an ủi: “Không sao đâu, ở đây chỉ có hai chúng ta, sẽ không có người khác nghe thấy, chị cũng sẽ không nói cho ai biết.”

Vương San San im lặng một lát, lần đầu tiên nói chuyện mà má nóng bừng, nóng đến mức cả cơ thể như được tiếp thêm củi lửa từ lòng bàn chân, từ từ bốc cháy, càng cháy càng vượng.

“Em nhìn qua khe cửa sổ thấy Hầu Thất đối với Diêu Hồng… động tay động chân, Diêu Hồng không chịu, bảo lấy được thuốc thì tùy Hầu Thất xử lý.”

“Em có nghe thấy miêu tả cụ thể về loại thuốc này không? Ví dụ như màu sắc hay có tác dụng gì không?”

Vương San San mím chặt môi, suy nghĩ quay về tình cảnh lúc đó, cố gắng nhớ lại nhưng kết quả không nhiều, cô bé khẽ lắc đầu: “Hình như là không có.”

Chu Uẩn dịu dàng vuốt tóc cô bé: “Không sao, em đã làm rất tốt rồi, cảm ơn em đã chạy tới nói cho chị biết, đúng rồi, chuyện của em và chị Bình sao rồi?”

Nhắc đến Lưu Bình, Vương San San như cà tím phơi sương héo hon mất một nửa tinh thần, khàn giọng nói: “Em vẫn chưa tìm mẹ, lúc sắp đến bếp sau em lại quay về, nghĩ là phải soạn sẵn bản nháp những lời muốn nói trong đầu trước rồi mới đi tìm mẹ, đúng lúc này lại nhìn thấy Diêu Hồng và Hầu Thất lén lút đi về phía căn nhà hoang, vì tò mò nên em mới đi theo.”

“Ừm, chuyện này đến đây coi như kết thúc, về nhà đừng nhắc với bất kỳ ai, kể cả chị Bình, làm được không?”

“Chị Thẩm Uẩn, chị có gặp nguy hiểm không?”

Bàn tay đang vuốt tóc của Chu Uẩn từ từ chuyển xuống má cô bé, đầu ngón tay chạm nhẹ, cô mỉm cười tự tin với cô bé: “Chị Thẩm Uẩn của em gặp thần giết thần.”

Vương San San nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Uẩn, trong lòng thật sự cảm thấy người chị này rất xinh đẹp, đẹp hơn gấp mấy lần cô giáo mỹ thuật được yêu thích nhất trường cô bé, nhưng lúc đó cô bé không dám qua chào hỏi nói chuyện, ngay cả đến bây giờ, thái độ đối với Thẩm Uẩn vẫn còn chút rụt rè, cảm giác mình nói gì cũng có vẻ ấu trĩ.

“Chị Thẩm Uẩn, em về nhà trước đây, chị mau chuẩn bị đi đi, em thấy anh trai lớn kia trông rất lợi hại, chị bảo anh ấy giúp chị, Hầu Thất chắc chắn không dám động vào chị.”

Chu Uẩn suy nghĩ vài giây mới hiểu anh trai lớn mà cô bé nói là chỉ Văn Chú. Cô nhóc tuổi không lớn, mắt nhìn người lại khá tốt, mới gặp Văn Chú một lần đã đoán được lai lịch anh không nhỏ.

Chu Uẩn có thể tùy tiện tìm một lý do đuổi khéo cô bé là xong, nhưng cô lại cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt Vương San San: “San San, em nhớ kỹ, không ai có thể là chỗ dựa vĩnh viễn của em cả, dựa dẫm vào người khác giống như xây nhà trên nền đất không có móng vậy, ngôi nhà sẽ gặp chuyện lúc nào là tùy thuộc vào mức độ khắc nghiệt của thời tiết, một khi chọn sống cuộc đời nương tựa vào hơi thở của người khác, ngôi nhà này có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Nhưng nếu em xây nhà trên nền móng vững chắc, từng viên gạch viên ngói đều do chính em mài giũa, độ vững chắc của ngôi nhà em là người rõ nhất.”

Vương San San nghe rất chăm chú, đến nỗi sau khi Chu Uẩn nói xong mới gật đầu ra vẻ đã hiểu: “Em nhớ rồi, em muốn giống chị Thẩm Uẩn tự xây nhà cho mình, ai cũng đừng hòng bắt nạt em!”

Có lẽ chủ đề này quá thâm sâu, đối với Vương San San mà nói là nửa hiểu nửa không, đồng thời nghi vấn cũng nảy sinh: “Nhưng quá trình xây nhà nếu chỉ có một mình em thì bao giờ mới xong ạ?”

Chu Uẩn im lặng giây lát: “Vận dụng tất cả công cụ có thể dùng, bao gồm cả con người.”

“Con người ạ?”

“San San, sau này lớn lên chị sẽ nói rõ cho em hiểu, nhưng bây giờ biết những điều này không có ích lợi quá lớn với em, hãy tận hưởng sự đơn thuần của thời niên thiếu, đừng tự chuốc thêm phiền não quá sớm.”

Chu Uẩn không thể nói cho cô bé biết, cái gọi là vận dụng tất cả, bao hàm cả sự lợi dụng.

Lợi dụng tất cả người hoặc vật có thể sử dụng cho bản thân, để đạt được mục đích cuối cùng.

Những lời này đối với Vương San San hiện tại là quá tr*n tr**, bước vào thế giới đấu đá lừa lọc của người lớn quá sớm sẽ ảnh hưởng đến tư tưởng của cô bé, Chu Uẩn không muốn cô bé như vậy.

Vương San San đã chuyển lời xong sự việc quan trọng, trái tim đang đập thình thịch dần dần bình tĩnh trở lại, chuyện của bản thân cô bé còn chưa xử lý xong, sau khi chào tạm biệt Chu Uẩn liền chui ra khỏi đống rơm.

Chu Uẩn cúi đầu nhìn dây giày bị tuột, đang định cúi xuống buộc lại thì bóng đen chợt hiện, Vương San San lại chạy về một lần nữa, lần này vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt.

“Chị Thẩm Uẩn, em nhớ ra rồi!” Vương San San kích động giơ tay phải lên, nắm thành nắm đấm đập mạnh vào lòng bàn tay trái “Hầu Thất nói thuốc đó rất mạnh, ai uống vào đảm bảo ngoan ngoãn nằm yên mặc người ta sắp đặt, đúng! Chính là nói như vậy!”

Trong lúc Chu Uẩn nghiền ngẫm câu nói này, trong đầu lướt qua gương mặt bất bình của Hầu Thất khi rời đi, chỉ là hắn biết đạo lý tùy cơ ứng biến, giả làm cháu ngoan còn hơn là chịu thiệt thòi thật sự.

Còn về Diêu Hồng, mối hận giữa hai người họ không chỉ là chuyện ngày một ngày hai, cộng thêm nguyên nhân từ Lâm Tài, Diêu Hồng đối với cô đã hận thấu xương tủy.

Nghĩ đến việc Hầu Thất bị bắt, chắc hẳn Diêu Hồng đã nhìn thấy, canh chuẩn thời cơ đợi Văn Chú thả người, cô ta sẽ qua tìm người, xúi giục Hầu Thất về cùng một chiến tuyến.

Ban đầu Chu Uẩn không định dây dưa quá nhiều với Lâm Tài, nếu không phải mẹ anh ta nhắc đến chuyện bà ấy và Trình Ngữ San là bạn tốt năm xưa, hai người đã định hôn ước từ bé, thì khả năng Chu Uẩn và Lâm Tài tiếp xúc với nhau là bằng không.

Sau khi thoát chết trên biển, Chu Uẩn giữ thái độ cảnh giác với tất cả mọi người, lòng người đáng sợ, giây trước còn cười nói đón chào, giây sau đã rút dao tương tàn, ai ai cũng đeo mặt nạ, không đề phòng thì cô sẽ chết thảm hơn.

Sau đó cô vô tình phát hiện người kia ở Vụ Sơn, giữa họ đạt được thỏa thuận, mà việc Chu Uẩn phải làm là giúp cô ấy thoát khỏi sự quấy rầy của Diêu Hồng, ngăn cản Diêu Hồng điều tra cô ấy, khi cần thiết thì đuổi người ra khỏi Vụ Sơn.

Chu Uẩn còn đang suy nghĩ làm sao để đuổi người đi mà không để lại sơ hở và miệng lưỡi thế gian, lần này thì hay rồi, Diêu Hồng tự mình dâng tới cửa.

Vương San San nghiêng đầu quan sát: “Chị Thẩm Uẩn, chị sao thế?”

Trong khoảng thời gian im lặng này, Chu Uẩn đã có ý tưởng mới: “San San, chuyện này chị không muốn em dính líu vào, bất kể xảy ra chuyện gì, em cứ giả vờ như không biết, cho dù có xuất hiện chuyện khiến em không thể chấp nhận được, được không?”

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Vương San San không thích Diêu Hồng, mỗi lần gặp mặt, ánh mắt Diêu Hồng đánh giá cô bé luôn khiến người ta khó chịu. Huống hồ chuyện lúc đầu giữa mẹ cô bé và người đàn ông kia trong thôn không ai biết, sau khi Diêu Hồng bắt gặp một lần, vài ngày sau cả thôn đều biết chuyện, Vương San San vẫn luôn nghi ngờ người tung tin chính là Diêu Hồng.

Lời nói của Chu Uẩn giống như liều vắc-xin tiêm vào cánh tay, Vương San San không hề cảm thấy đau, ngược lại còn khao khát muốn biết Diêu Hồng có bị trừng phạt hay không, muốn hỏi nhưng lại sợ tâm tư của mình quá rõ ràng, bèn đem câu cuối cùng nghe được nói thật cho cô biết: “Chị Thẩm Uẩn, Hầu Thất nói ngày mai sẽ đưa thuốc cho Diêu Hồng.”

Chu Uẩn nhìn cô bé một lúc, khẽ nhếch môi: “Chị biết rồi, em về trước đi.”

Vương San San mím môi, không nói gì thêm, gật đầu rồi rời khỏi đống rơm.

Người trẻ tuổi sức khỏe tốt, đi đường bước chân như có gió. Chu Uẩn nhìn theo thân hình gầy gò kia dần dần biến mất ở khúc quanh, đối với chuyện cô bé đến báo tin trong lòng cô hiểu rõ, Vương San San mang tâm tư gì, cô cũng hiểu.

Muốn giải quyết triệt để Diêu Hồng, chỉ vạch trần hành vi của cô ta thôi là chưa đủ, phải có một nhân vật có tiếng nói tuyệt đối mới có thể làm lớn chuyện, hơn nữa phải làm ầm ĩ đến mức không thể vãn hồi, khiến Diêu Hồng không còn khả năng trở mình.

Cả Vụ Sơn người có tiếng nói ngoài thôn trưởng ra thì không tìm được người thứ hai, nhưng Chu Uẩn cũng hiểu có một số người một khi đã động vào là sẽ gây ra loạn lớn, đến lúc đó lợi bất cập hại.

Cô thất thần nhìn về phía xa, trong đầu từ từ hiện lên một gương mặt quen thuộc, có lẽ anh mới là ứng cử viên sáng giá nhất.

Chu Uẩn lấy điện thoại ra soạn một đoạn tin nhắn, sau khi xác định nội dung diễn đạt rõ ràng, không có sai sót gì, bèn ấn nút gửi.

Hai phút sau, một câu trả lời cực kỳ ngắn gọn và phù hợp với tính cách của anh: Được.

Nền móng đã xây xong, tiếp theo là lúc tìm vật liệu để xây thêm tầng.

Chu Uẩn gọi điện thoại cho văn phòng thôn trưởng, biết được đối phương vừa rồi có việc đi ra ngoài, bây giờ đã về văn phòng. Chu Uẩn suy đi tính lại bịa ra một lý do, tỏ ý ngày mai mình sẽ qua tìm ông bàn bạc, tối nay còn một số chi tiết cần đối chiếu với khách hàng.

Thôn trưởng là người tốt tính, Chu Uẩn lại là cao thủ giúp thôn làm giàu, đối với những việc cô nói về cơ bản là có cầu tất ứng, hẹn ngày mai khi nào cô có thời gian thì cứ gọi điện trực tiếp là được.

Chu Uẩn cúp điện thoại bước ra khỏi đống rơm, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm không sao, màu xanh thẫm tĩnh mịch, lại giống như một đôi mắt sâu không thấy đáy, khi bạn đang nhìn nó, nó cũng đang nhìn bạn.

Văn Chú, coi như anh nợ tôi, lần này đổi lại là tôi lợi dụng anh.

Chu Uẩn trở về chỗ ở, Bạch Đàm hai tay chắp sau lưng xách túi đi đi lại lại trên bậc thang gỗ, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.

“Hai hôm trước vừa mới sửa lại đấy, giẫm hỏng rồi thì cậu giúp tớ sửa nhé.”

Bạch Đàm nghe tiếng ngẩng đầu, nhe răng cười: “Cậu cuối cùng cũng về rồi!”

“Sao không về nhà nghỉ?” Chu Uẩn mặc cho cô ấy kéo mình đi “Định tối nay chen chúc ngủ ở chỗ tớ à?”

Bạch Đàm khoác tay cô, bước chân dừng lại, liếc xéo Chu Uẩn: “Không được à?”

Khuôn mặt trong nháy mắt sa sầm xuống, lật mặt còn nhanh hơn kịch đổi mặt*.

Kịch đổi mặt*: là một nghệ thuật biểu diễn đặc trưng của Trung Quốc, còn được gọi là Biến Diện và là một phần quan trọng của Xuyên Kịch. Kỹ thuật này cho phép diễn viên thay đổi mặt nạ trong tích tắc thông qua những chuyển động nhanh và khéo léo, thể hiện sự thay đổi về cảm xúc, tâm trạng của nhân vật.

Chu Uẩn cười bất lực: “Được, cậu muốn ở đâu cũng được.”

“Thế còn nghe được.”

Chỗ ở của Chu Uẩn rất đơn giản, một chiếc giường đơn khoảng một mét hai kê sát tường, rèm trắng bay theo gió, bên cạnh giường là một chiếc bàn làm việc khoảng tám mươi phân, người lớn ngồi xuống vừa vặn, trên bàn bày sách và tài liệu, còn có một chậu cây nhỏ không biết tên.

Đối diện giường đặt một chiếc ghế mây, miễn cưỡng ngồi được hai người, bên tay phải đặt một chiếc ghế đẩu nhỏ, bên trên chất không ít sách, tầng trên cùng còn có cuốn sách chưa kịp lật trang.

Phòng nhỏ nhưng qua tay Chu Uẩn tùy tiện sắp xếp, chỗ nào cũng toát lên hơi thở cuộc sống. Đồ nội thất kiểu cũ đồng loạt đổi màu, tông màu gỗ mộc mạc cổ xưa và môi trường Vụ Sơn bổ sung cho nhau rất hài hòa.

Bạch Đàm vào phòng xong đi thẳng tới ngồi phịch xuống ghế mây, tiện tay lật cuốn sách trên ghế đẩu nhỏ, nội dung còn có cả cổ văn, xem mà hoa cả mắt. Vì tò mò, cô ấy lật lại cuốn sách đang bị cuộn lên, cuối cùng cũng nhìn thấy mặt chính của cuốn sách, tên sách chỉ có bốn chữ, nhưng bốn chữ này lại khiến cô ấy bật cười.

“Không phải chứ bà chị, sao cậu còn đọc Binh Pháp Tôn Tử?” Bạch Đàm chỉ vào tên sách nét chữ cứng cáp trên bìa, cảm thấy hơi chấn động, “Hèn chi cái đầu này của cậu thông minh thế, đều là do đọc Binh Pháp Tôn Tử mà ra à? Đợi cậu đọc xong thì cho tớ mượn xem với.”

Chu Uẩn rót cho Bạch Đàm một cốc nước, lúc đưa qua thì đưa cốc đến trước mặt cô ấy, thuận tay rút lấy cuốn sách trong tay cô ấy, đặt lại lên ghế đẩu: “Hôm trước tìm Lâm Tài mượn ít sách đọc, anh ta không biết tớ thích đọc gì, bèn chuyển một đống sách từ nhà mình tới, lúc rảnh rỗi thì lật ra xem thôi.”

Bạch Đàm tay phải đỡ đáy cốc, khẽ hỏi: “Cậu chắc chắn không cùng bọn tớ trở về sao?”

“Chưa quyết định.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...