Chương 69: Tôi trước nay luôn muốn cả hai
Nhân viên phục vụ đẩy xe đẩy nhỏ tới lên món, thấy Chu Uẩn ngồi bàn này thì nhiệt tình chào hỏi: “Chị Uẩn, em nghe nói mấy đại lý này đã ký hợp đồng với chúng ta rồi, trưởng thôn ở bên ngoài cứ khen chị mãi đấy!”
Chu Uẩn nhẫn nhịn hành vi càn rỡ của người đối diện, mỉm cười với người đang nói chuyện: “Đều là mọi người cùng bỏ công sức, là công lao của mọi người.”
Người phụ nữ sau khi lên đủ món, nhận thấy Chu Uẩn có chút không ổn: “Chị Uẩn, em thấy sắc mặt chị không tốt lắm, không khỏe sao? Có cần em đưa chị đến chỗ bác sĩ thôn xem thử không?”
“Không sao!” Chu Uẩn giữ nụ cười, chân dưới gầm bàn đá mạnh một cái, cuối cùng cũng thoát khỏi sự quấy rầy, thở phào nhẹ nhõm đồng thời không quên nói bóng gió “Có thể là do đại sảnh nhiều người đến, không khí lưu thông không tốt lắm, em tiện thể qua mở cửa sổ bên kia ra đi.”
“Vâng, vậy em qua đó làm việc trước, nhà bếp đang thiếu người.” Người phụ nữ đẩy xe rời đi trước.
Đồ ăn đã lên khá đầy đủ, mọi người thi nhau cầm đũa nóng lòng nếm thử món đặc sản địa phương.
Bạch Đàm và Trì Học Nhiên tự giác cảm thấy trong tình cảnh này giảm bớt sự tồn tại mới là chân lý, hai người cúi đầu như ma đói đầu thai, cắm cúi ăn, chỉ có hai cái tai là dựng thẳng lên, sợ sẽ bỏ sót câu nào đó.
Lâm Tài múc cho Chu Uẩn một bát canh gà, nhẹ nhàng đặt trước mặt cô: “Trước khi đến anh có gặp người nhà bếp, họ nói canh gà tối nay đều là gà thả vườn trong thôn chúng ta, trên thành phố muốn mua cũng khó mua được, sạch sẽ không ô nhiễm.”
“Bây giờ còn mua được thực phẩm không ô nhiễm sao?”
Một câu nói của Văn Chú khiến bầu không khí vốn đã gượng gạo lại càng thêm kỳ quặc.
Chu Uẩn cầm thìa nếm thử một ngụm, nghiêm túc đánh giá: “Rất ngon.”
“Em ăn nhiều chút đi.” Lâm Tài cười híp mắt đẩy gọng kính, thấy ngón tay thon dài của Văn Chú giữ chặt thìa canh, vẻ mặt như không có hứng thú gì “Văn tổng, để tôi giúp anh.”
Lâm Tài giữ đạo lý khách đến là chủ, nhiệt tình đứng dậy múc cho Văn Chú một bát canh gà đặt trước mặt anh “Anh nếm thử đi.”
Trì Học Nhiên thầm nghĩ: Vị đại gia này sơn hào hải vị gì mà chưa ăn qua, e là lại sắp tác oai tác quái rồi.
Bạch Đàm lén ngước mắt nhìn sang đối diện, nháy mắt ra hiệu truyền tin với Chu Uẩn.
Cả bàn ăn ăn ý nhìn về phía “đại gia” đang nếm canh gà, mỗi người một vẻ, một động tác nhỏ của anh cũng đủ khuấy đảo phong vân, báo hiệu hướng đi tiếp theo là bình thường hay bất thường.
Thìa canh khẽ đặt lên miệng bát, phát ra tiếng kêu giòn tan.
Lâm Tài tự tin nói: “Mùi vị không tệ chứ ạ?”
“Không tệ.” Văn Chú dựa lưng vào ghế uể oải nói “Canh người khác múc quả nhiên rất ngon.”
Chu Uẩn sặc một cái, lặng lẽ đặt thìa xuống đẩy canh gà sang một bên, cầm đũa mời Bạch Đàm và Trì Học Nhiên nếm thử món đặc sản.
Tiếng bát đũa va chạm làm giảm bớt bầu không khí ngày càng quỷ dị trên bàn cơm, cũng giúp Chu Uẩn bình tĩnh lại đôi chút. Cô gắp thức ăn cho Lâm Tài, còn chưa kịp bỏ vào bát đã nghe thấy tiếng đũa rơi xuống đất, “độp” một tiếng, sự chú ý của Lâm Tài nhanh chóng bị chuyển dời, cái bát trong tay vô tình hạ xuống, cúi đầu nhìn chiếc đũa rơi dưới đất.
Văn Chú ung dung bình thản: “Ngại quá, ăn ít canh gà quá nên tay không có sức.”
Lâm Tài thấu hiểu nói: “Nghe nói anh là ông chủ lớn đến từ Túc Nguyên, bình thường ăn nhiều sơn hào hải vị, những thực phẩm hoàn toàn tự nhiên như ở Vụ Sơn anh nên ăn nhiều một chút, rất khó mua được đấy.”
Trì Học Nhiên dùng đũa gẩy gẩy cơm trắng trong bát, nhìn chằm chằm Lâm Tài đánh giá, không biết là ngốc thật hay ngốc giả. Văn Chú đã dằn mặt, ám chỉ quan hệ giữa anh và Chu Uẩn không tầm thường, lại còn mỉa mai gây chuyện không dứt, tên này vậy mà không nhận ra sao?
Văn Chú gọi người lấy một đôi đũa, đợi người mang đến, tao nhã gắp một miếng ớt xanh nếm thử, nhai kỹ rồi nhếch môi: “Hoàn toàn tự nhiên quả nhiên có khác, hậu vị đủ cay.”
Một câu nói không rõ ý tứ, khiến Bạch Đàm giật mình luống cuống tay chân, quay người ho sù sụ.
May mà Trì Học Nhiên còn chút lương tâm, thấy cô ấy khó chịu, bèn đứng dậy đi đến xe thức ăn cách đó không xa lấy hai chai nước, vặn nắp đưa cho Bạch Đàm: “Uống chút đi, chắc là cơm sặc vào cổ họng.”
Bạch Đàm ngửa cổ uống nước ừng ực, cả một chai nước khoáng trôi xuống bụng, da bụng sắp căng nứt, hạt cơm mắc trong cổ họng cuối cùng cũng trôi xuống ruột, cô ấy thở hổn hển, dáng vẻ như mất nửa cái mạng, quay người lại xua tay: “Mọi người ăn đi, tôi ra ngoài hít thở không khí.”
Cơ hội chuồn êm tốt nhất, Trì Học Nhiên tự nhiên tiếp lời: “Tôi đi cùng cô ấy, lỡ có không khỏe còn giúp được một tay.”
Hai người kẻ tung người hứng rời tiệc trước, bàn ăn bỗng chốc trống trải hẳn, bầu không khí náo nhiệt ăn uống trong đại sảnh dường như hình thành một bức tường ngăn cách với bàn của họ, bên kia cười nói vui vẻ, bên này vắng vẻ đìu hiu.
Lâm Tài chủ động mở miệng xoa dịu bầu không khí: “Văn tổng, lần này anh đến Vụ Sơn chúng tôi cũng là để hợp tác sao?”
“Không phải.” Văn Chú rút khăn giấy lau nhẹ môi mỏng, khăn giấy che khuất nửa khuôn mặt, chỉ còn đôi mắt sâu thẳm đầy ẩn ý liếc nhìn Chu Uẩn “Đến tìm con cáo bị lạc.”
“Cáo?” Lâm Tài cười khẽ “Văn tổng thật biết nói đùa, đó là động vật được quốc gia bảo vệ, sao có thể nuôi tư nhân được, là phạm pháp đấy.”
Văn Chú vo tròn tờ khăn giấy ném chính xác vào thùng rác cách đó không xa, giọng nói trầm ấm nghe như đang nói đùa: “Cho nên nếu anh Lâm có thời gian chi bằng giúp tôi để ý một chút, sớm ngày giao nộp.”
“Giao nộp?” Lâm Tài lờ mờ cảm thấy không đúng “Ý của Văn tổng là con cáo này đang ở Vụ Sơn sao?”
Khóe môi Văn Chú nhếch lên như có như không: “Theo tin tức từ người đáng tin cậy, cáo quả thực đang ở Vụ Sơn.”
Lâm Tài không nghi ngờ gì: “Lát nữa tôi sẽ nói với trưởng thôn một tiếng, để ông ấy thông báo cho mọi người, gần đây lên núi đều chú ý một chút, nếu có tình hình gì chúng tôi sẽ liên hệ với Văn tổng ngay lập tức.”
Mi mắt Văn Chú hơi rũ xuống, khẽ đẩy bát đũa trước mặt về phía trước, không định dùng bữa nữa, đối với câu trả lời nhiệt tình giúp đỡ của Lâm Tài, anh hiếm khi khách sáo như thế: “Vậy cảm ơn anh Lâm trước.”
“Anh đừng khách sáo, giúp được anh là tốt rồi.” Lâm Tài nhìn thấy bát đũa bị đẩy ra, quan tâm hỏi han “Là đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”
Chu Uẩn liếc nhìn người nào đó đang ngồi ung dung đối diện, cái dáng vẻ đó cứ như hoàng đế vi hành, nghe cấp dưới đến báo cáo dân tình các nơi, thỉnh thoảng bình phẩm vài câu.
Văn Chú dùng giọng điệu nghiêm túc đưa ra yêu cầu: “Nếu không hợp khẩu vị có thể sắp xếp người làm lại không?”
“Có thể ạ, chỉ cần không phải tiệc Mãn Hán Toàn Tịch, chỗ chúng tôi sẽ cố gắng đáp ứng.”
Văn Chú liếc mắt nhìn sang đối diện, u ám nói: “Vậy thì ăn mì trộn tương Túc Nguyên đi.”
“Mì trộn tương Túc Nguyên?” Lâm Tài hơi khó xử “Văn tổng, đây là Vụ Sơn Khê Thương, cách Túc Nguyên khá xa, người ở chỗ chúng tôi làm chút đặc sản địa phương thì không vấn đề gì, nhưng mì trộn tương Túc Nguyên là đặc sản thành phố khác, sợ không làm ra được hương vị anh muốn.”
“Vậy sao.” Văn Chú điềm nhiên “Mọi người đều là người bản địa Vụ Sơn à?”
Được anh nhắc nhở, Lâm Tài nhớ ra người bên cạnh chính là từ Túc Nguyên đến Vụ Sơn, ngay lập tức nảy ra ý kiến, xuất phát từ sự tôn trọng vẫn hỏi Chu Uẩn trước: “Tiểu Uẩn, anh nhớ em từng ở Túc Nguyên một thời gian khá dài, em có biết làm mì trộn tương Túc Nguyên không?”
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.
Lâm Tài không biết gì cả, Chu Uẩn nhìn thấu qua ánh mắt hỏi han đơn thuần của anh ta, thấy được một người phấn đấu muốn nắm bắt cơ hội để lại hình tượng tốt trước mặt Văn Chú.
Anh ta không biết ý nghĩa đằng sau mỗi câu nói thốt ra từ miệng Văn Chú, không biết mối quan hệ rắc rối cắt không đứt gỡ càng rối giữa họ, càng không biết mục đích Văn Chú đi một vòng lớn như vậy chính là tạo cơ hội cho hai người gặp riêng.
Chu Uẩn nhàn nhạt nói: “Biết làm, có điều có thể mùi vị sẽ không giống lắm với loại Văn tổng hay ăn.”
Lâm Tài chuyển sang nhìn Văn Chú: “Văn tổng thấy sao?”
“Sơn hào hải vị ăn nhiều đổi sang chút cháo trắng rau dưa cũng không tồi.” Văn Chú đứng dậy đứng bên cạnh bàn vuông “Nếu cô Thẩm không có vấn đề gì thì chỗ tôi đương nhiên cũng không thành vấn đề.”
Trên người Văn Chú mãi mãi không thiếu bốn chữ “bày mưu tính kế”, dù là chuyện nhỏ hay chuyện lớn, anh luôn có thể tìm thấy cơ hội có lợi nhất cho mình, nhanh chóng ra chiêu, đạt được mục đích cuối cùng.
Ví dụ như lúc này.
Chu Uẩn chống tay lên bàn đứng dậy, dùng thân phận chủ nhà tiếp đãi: “Đã là vị hôn phu của tôi nói như vậy, đương nhiên là phải làm rồi.”
Cô cười với Lâm Tài: “Em đưa anh ấy đến nhà bếp làm một phần mì trộn tương.”
“Được, khách ở đại sảnh lát nữa anh sẽ phụ trách.”
Chuyện đã quyết định, Chu Uẩn nở nụ cười cực giả tạo, đưa tay dẫn đường ra ngoài: “Văn tổng, phiền anh đi bên này.”
Văn Chú ứng đối tự nhiên: “Còn phải nhờ cô Thẩm dẫn đường.”
Một câu cô Thẩm hai câu cô Thẩm, Chu Uẩn vừa quay người đồng thời lườm một cái. Đều là người quen cả, giả bộ sói đuôi to làm gì.
Nhà bếp cách Tụ Phẩm Đình khoảng năm sáu phút đi bộ, người trong thôn có thể giúp đỡ cơ bản đều đã đến nhà bếp hoặc đại sảnh Tụ Phẩm Đình giúp một tay rồi, đoạn đường dẫn đến nhà bếp, đúng với câu người thưa thớt, im lặng không tiếng động.
Con đường rải sỏi nhỏ đi lên tự mang theo chức năng massage lòng bàn chân, Chu Uẩn đi đôi giày vải cổ thấp nhẹ nhàng, đế giày không dày, giẫm lên sỏi lâu làm chân đau ê ẩm. Khổ nỗi bóng người đi theo phía sau gần như ở trạng thái áp sát, cô muốn dừng lại nghỉ lấy hơi cũng không được.
Cảm giác khó chịu ở lòng bàn chân ngày càng rõ rệt, Chu Uẩn muốn tìm một chủ đề để bước chân chậm lại. Sau khi quyết định, cô vừa nghiêng người định nói với anh một câu, thì đế giày bằng phẳng như tấm ván có tác dụng chống trượt bằng không, viên sỏi nhỏ tròn trơn như mọc chân “trượt” một cái dưới đế giày, Chu Uẩn hoàn toàn mất kiểm soát, theo bản năng đưa tay túm lấy tất cả những gì có thể giúp mình đứng vững, bao gồm cả… con người.
Khoảnh khắc túm lấy áo khoác của Văn Chú, miệng Chu Uẩn hơi hé mở, biết rõ không nên có hành động này, nhưng vẫn không thể kiểm soát được, ngẩn ngơ nhìn bóng người đứng sững như núi trước mặt, lạnh lùng nhìn cô, không có ý định đưa tay giúp đỡ.
Cô chật vật đứng vững, cúi đầu tìm một chỗ sỏi đá còn coi là an toàn để đặt chân, ngẩng đầu định giải thích với anh một câu, thì khuôn mặt tuấn tú đột ngột phóng to trước mắt, rõ nét đến mức có thể nhìn thấy hàng mi đen rậm của anh.
Khoảng cách quá nguy hiểm, Chu Uẩn co vai định trốn khỏi phạm vi nguy hiểm.
Nhưng cô vừa lùi nửa bước, cánh tay kiềm chế nơi eo đã chặt đứt hành vi trốn tránh của cô, bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp, cực nhẹ nhưng tràn đầy vẻ trêu chọc: “Cô nhào tới tôi cũng chưa động vào cô, đủ quân tử chưa?”
Chu Uẩn có thể cảm nhận được luồng gió ấm áp lướt qua vành tai, mùi nước hoa tông lạnh hòa vào gió đêm, giống như mùi tuyết rơi mùa đông, thanh khiết và cũng đủ khiến người ta tỉnh táo.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, khuôn mặt lạnh lùng dần dần có nhiệt độ, độ cong nơi khóe môi ngày càng rõ nét, cô coi như không có ai xung quanh giơ hai tay lên quàng lấy cổ vai anh, giọng nói cố tình hạ xuống mềm mại nghe như tiếng nỉ non không đứng đắn: “Xem ra chút tâm cơ cố ý ngã của tôi vẫn không qua được mắt Văn tổng.”
Văn Chú ở phía sau cô tối đa một bước chân, cô là có tâm cơ hay vô tình, người ở sau lưng cô nhìn rõ nhất, huống hồ phản ứng trong tiềm thức của con người sẽ không biết nói dối, cũng không kịp ngụy trang.
Anh biết cô cố ý làm vậy, bàn tay ôm sau eo cô siết chặt, ôm trọn người vào lòng một cách vững vàng, cúi đầu ghé sát vành tai trắng ngần của cô, giọng nói lộ vẻ lười biếng: “Diễn nhiều quá thì thành giả đấy.”
“Vậy sao?” Bàn tay Chu Uẩn đặt trên vai anh hơi siết lại, giây tiếp theo, kiễng chân ghé sát chiếc cằm góc cạnh của anh, học theo giọng điệu trêu chọc của anh nhắc lại chuyện cũ “So với việc Văn tổng đi tìm con cáo nhỏ bị lạc, tôi chắc không tính là giả đâu nhỉ.”
Cô đạt được mục đích, mũi chân kiễng lên từ từ hạ xuống.
Lực đạo nơi eo đột ngột ép xuống, Chu Uẩn nhất thời không phòng bị, khoảng cách vốn vẫn còn đang được giữ lại dưới hành vi ác ý của anh đã hoàn toàn dán chặt vào nhau, bất cứ ai đi ngang qua nhìn thấy đều sẽ đỏ mặt tía tai.
Chu Uẩn giãy giụa: “Buông ra.”
“So với việc cô Chu cố tình tìm một người đàn ông đóng giả vị hôn phu, tôi quả thực bái phục.” Anh xấu xa thổi nhẹ một hơi vào d** tai tròn trịa của cô “Có khuôn mẫu xuất sắc như tôi ở phía trước, cho dù tìm cũng không nên tìm Lâm Tài.”
Chu Uẩn nhếch môi cười khẽ: “Cũng giống như Văn tổng thôi, sơn hào hải vị ăn nhiều rồi thì muốn đổi khẩu vị, không được sao?”
Sắc mặt Văn Chú dần nhạt đi, ánh mắt lạnh lẽo dừng lại trên gương mặt mỉm cười của cô, môi mỏng khẽ nhếch, ngông nghênh nói: “Tôi đâu có nói chọn một trong hai, bởi vì tôi trước nay luôn muốn cả hai.”
Bạn thấy sao?