🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Ván Cờ Ẩn Danh – Nguyên Thanh Đại

Tác giả: Nguyên Thanh Đại

Chương 70: Trước đó đã có bao nhiêu lần?

Nghe xem lời nói ngông cuồng biết bao, trước nay luôn muốn…

Chu Uẩn dừng lại một chút, đợi khoảnh khắc anh nhìn sang mình, đôi mắt cong lên, thấy anh đau đến nhíu mày, cơn giận trong lồng ngực cuối cùng cũng được trút bỏ, chậm chạp dời chân mình ra, giả vờ giả vịt: “Văn tổng không sao chứ?”

Chút mánh khóe nhỏ này sao Văn Chú có thể không nhìn ra, ngón tay đặt bên eo cô nhân cơ hội siết lại, thì thầm: “Cố ý đúng không?”

Nụ cười của Chu Uẩn rạng rỡ, chẳng nhìn ra chút cố ý nào: “Anh còn không buông tay, tôi sẽ đóng dấu lên chiếc giày còn lại của anh đấy.”

Đúng lúc có người đi qua, tiếng người phụ nữ trách mắng từng câu từng chữ tan vào trong không khí, đại loại là đang mắng con không nghe lời, xen lẫn vài tiếng bịch bịch trầm đục, có vẻ như đã động thủ.

Vụ Sơn dù sao cũng xa rời thành phố, mức độ chấp nhận đối với một số việc còn hạn chế. Văn Chú tự biết tình cảnh trước mắt để trẻ con nhìn thấy không hay lắm, tự giác buông Chu Uẩn ra, đưa tay chỉnh lại cổ áo hơi nhăn.

Tiếng trách móc chói tai ngày càng đến gần bọn họ, Chu Uẩn có thể cảm nhận khí áp quanh người bên cạnh ngày càng thấp, nghiêng đầu quan sát Văn Chú, xương quai hàm căng chặt hơi nhô lên, như đang kìm nén sự bùng nổ của cảm xúc nào đó.

“Con nhà người ta đều thi tốt, chỉ có mày là lần nào cũng không được!”

“Mày cũng thức khuya dậy sớm như người ta, mà cả ngày chỉ mang hai con mắt ra đường, không mang não!”

“Tao nói cho mày biết, sau này đừng hòng có tiền tiêu vặt, nhìn những thứ mày mua trong phòng xem có giống học sinh không?”

“Thành tích không tốt còn học đòi người ta đuổi theo thần tượng, đại minh tinh người ta có thể để mắt đến đứa ngu ngốc như mày sao?”

Từng câu từng câu đả kích ném về phía cô gái nhỏ. Chu Uẩn nhìn rõ cô bé mặt không cảm xúc đi theo sau người phụ nữ, những lời trách mắng tới tấp như dùi cui, từng nhát từng nhát gõ vào trán cô bé, đầu cô bé cũng ngày càng cúi thấp, dường như thấp đến mức chạm vào bụi trần.

Những lời đó như truyền từ quá khứ đến hiện tại, giọng nói của người phụ nữ dần dần biến thành những lời trách hỏi dịu dàng nhưng đầy gai nhọn của Thư Huệ

Khóe mắt Chu Uẩn để ý thấy bóng người bên cạnh khẽ động, cô kịp thời đưa tay ngăn anh lại “Để tôi đi.”

Văn Chú ngạc nhiên vì cô lại ra mặt, im lặng nhìn cô đi về phía hai mẹ con phía trước.

Người phụ nữ quen biết Chu Uẩn, nhìn thấy cô lập tức đổi sắc mặt: “Thẩm Uẩn à, sao cô lại ở đây? Không phải nói tối nay phải tiếp khách à, mọi người đều làm xong rồi sao?”

“Chị Bình.” Chu Uẩn lịch sự gọi cô ta, ánh mắt rơi về phía sau lưng cô ta “Chị và San San đi Tụ Phẩm Đình sao?”

Lưu Bình quay đầu nhìn con gái, nhìn cái mặt không chút sức sống đó là thấy giận, không nhịn được, đưa tay đẩy cô bé một cái: “Câm rồi à? Không biết chào người ta sao?”

Vương San San chậm chạp ngẩng đầu lên, chẳng qua chỉ là độ cao cằm hơi nhỉnh hơn lúc nãy một chút, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt Chu Uẩn, lơ đễnh gọi một tiếng: “Chị Thẩm Uẩn.”

Chu Uẩn đi về phía trước hai bước, đứng lại trước mặt Vương San San, vị trí nằm giữa hai mẹ con, rũ mắt đánh giá Vương San San, nhưng lời nói lại hướng về phía Lưu Bình: “Lần này thi không tốt sao?”

Nhắc đến thi cử, Lưu Bình như mở được máy nói, tuôn ra không dứt những lời than vãn: “Thi tốt cái gì chứ, cả ngày tâm trí không đặt vào việc học, chơi bời với đám học sinh cá biệt trong lớp, bày đặt theo đuổi thần tượng gì đó, hôm qua còn vào phòng tôi trộm mấy trăm tệ, nói là muốn mua tạp chí gì đó, cô nói xem con ranh này có phải muốn chọc tôi tức chết không!”

Chu Uẩn liếc nhìn Vương San San, cô bé vất vả lắm mới lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn cô một cái, lại nhanh chóng cúi đầu ngay khoảnh khắc cô nhìn sang, hai tay túm chặt vạt áo, không ngừng vò nát, cuộn vào rồi lại buông ra.

Lòng tự trọng là thứ có thể sụp đổ trong nháy mắt, cũng có thể nhen nhóm lại hy vọng trong nháy mắt.

Chu Uẩn ôn hòa nói: “Chị Bình, tôi nhớ lần trước gặp chị, nghe chị nói thành tích của San San khá tốt, lần này thi không tốt có lẽ có nguyên nhân khác, chị đã hỏi chưa?”

“Nguyên nhân khác?” Lưu Bình không do dự khẳng định “Chính là theo đuổi thần tượng, cô nói xem con gái bây giờ sao cứ thích mấy thứ không thực tế, có thời gian theo đuổi thần tượng thà đọc thêm hai cuốn sách, không đọc sách thì nó có lối thoát nào, bố nó chết sớm, sau này đều là hai mẹ con tôi sống nương tựa vào nhau, chẳng chịu nghĩ cách làm tôi nở mày nở mặt, kiếm chút thể diện, cả ngày chỉ bận rộn mấy chuyện vô bổ đâu đâu!”

Nói tới nói lui Lưu Bình không kìm chế được tính nóng nảy, vốn dĩ đứng gần, động tay động chân cũng chỉ là chuyện thuận tay, dùng sức đẩy mạnh một cái, Vương San San không hề phòng bị, thân hình gầy gò lùi lại mấy bước liền, thân hình mảnh khảnh lùi lại mấy bước, vội vàng bám vào cành cây gần đó mới miễn cưỡng đứng vững.

“Mày làm cái bộ dạng đáng thương này cho ai xem?” Lưu Bình chỉ tay giận dữ “Đừng để người ta chê cười, còn tưởng là tao ngược đãi mày! Trong thôn ai mà không biết tao vì mày mà lao tâm khổ tứ, cái ăn cái mặc đều ưu tiên cho mày, mày thì hay rồi, thứ bùn loãng không trát nổi tường, y hệt cái nết của thằng bố chết tiệt của mày!”

Tính tình của Lưu Bình người trong thôn đều biết, ai đắc tội với cô ta thì sau này đừng hòng đi qua cửa nhà cô ta, nếu bị cô ta nhìn thấy, hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà người ta một lượt vẫn còn được coi là nhẹ, cộng thêm việc cô ta còn trẻ đã mất chồng, một mình nuôi con, người trong thôn đối với cô ta nhịn được thì nhịn, ai cũng không muốn rước họa vào thân gây rắc rối cho mình.

Chu Uẩn sau khi đến Vụ Sơn chung sống với Lưu Bình cũng coi như vui vẻ, Lưu Bình nghe nói cô trước đây từng ở Túc Nguyên, mỗi lần gặp cô thái độ đều cung kính, dường như có hiểu lầm nào đó về cô, Chu Uẩn từng nghĩ đến việc giải thích, không phải tất cả những người từ thành phố lớn ra đều có gia thế chống lưng.

Sau này, Chu Uẩn suy đi tính lại liền dập tắt ý định giải thích, chân ướt chân ráo đến, không hiểu về Vụ Sơn, đối với người trong thôn cũng vậy, để họ tưởng mình đến từ thành phố lớn, có thân phận gia thế, không coi thường hay ác ý nhắm vào, chưa biết chừng lại là một chuyện tốt.

Dần dần, cùng với việc cô cung cấp ý tưởng tiêu thụ cho trà Vụ Sơn, thay đổi phương thức bán hàng cũ, tuyên truyền cho Vụ Sơn, thái độ của người trong thôn đối với cô càng thêm tôn trọng, gặp mặt đều khách sáo lịch sự.

Chu Uẩn vốn không nên can thiệp quá nhiều vào chuyện riêng nhà người khác, nhưng thấy dáng vẻ cúi đầu không nói của Vương San San, cô bỗng nhiên nhớ lại ký ức quá khứ, dường như hình bóng quá khứ đang dần phóng đại trước mắt, mà cô và Vương San San giống nhau, buộc phải chấp nhận từng đợt công kích bằng lời nói, không được phản kháng không được cãi lại, nếu không là bất hiếu, là vô lương tâm.

“Chị Bình, tôi có thể nói chuyện riêng với San San một lát không?”

“Thế thì tốt quá!” Lưu Bình xích lại gần Chu Uẩn, thì thầm “Cô giúp tôi khuyên nó, trẻ con bây giờ phản nghịch, tôi nói nhiều nó không thích nghe.”

Cho nên rất nhiều đạo lý rõ ràng phụ huynh đều biết, nhưng lại cứ chọn cách kinh tởm nhất để giày vò con cái, thỏa mãn sự không hài lòng của bản thân, cứ như con cái là công cụ để họ trút giận, làm tổn thương ngàn vạn lần đều được.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn không đồng ý ngay, đi đến bên cạnh Vương San San, hơi cúi người đặt tay phải lên vai cô bé, cười dịu dàng: “Chúng ta ra đình nghỉ mát đằng kia nói chuyện được không?”

Vương San San nhìn Lưu Bình trước, thấy cô ta không phản đối, khẽ gật đầu.

Lưu Bình bận đi đến nhà bếp Tụ Phẩm Đình lấy ít cơm thừa canh cặn về, vốn định gọi con gái đi cùng để lấy được nhiều hơn chút, Chu Uẩn gọi người qua nói chuyện, cô ta mà nán lại nữa e là đợi đến nơi món ngon đều bị người ta lấy hết rồi.

Phía đình nghỉ mát, Vương San San thấy Lưu Bình vội vã rời đi, ngồi trên ghế đá thấp thỏm bất an, vừa ngẩng đầu liền có thể nhìn thấy người đàn ông đứng sau lưng Chu Uẩn, trông thật đẹp trai, còn đẹp hơn cả nam minh tinh cô bé thích.

Con gái tuổi dậy thì, nhìn thấy đàn ông đẹp trai luôn sẽ nhìn thêm vài lần, nhìn mãi nhìn mãi mặt bất giác đỏ lên, càng thêm ngại ngùng không dám nhìn nữa, tầm mắt rơi vào chỗ khác, giả vờ như không quan tâm.

Chu Uẩn quay đầu ra hiệu bằng mắt với Văn Chú, kết quả anh nhún vai, rõ ràng không hiểu ý cô.

Cô bất lực đi đến trước mặt anh, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy: “Anh đi chỗ khác trước đi.”

“Nói chuyện gì mà bí mật không thể cho ai biết thế?” Văn Chú nhếch môi “Tôi cũng nghe thử.”

Chu Uẩn khẽ thở hắt ra: “Đừng đoán mò, bí mật nhỏ giữa con gái với nhau, anh ở đây nghe có thích hợp không?”

Văn Chú đưa mắt vượt qua cô liếc nhìn cô bé đang lúng túng cách đó không xa, hất cằm: “Vậy con bé đỏ mặt làm gì?”

Chu Uẩn nghiêng mặt, dùng ánh mắt “anh thật sự không biết hay giả vờ không biết” khinh bỉ nhìn anh.

“Cô nhìn cái gì?” Văn Chú thấy cô bé không chú ý, nắm lấy cổ tay Chu Uẩn, đầu ngón tay ấn không nhẹ không nặng một cái “Hỏi một chút cũng không được à?”

Tính đến hiện tại, Chu Uẩn có thể xác định, vị Văn tổng đang đặt câu hỏi trước mắt này thật sự không biết nguyên nhân cô bé đỏ mặt, e là còn tưởng đối phương vì chuyện của Lưu Bình mà thấy mất mặt.

Chu Uẩn rũ mắt nhìn bàn tay anh đặt trên cổ tay mình, ừ một tiếng với âm cuối vút lên, đợi anh buông ra, mới nói: “Gặp được Tổng giám đốc Thịnh Hoằng lừng lẫy, người ta có thể không đỏ mặt sao?”

“Nhìn qua thì, tối đa cũng chỉ tầm lớp sáu lớp bảy, con bé có thể biết nhiều thế sao?” Văn Chú dựa vào cột đình liếc cô “Bớt nói mỉa mai đi.”

Anh mà còn nán lại nữa thì cô và Vương San San không cần nói chuyện nữa rồi, Chu Uẩn lườm anh một cái: “Thấy anh đẹp trai đấy.”

“Chậc!” Văn Chú khẽ gật đầu “Cô bé con mắt nhìn cũng được đấy.”

Con người Văn Chú còn hay thay đổi hơn cả phụ nữ, mười phút mười kiểu, Chu Uẩn coi như đã hiểu anh thêm một chút, tự nhiên giọng điệu nói chuyện cũng thêm vài phần quen thuộc, không khách sáo đuổi khéo: “Anh biết nguyên nhân rồi thì đi được chưa?”

“Được, tôi đi.” Anh đột ngột giơ tay lên, thấy Chu Uẩn giật mình, tay phải đổi hướng sờ sờ gáy “Tay dài quá mà.”

Chu Uẩn hừ lạnh: “Ấu trĩ.”

Anh vừa đi, bầu không khí trong đình nghỉ mát dần trở lại bình thường.

Chu Uẩn quay người đi đến ngồi xuống bên cạnh Vương San San: “San San, đừng căng thẳng, chị chỉ đơn thuần muốn nói chuyện với em, không phải thuyết khách của mẹ em đâu.”

Có lẽ nhờ câu giải thích trước đó của cô, trạng thái căng thẳng của Vương San San giảm bớt đôi chút, đôi vai đang co rúm từ từ thả lỏng, nhưng hai tay đặt trên đầu gối vẫn không ngừng vò vạt áo, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn mở lòng, vẫn còn đề phòng.

Chu Uẩn liếc nhìn ngón tay lem luốc đầy xước măng rô chưa được xử lý của cô bé, người thường làm việc nặng dễ bị như vậy, Vương San San nếu ở trong gia đình khá giả hơn một chút, đôi tay này sao có thể đầy những vết xước măng rô thế kia.

“Em thích ngôi sao nào? Xem xem chúng ta có thích cùng một người không.”

Vương San San ngước mắt nghiêm túc đánh giá người phụ nữ hòa nhã dễ gần bên cạnh, nụ cười như xuất phát từ tận đáy lòng không có ác ý “Thiệu… Tử Thần.”

“Chị có nghe qua” Chu Uẩn sợ cô bé không tin bèn mở Wechat trên điện thoại, tìm ảnh đại diện của Bạch Đàm bấm vào trang cá nhân của cô ấy, ngón tay lướt xuống dưới mãi, cho đến khi tìm thấy bức ảnh chín khung hình chụp cảnh pháo hoa rợp trời kia “Em xem này.”

Vương San San nhoài người qua, nhìn thấy người đàn ông trong ảnh chính là Thiệu Tử Thần, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại kinh ngạc: “Khoảng cách gần thế này sao!”

“Người chụp ảnh là bạn chị, cô ấy rất thích nhóm của Thiệu Tử Thần, trước đây cứ lải nhải với chị mãi.” Chu Uẩn khóa màn hình điện thoại, “Em có muốn đi xem concert của cậu ấy không? Nghe nói tháng sau họ đến Khê Thương tổ chức lưu diễn.”

Vương San San định thốt lên lời kích động nhưng vì áp lực thực tế đành phải sửa lời, lắc lắc đầu: “Em không đi được, mẹ em cũng không cho đi, huống hồ vé concert đắt lắm, số tiền đó đủ tiền sinh hoạt một thời gian của nhà em rồi.”

“Vậy chị làm người xấu một lần, nếu em chịu nói chuyện về chị Bình, vé concert chị sẽ lo liệu giúp em.” Chu Uẩn mím môi “Cứ coi như là dùng cái đó để dụ dỗ em nói thật đi.”

Vương San San bị lời nói thẳng thắn của cô dọa sợ, trước khi ngồi xuống cứ tưởng Chu Uẩn sẽ giống như những người khác trong thôn đứng về phía mẹ cô bé mà khuyên bảo hết nước hết cái, hay là giống mẹ cô bé mắng mỏ vài câu, duy chỉ không gờ cô lại giao lưu theo cách này. Nhất thời, Vương San San lại không biết bắt đầu nói từ đâu.

Sau một thoáng im lặng, Vương San San c*n m** d*** như đã hạ quyết tâm rất lớn: “Mẹ em muốn rời khỏi Vụ Sơn cùng người đàn ông kia, nhưng người đàn ông kia không muốn mang theo cái của nợ là em, cho mẹ em thời gian một tháng để suy nghĩ, bây giờ vẫn chưa đến hạn, nhưng gần đây mẹ em cứ kiếm chuyện, em biết bà ấy muốn tìm lý do vứt bỏ em.”

Giọng điệu rất bình tĩnh, diễn đạt rõ ràng không chút vấp váp, Vương San San từ đầu đến cuối như đang kể chuyện nhà người khác, ngay cả vẻ phẫn nộ đáng lẽ phải có trên mặt cũng không có, thể hiện một trạng thái tê liệt trước tuổi.

Chu Uẩn im lặng một lát: “Nếu thật sự không muốn lo cho em, người đàn ông kia đưa ra thời hạn thì chị Bình đã đi theo ông ta rồi, sẽ không ở lại đây, ở thêm một hai ngày cũng chẳng có ý nghĩa gì không phải sao?”

Tim Vương San San khẽ run lên, không nói gì, lẳng lặng lắng nghe.

“Chị ấy không phải giận em thi không tốt, là giận bản thân phải lựa chọn giữa em và người đàn ông kia, có lẽ giữa họ có tình cảm thuần khiết, mẹ em không muốn từ bỏ, nhưng vì em, chị ấy buộc phải từ bỏ, thế nên hễ nhìn thấy em là nhớ đến chuyện này, cảm xúc bất giác trút lên người em thôi.”

“Thử đứng ở góc độ chị Bình xem nhé.” Chu Uẩn mỉm cười “Mẹ em còn trẻ, nếu muốn lập gia đình mới không phải không tìm được người thích hợp, nhưng vòng tròn cuộc sống của chị ấy chỉ có bấy nhiêu, người khác giới có thể gặp cũng chỉ có vậy, nơi càng hẻo lánh tư tưởng kiến thức càng hạn chế, đa phần là muốn thông qua việc lập gia đình mới để có con riêng của mình, không muốn nuôi con giúp người khác.”

Vương San San chăm chú nhìn góc nghiêng trắng trẻo của Chu Uẩn hơi thất thần.

“Mẹ em gặp phải có lẽ chính là loại người này, chị ấy là một người phụ nữ ở lại Vụ Sơn, công việc có thể tìm được có hạn, tiền kiếm được cũng có hạn, mà tiền sinh hoạt, tiền học phí, bao gồm cả các chi phí khác như một ngọn núi đè lên vai một mình chị ấy, có lời oán thán là rất bình thường.”

“Là bà ấy chọn sinh em ra chứ có hỏi ý kiến em đâu, dựa vào đâu bây giờ khổ sở đều đổ lên đầu một mình em?” Vương San San có chút kích động, nói xong câu này lại cúi đầu xuống “Em chính là không thích bà ấy chuyện gì cũng trách lên người em.”

“Chị ấy đương nhiên cần tôn trọng em.” Chu Uẩn đưa tay vuốt nhẹ tóc cô bé “Rất nhiều người nói sựu tôn trọng là do bố mẹ tự cho, điều chị muốn nói là, tôn trọng cũng cần chính bản thân em giành lấy, dũng cảm nói rõ ràng với mẹ em.”

“Bà ấy chỉ sẽ mắng khó nghe hơn, thậm chí sẽ đánh em.” Vương San San quá hiểu Lưu Bình là người thế nào, chính vì hiểu nên nghe những lời Chu Uẩn nói càng thấy giống ảo tưởng viển vông, cả đời này cũng không thể thực hiện được.

Bàn tay vuốt tóc cô bé của Chu Uẩn khựng lại: “Em cứ việc nói cứ việc làm, hai người ai cũng không nợ ai, bày tỏ là để giải quyết vấn đề, còn không nghe thì coi như từ bỏ cầu hòa.”

“Em không có can đảm để trở mặt, đến lúc đó bà ấy thật sự sẽ mặc kệ em mấy!”

“Vậy em cần gì phải theo đuổi thần tượng?” Chu Uẩn nói trúng tim đen, “Không có dũng khí phản kháng thì đừng dễ dàng kiếm chuyện chuốc thêm phiền phức cho mình.”

Vương San San cắn chặt môi: “Ý của chị là muốn em bây giờ đi tìm bà ấy nói rõ ràng sao?”

“Đúng vậy.” Chu Uẩn bỏ tay xuống “Nói rõ một lần, còn hơn cả ngày cãi vã, em bày tỏ với chị đủ rõ ràng rồi, trước mặt chị Bình lại không được sao?”

Vương San San từ từ cúi đầu, không nói gì, ngồi phịch xuống đó như cái xác không hồn.

Hai phút sau, cô bé nắm chặt tay đột ngột đứng dậy: “Em biết phải làm thế nào rồi, cảm ơn chị.”

Thời gian hạ quyết tâm thì ngắn, thời gian rời khỏi đình nghỉ mát càng ngắn hơn, hận không thể mọc cánh bay đến trước mặt Lưu Bình trút hết tất cả những lời muốn nói ra một lượt.

Vương San San chân trước vừa đi, Chu Uẩn liền nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ truyền đến từ phía sau, không cần quay đầu cũng biết là ai đến.

“Cô chắc chắn là khai sáng chứ không phải đổ thêm dầu vào lửa chứ?” Văn Chú cười khẩy một tiếng, “Không có gì bất ngờ thì con bé sẽ đổi lại được một trận đòn.”

Chu Uẩn dựa vào cột đình, ánh mắt dừng lại ở hướng Vương San San rời đi, đối với sự nghi ngờ của Văn Chú, cô thản nhiên nói: “Tôi biết con bé sẽ bị đánh, ở nước chúng ta, con cái phản kháng có mấy đứa không bị đánh chứ?”

Văn Chú đút hai tay vào túi, đăm chiêu nhìn cô: “Không sợ hai mẹ con họ hận cô sao? Người phụ nữ kia nếu biết cô xúi giục con gái chống đối cô ta, chắc sẽ xách dao đến gặp cô đấy.”

“Anh đánh giá thấp tình mẫu tử rồi.” Chu Uẩn chậm rãi đứng dậy, “Lưu Bình rất yêu Vương San San, nếu không sau khi chồng chết chị ấy hoàn toàn có thể tìm người khác, chị ấy biết rất rõ việc tái hôn sẽ khiến con cái không thoải mái, sở dĩ dây dưa với người đàn ông kia, chẳng qua là gánh nặng trên vai bấy lâu nay đều dồn lên người chị ấy, đột nhiên xuất hiện một người đàn ông hỏi han ân cần và hứa hẹn nguyện ý chăm sóc chị ấy, thời gian dài động lòng là tất nhiên, nhưng đề nghị không muốn nuôi Vương San San của đối phương đã khiến Lưu Bình nhìn thấu sự giả tạo của người đàn ông kia, chị ấy giận không phải là Vương San San, mà là giận bản thân nhìn người không rõ, người đã từng trải qua một cuộc hôn nhân rồi mà vẫn còn bị lừa.”

Văn Chú bước đi rất chậm, vẻ mặt lộ ra vài phần hứng thú với chủ đề cô nói, ánh mắt rơi trên mặt cô, đáy mắt hiện lên chút ý cười: “Chuyện này có liên quan gì đến việc cô xúi giục Vương San San?”

“Lưu Bình cần một nơi phát tiết theo đúng nghĩa, Vương San San cũng vậy, làm ầm ĩ lên đối với hai mẹ con họ chưa chắc đã là chuyện xấu,” Chu Uẩn biết anh muốn nói gì, cướp lời trước khi anh mở miệng nói rõ “Đừng coi thường tình cảm mẹ con, cho dù động thủ cả hai bên đều có chừng mực.”

Ánh mắt Văn Chú rơi xuống mũi giày màu trắng của cô, hàng mi dài từ từ ngước lên, nhìn cô: “Chân còn đau không?”

Chủ đề thay đổi quá nhanh, Chu Uẩn ngẩn ra một lúc mới cúi đầu nhìn chân, khẽ cử động hai cái, nhún vai: “Tôi không yếu đuối đến thế đâu.”

“Xem ra khối lượng công việc của cô ở Vụ Sơn khá lớn đấy, tuyên truyền trà Vụ Sơn, tiếp đãi khách hàng, hòa giải mâu thuẫn gia đình kiêm chuyên gia tình cảm” Giọng Văn Chú lười biếng “Còn là đầu bếp nữa.”

Câu nói này khiến Chu Uẩn ngẩng đầu nhìn anh, không lệch đi đâu được va vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Hàng mi cô khẽ run, tránh ánh mắt nóng rực, chuyển chủ đề: “Mì trộn tương còn ăn không? Không ăn tôi về ngủ đây.”

“Mấy giờ mà ngủ?” Văn Chú đưa mặt đồng hồ trên cổ tay đến trước mặt cô,“Đây là mấy giờ?”

Kim giờ chỉ vào số tám, cô cố tình đi ngược đường, đáp lại chắc nịch: “Mười giờ.”

“Được, đúng lúc ăn khuya.” Văn Chú vừa định đưa người đi đến nhà bếp làm mì trộn tương, thị lực cực tốt đã giúp anh nhìn thấy bóng cây lay động có người đi qua “Ra đây!”

Anh cực ít khi nghiêm túc như vậy, tim Chu Uẩn khẽ run, nhìn theo hướng mắt anh, lờ mờ thấy một vệt sáng lóe lên rồi biến mất, người đó hành động linh hoạt, sau khi bị phát hiện lập tức bỏ chạy, luồn lách trong khu rừng rậm rạp, như con mồi bị kinh động chạy trốn tứ phía.

Vệ sĩ bên cạnh Văn Chú đều là những tay lão luyện trăm trận trăm thắng, nhận được lệnh của ông chủ, nổ súng cực chuẩn bắn về phía bóng người đang chạy trốn trong rừng rậm, kèm theo một tiếng kêu thảm thiết, kẻ lén lút lăn xuống dốc, rơi vào ruộng rau.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Đừng nổ súng!” Chu Uẩn túm lấy tay áo Văn Chú “Người ở đây sẽ bị dọa sợ đấy.”

Văn Chú liếc nhìn bàn tay trên tay áo, giải thích: “Là súng điện Taser, khiến hắn tạm thời không cử động được, không gây nguy hiểm đến tính mạng.”

Chu Uẩn hơi thở phào nhẹ nhõm, buông tay áo anh ra định qua đó xem rốt cuộc là ai trốn ở đó nghe lén nói chuyện.

“Chờ đã.” Văn Chú kịp thời ngăn cô lại “Để bọn họ qua đó, cô ở đây đợi đi.”

Lúc này Chu Uẩn quả thực không cần thiết phải đôi co, gật đầu đứng bên cạnh anh, nhìn vệ sĩ huấn luyện bài bản tiếp cận người đàn ông đang kêu la đau đớn trong ruộng rau, nhìn bóng lưng có vẻ đã gặp ở đâu đó, có vài phần quen thuộc.

Người đàn ông bị hai vệ sĩ kẹp nách lôi đến bãi đất bằng, ném như ném rác xuống trước mặt Văn Chú.

Chu Uẩn nhìn kỹ người đàn ông đang nhe răng trợn mắt trước mặt, kinh ngạc: “Hầu Thất?”

Thấy dáng vẻ ngạc nhiên của cô, Văn Chú nhíu mày: “Cô quen à?”

Hầu Thất đau đến toát mồ hôi lạnh, may mà vẫn còn nói được, co người cầu cứu Chu Uẩn: “Thẩm Uẩn, chị cứu tôi với, tôi chỉ là tình cờ đi qua đó, không định làm gì cả…”

Người như Hầu Thất, Chu Uẩn tiếp xúc rất ít, chủ yếu là do tai tiếng của người này quá tệ, người trong thôn nhắc đến hắn chẳng có lấy một câu tốt đẹp, đánh giá về hắn đa phần là: ăn uống gái gú cờ bạc không có chuyện gì mà hắn không dám làm.

Dần dần, phụ nữ trong thôn thấy hắn đều tránh xa, dù sao nếu dây dưa với hắn, xảy ra chuyện sẽ chẳng ai đồng cảm, thậm chí không thể ở lại trong thôn được nữa.

Chu Uẩn không định ôn chuyện với hắn, hỏi thẳng: “Vậy cậu chạy cái gì?”

“Tôi không phải là đang đi tiểu ở đó tưởng các người nhìn thấy sao, mất mặt lắm, nên mới nghĩ mau chóng chuồn đi.” Hầu Thất nén đau nở nụ cười khó coi “Tôi lừa ai cũng không dám lừa chị mà, cái thôn này tôi tôn trọng chị nhất, lần nào gặp chị mà không quy củ đàng hoàng chứ?”

Văn Chú nắm bắt chuẩn xác từ khóa trọng điểm, châm chọc: “Không quy củ đàng hoàng là thế nào?”

Hầu Thất vốn tưởng nịnh nọt cho qua chuyện là xong, nhưng nhìn người đàn ông bên cạnh Chu Uẩn, khí chất quá lạnh lùng, ánh mắt quét qua như muốn ăn thịt người.

Hắn nuốt nước bọt: “Thì… thì là một cách diễn đạt, không có ý gì cả.”

Chu Uẩn còn đang nghĩ xem có nên giải thích thay Hầu Thất vài câu không, ngộ nhỡ đúng như hắn nói đang đi vệ sinh gần đó sợ bị phát hiện mới nghĩ đến chuyện chuồn đi, người của Văn Chú không nói hai lời trực tiếp động thủ, t nhiều cũng có phần đuối lý.

Cô còn chưa chuẩn bị xong lời giải thích, từ xa, một giọng nữ lanh lảnh như sét đánh ngang tai, mang theo khí thế hừng hực lao nhanh đến đình nghỉ mát.

“Ê, náo nhiệt thế?” Người phụ nữ vén mái tóc dài vướng víu, vô tình liếc nhìn người đàn ông chật vật dưới đất, đi về phía trước hai bước, cúi người xem cho rõ “Hầu Thất?”

Lúc này nghe thấy giọng cô ấy đối với Hầu Thất chắc chắn là chuyện chết người, cười nịnh nọt: “Chị Kỳ… chị Kỳ.”

Văn Kỳ nhìn cái bộ dạng quỷ quái này của hắn, lập tức bật cười: “Thằng nhóc này lại trêu ghẹo Tiểu Uẩn để bị đánh rồi à?”

“Lại?” Văn Chú đứng ngược sáng, vẻ mặt mờ mịt không rõ “Trước đó đã có bao nhiêu lần?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...