Chương 71: Đừng ở lại chỗ này
Văn Kỳ là người xưa nay không giấu được chuyện trong lòng, chỉ được cái ưu điểm là dân chạy xe nên khoản nhìn mặt đoán ý rất cừ. Thấy Chu Uẩn nháy mắt ra hiệu, lại nhìn người đàn ông bên cạnh cô khí chất xuất chúng, đứng ở đó tạo cảm giác mạnh mẽ như rồng phượng giữa loài người. Cô ấy biết Chu Uẩn trước đây từng ở Túc Nguyên, không ngờ cô gái này cũng có chút bản lĩnh thật.
“Khó trả lời lắm sao?”
Văn Kỳ hoàn hồn, nghe giọng điệu hỏi lại lần nữa của người đàn ông, ấn đường hơi nhíu lại.
Khá lắm, còn rất kiêu ngạo.
“Không khó trả lời.” Văn Kỳ đánh giá anh từ đầu đến chân, đoán chắc đối phương là loại bám váy phụ nữ chỉ được cái mã ngoài chứ chẳng dùng được, chưa biết chừng còn được phú bà bao nuôi, rồi lấy tiền của phú bà ra tiêu xài hoang phí.
Cô nhìn về phía một hàng người đứng sau lưng Hầu Thất, xem ra đám người kia đều là do tên trai bao này mang đến, không khéo là người bên cạnh phú bà, được người này mượn đến để phô trương thanh thế.
Văn Kỳ bỗng nhớ đến gã bạn trai cũ từng yêu đương nồng nhiệt lúc trước, cuối cùng không chịu nổi cám dỗ của đồng tiền, cứ lằng nhằng giữa cô ấy và chị gái phú bà kia. Cô ấy bị lừa quá thảm, đến mức mỗi lần nhớ lại chuyện này đều nghiến răng căm hận, không thể trơ mắt nhìn Chu Uẩn đi vào vết xe đổ của mình.
Văn Kỳ hắng giọng: “Phải thì thế nào? Chẳng lẽ anh còn có thể giết người ta chắc?”
Chu Uẩn ngỡ ngàng, uổng công cô ban nãy nháy mắt méo miệng đến mức ngũ quan tán loạn để truyền tin, Văn Kỳ thế mà lại không hiểu? Một người tinh khôn như cô ấy mà không hiểu ý sao?
Văn Chú ngược lại không để tâm đến lời châm chọc của Văn Kỳ, nghiêng đầu liếc thấy Chu Uẩn đang yên lặng nhắm mắt, vẻ mặt đặc sắc chưa từng thấy: “Nhìn cô thế này, có vẻ lời cô ta nói là thật à?”
Chu Uẩn vừa định giải thích, môi khẽ hé mở, Văn Kỳ đối diện đã hừ lạnh một tiếng: “Chuyện này còn có thể giả sao? Lúc đó người trong thôn đều nhìn thấy, Hầu Thất đưa tay sờ mặt cô ấy, Thẩm Uẩn đẩy hắn ra, hắn còn sấn tới, người trong thôn đều có thể làm chứng, không tin thì bảo người của anh đi hỏi thăm dân làng xem.”
Văn Kỳ vừa dứt lời, Chu Uẩn liền cảm thấy bên cạnh có một luồng gió âm u phả vào cổ, lạnh đến mức sống lưng run rẩy. Cô l**m đôi môi hơi khô, giải thích một cách yếu ớt: “Không khoa trương đến thế đâu.”
Cô vốn không cần giải thích, chính cô cũng không biết mình bị làm sao, nhất là khi luồng áp suất thấp kia từ từ ép tới gần, cô lại thấy chột dạ một cách khó hiểu, giống như không giải thích thì sẽ làm tổn hại đến hình tượng của mình vậy.
Dưới màn đêm, càng làm nổi bật phong thái tuấn lãng của anh, duy chỉ có gương mặt là sầm xuống đen sì như đít nồi.
Văn Kỳ nhìn vị trí đứng của hai người bọn họ thấy khá kỳ lạ. Chu Uẩn hơi nghiêng người, mặt ngoảnh sang chỗ khác. Tên trai bao đút tay vào túi quần nhìn cô, bộ dạng như muốn hưng sư vấn tội.
Nhìn mấy gã đàn ông thích làm màu là thấy ghét, Văn Kỳ cố ý nói lớn: “Này tôi bảo nhé, Thẩm Uẩn nói không sao thì anh cứ bỏ qua đi, lỡ đánh người ta thật rồi quay đầu phủi mông bỏ đi, lúc Hầu Thất gọi một đám người đến tìm, người xui xẻo vẫn là Thẩm Uẩn thôi.”
Liên tiếp mấy lần châm chọc mỉa mai, ai nghe cũng nhận ra Văn Kỳ nhìn Văn Chú không thuận mắt chút nào, nhưng sự thù địch vô cớ này đối với Văn Chú cũng chỉ như mưa bụi, chẳng đáng để lo ngại.
Hầu Thất càng nghe càng cảm thấy Văn Kỳ đang châm ngòi thổi gió, nghiến răng nghiến lợi hét lên: “Chị Kỳ, mọi người dù sao cũng có quen biết, chị nói vậy là có ý gì? Định xúi giục người ta đánh tôi phải không?”
Văn Kỳ liếc xéo hắn: “Ấy, tôi đâu có ý đó, nói thật thôi mà, huống hồ lời tôi nói cũng đâu phải thánh chỉ, tôi bảo người ta đánh là người ta đánh cậu à? Hầu Thất cậu bản lĩnh lớn bao nhiêu, gọi một cú điện thoại là gọi được một xe bạn bè trên đường đến, hay là tôi cho cậu mượn điện thoại, cậu liên lạc gọi người tới nhé?”
Lời này vừa thốt ra, Chu Uẩn định bước qua bịt miệng cô ấy lại. Văn Kỳ không phải người nói năng lung tung không phân biệt hoàn cảnh, hôm nay cứ như uống nhầm thuốc súng, định đi theo phong cách hung dữ hay sao?
Cô vừa bước ra một bước, giọng nói trầm thấp đầy từ tính bên cạnh đã buông lời trước cả Hầu Thất: “Đưa điện thoại cho hắn, tôi đợi hắn gọi người tới.”
Vệ sĩ đương nhiên là nghe lệnh làm việc, lập tức móc điện thoại từ túi trong áo vest ra định đưa cho Hầu Thất.
“Khoan đã.” Chu Uẩn kịp thời gọi lại, quay đầu nhìn Văn Chú, cố ý hạ thấp giọng “Đừng làm lớn chuyện, người trong thôn nhìn thấy không hay.”
Văn Chú hiểu ý cô, nắm lấy cổ tay kéo cô về bên cạnh mình, khẽ nói: “Cô tin hắn vô tình đi ngang qua thật à?”
“Không tin.” Chu Uẩn kiên nhẫn khuyên giải “Tôi biết anh muốn dùng cách này để dọa hắn, nhưng Hầu Thất tiếng tăm rất tệ, ngày thường bên ngoài kết giao với đám bạn bè xấu, tôi nghe nói còn có một số người trong giới giang hồ, thân phận anh đặc biệt lại đang ở địa phận Vụ Sơn, tục ngữ có câu rồng mạnh không áp nổi rắn địa phương, ngoài mặt quả thực hắn không có phần thắng, nhưng lỡ như sau lưng giở trò xấu thì sao?”
Nghe thì có vẻ như đang suy nghĩ chu toàn cho anh, nhưng trong lòng Văn Chú biết rõ, cô không phải quan tâm anh, mà là lo lắng anh vừa rời đi, Hầu Thất không trút được giận, đến lúc đó gọi người tới giày vò dân làng Vụ Sơn, cô không muốn chuyện này xảy ra.
Chu Uẩn không phải thánh mẫu nhưng hiểu đạo lý thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, chung quy không bắt được quả tang Hầu Thất, nếu hắn cứ khăng khăng nói mình đi vệ sinh vô tình gặp bọn họ, gọi người đến phân xử thì họ cũng không chiếm được lý.
Hơn nữa súng điện Taser tuy nói không gây chết người nhưng cũng khiến Hầu Thất nếm mùi đau khổ, chuyện lúc trước hắn bất kính bằng lời nói với cô hôm nay coi như đã trừng phạt rồi.
Chu Uẩn xích lại gần anh, cúi đầu nhẹ nhàng kéo tay áo Văn Chú, giọng thương lượng: “Có thể thả hắn đi không?”
Cô biết anh nhất định phải nếm chút ngọt ngào mới chịu thả người, bèn đưa ra một lợi ích mà bản thân có thể trả được: “Ngày mai lịch trình của anh ở Vụ Sơn tôi sẽ phụ trách, được không?”
Chu Uẩn thấy anh không tiếp lời, tưởng sắp lâm vào bế tắc, đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối thì nghe anh nói…
“Là cô nói đấy nhé.” Văn Chú khẽ nhướng mày phải, phất tay với đám thuộc hạ “Thả hắn đi.”
Hai người bọn họ nói chuyện rất nhỏ, Văn Kỳ chỉ nghe được câu cuối cùng “Thả hắn đi”, quả nhiên giống như cô ấy dự đoán lúc đầu, tên trai bao chỉ được cái mã chứ chẳng dùng được, chắc chắn là Thẩm Uẩn sợ làm lớn chuyện nên an ủi bảo thả người, tên này vốn cũng chẳng định tìm Hầu Thất gây phiền phức, chẳng qua là cố giữ thể diện, có Thẩm Uẩn mở miệng nói bỏ qua, vừa hay mượn sườn dốc mà xuống.
Hầu Thất rước họa vào thân, ngại đối phương người đông thế mạnh nên không dám phát tác, trước khi đi cười nịnh nọt: “Cảm ơn chị Uẩn, cảm ơn ông chủ.”
Hắn gần như là lăn một vòng bò đi khuất khỏi tầm mắt mọi người.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Phiền phức đã được giải quyết, Chu Uẩn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cười bất lực với Văn Kỳ: “Chị Kỳ.”
Văn Kỳ dang rộng hai tay một cách quen thuộc: “Bao lâu không gặp rồi?”
Chu Uẩn cũng không ngại ngùng, chạy thẳng tới nhào vào lòng Văn Kỳ: “Chị bao lâu không về Vụ Sơn rồi?”
Hai người kẻ tung người hứng kể lể, từng câu từng chữ đều mang theo sự thân thiết. Quan hệ tốt xưa nay vẫn vậy, điểm này Văn Chú hiểu, điều duy nhất bất ngờ là Chu Uẩn, nhìn quen dáng vẻ bình tĩnh tự chủ của cô, rất ít khi thấy cô dùng giọng điệu nũng nịu để nói chuyện với một người.
Hai người ôm nhau khó nỡ tách rời.
Văn Chú nâng cổ tay nhìn mặt đồng hồ, kim giây lướt qua số mười hai, nghĩa là thời gian hai người ôm nhau đã đạt một phút. Anh ho mạnh một tiếng, thành công cắt ngang hai người: “Tôi đói rồi.”
Chu Uẩn nhớ tới chuyện mì trộn tương, thuận miệng hỏi một câu: “Chị Kỳ chị ăn chưa?”
“Vẫn chưa, chạy xe suốt bốn tiếng đồng hồ, toàn dựa vào ý chí chống đỡ đến bây giờ.” Văn Kỳ khoác vai cô “Còn biết làm mì trộn tương à? Thế thì hôm nay chị có lộc ăn rồi.”
Chu Uẩn và Văn Kỳ quen biết nhau được một thời gian rồi, cô ấy từng bày tỏ rõ ràng mình không thích ăn đồ bột mì, nói là không thích cảm giác sợi mì trơn tuột, hôm nay đột nhiên nói muốn nếm thử, e là đói quá hóa rồ rồi.
“Được chứ, lát nữa em làm nhiều một chút.”
“Tôi không đồng ý.” Văn Chú đi thẳng vào vấn đề “Tôi không ăn cùng người không quen.”
Không khí lúng túng bao trùm, Chu Uẩn ở vị trí trung gian không khỏi khó xử, thương lượng với Văn Kỳ: “Em làm cho anh ấy ăn trước, lát nữa đi tìm chị, hoặc là chị đói quá thì bên bếp sau chắc vẫn còn đồ ăn đấy.”
“Không sao.” Văn Kỳ nghiêng người ghé sát tai Chu Uẩn “Người đàn ông này lòng dạ hẹp hòi quá, bị nhắm vào vài câu mà đã ghim rồi.”
Những lời Văn Kỳ vừa nói lúc nãy thực ra Chu Uẩn cũng toát mồ hôi thay cho cô ấy. Khoan hãy nói đến chuyện châm chọc mỉa mai, chỉ riêng tính cách của Văn Chú đã không phải là người để mặc ai muốn làm gì thì làm, lúc tâm trạng tốt thì sẵn lòng cho chút mặt mũi, tâm trạng không tốt thì có đầy cách khiến người ta khó sống. Chu Uẩn đối với anh cũng không dám nói là hiểu rõ trăm phần trăm, chỉ có thể dựa vào mỗi lần tiếp xúc để phán đoán và mò mẫm.
Xuất phát từ sự quan tâm với bạn bè, Chu Uẩn kéo Văn Kỳ đi sang một bên, xác định đã kéo giãn khoảng cách với Văn Chú một chút, mới ân cần dặn dò: “Chị đừng đấu với anh ấy, không phải là người chúng ta đấu lại đâu.”
Văn Kỳ nắm lấy cơ hội nói thẳng: “Trông mặt mũi thế kia có thể là người an phận thủ thường sao? Chị nói cho em biết đừng để nhan sắc làm mờ mắt, tướng mạo và vóc dáng kiểu đó của anh ta quả thực là được đo ni đóng giày cho các phú bà, đến quán Kim Hỉ thì là loại hàng bị cướp đi ngay lập tức đáy, em có thấy đám người anh ta mang đến không?”
Chu Uẩn gật đầu.
Văn Kỳ giơ tay búng nhẹ lên vầng trán trơn bóng của cô, liếc cô bằng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Chị quanh năm chạy hàng bên ngoài, là thùng rỗng kêu to hay là có bản lĩnh thật sự thì liếc mắt một cái là nhìn ra ngay, đám người đi theo sau lưng anh ta thoạt nhìn là biết dân luyện võ, người bình thường có thể thuê nổi sao? Hiển nhiên là trang bị tiêu chuẩn của người có tiền, hiểu chưa?”
Chu Uẩn chớp mắt, cứ thế đọc ra được ý tứ Văn Kỳ muốn biểu đạt trên mặt cô ấy, bởi vì biểu cảm ghét bỏ quá rõ ràng, lại phối hợp với những lời cô ấy nói, Chu Uẩn phì cười: “Chị Kỳ, có phải chị nghĩ sai hướng rồi không? Mấy vệ sĩ đó thật sự là do anh ấy bỏ tiền thuê đến chịu trách nhiệm vấn đề an toàn, còn nữa chị đừng dùng ánh mắt đó nhìn người ta, tính khí anh ấy không tốt, chọc điên lên là xử lý chị thật đấy.”
Chu Uẩn thấy tính bướng bỉnh của cô ấy nổi lên muốn phản bác, kịp thời ngắt lời: “Tóm lại anh ấy không phải là trai bao được phú bà bao nuôi, cũng không phải cái thùng rỗng mặc người n*n b*p, chị có thể hiểu là thân phận bối cảnh người ta rất mạnh, không phải người chúng ta có thể đắc tội là được.”
Văn Kỳ nhìn qua đôi mắt nghiêm túc của cô, thoát khỏi trạng thái bán tín bán nghi, nhưng lời thốt ra vẫn còn giữ lại vài phần không tin: “Thật hả?”
“Thật.” Chu Uẩn lấy một ví dụ đơn giản nhất “Vừa rồi không phải anh ấy bảo thuộc hạ đưa điện thoại cho Hầu Thất sao? Chứng tỏ không hề sợ hãi.”
Văn Kỳ lén liếc nhìn bóng lưng đang nghe điện thoại cách đó không xa, tầm mắt hơi dời xuống, sau khi nhìn thấy đôi giày, mọi nghi ngờ hoàn toàn tan thành mây khói: “Cục cưng của chị ơi, người anh em này là có tiền thật đấy, đôi giày kia đắt đến mức dọa người.”
Chu Uẩn bị bộ dạng ngạc nhiên của cô ấy chọc cười: “Hay là qua đó ăn cùng nhé? Vừa hay trò chuyện với “anh Giày” luôn?”
“Thôi khỏi, bây giờ ấn tượng của anh ta đối với chị tệ lắm” Văn Kỳ cười mặt dày “Quay đầu nói giúp chị vài câu trước mặt “anh Giày” nhé, chị đi ra bếp sau đây.”
Văn Kỳ đến như một cơn gió, đi cũng như một cơn gió, đi tới trước mặt Văn Chú, làm như không có chuyện gì xảy ra nghiêng đầu giơ tay chào hỏi với anh, tuy rằng chạm phải gương mặt lạnh lùng kia, nhưng vớt vát được chút hình tượng nào hay chút đó.
Chu Uẩn đợi Văn Chú nghe điện thoại xong, từ từ đi trở về: “Còn ăn mì trộn tương không?”
“Có chút việc.” Văn Chú đút điện thoại vào túi “Ngày mai gặp.”
“Được.” Chu Uẩn thấy sắc mặt anh không tốt lắm “Không sao chứ?”
Cuộc điện thoại kia gọi tới khiến trạng thái của Văn Chú rất khác lạ, Chu Uẩn không muốn nhiều chuyện, nhưng đã nói ra khỏi miệng rồi muốn thu lại cũng không được, dứt khoát nương theo chủ đề nói tiếp: “Nếu cần tôi giúp đỡ, anh có thể nói với tôi.”
“Việc này cô không giúp được gì đâu.” Văn Chú nhàn nhạt liếc cô một cái “Thậm chí có thể càng giúp càng phiền.”
Chu Uẩn khẽ nhíu mày, không hiểu lắm về cách nói chuyện lập lờ nước đôi của anh. Vừa hay điện thoại reo, cô không phải tính cách thích hỏi đến cùng, Văn Chú không muốn nói, cô bèn nghe điện thoại rồi vẫy tay với anh tỏ ý mình đi trước một bước.
Thôn trưởng tìm cô bàn bạc chi tiết về việc ký hợp đồng vườn trà hôm nay, Chu Uẩn không có lý do từ chối, sau khi hỏi rõ gặp mặt ở đâu, cô một mình đi đến văn phòng của thôn trưởng tại vườn trà.
Thực ra đó chỉ là một gian nhà ngói trệt độc lập, bên trong chẳng có trang trí gì đáng nói, để trông có vẻ trang trọng hơn một chút, đã sơn sửa lại mặt tường, sắm tủ tài liệu bằng sắt, một chiếc bàn dài cố tình sơn màu gan lợn để giả làm bàn gỗ đỏ, ghế ngồi là loại ghế xoay bánh xe bình thường nhất trên thị trường, còn là chất liệu inox.
Trên cửa văn phòng có treo ổ khóa, vặn nhẹ một cái là mở được. Chu Uẩn đi ra ngoài một chút, nhìn qua cửa sổ vào bên trong, bên trong không có ai.
Khá là kỳ lạ, thôn trưởng không giống người có tính cách bất cẩn rời đi mà không khóa cửa.
Chu Uẩn đang do dự có nên gọi điện cho thôn trưởng hay không, cánh tay đã bị người ta nắm chặt lấy, lực đạo rất lớn. Cô quay đầu nhìn lại, đôi mày đang nhíu chặt từ từ giãn ra, khá bất lực: “San San, sao em lại tới đây?”
“Mau đi đi! Đừng ở lại chỗ này!”
Bạn thấy sao?